Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 11

Ngày cập nhật : 2026-03-14 10:52:23

Mạnh Tri ở trong phòng, nghe hệ thống truyền lại tin tức cho cậu, cậu có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Những lời Hoắc Tư Ngôn vừa nói rốt cuộc có ý gì?


Nghe qua thì dường như có bí mật gì đó không thể cho ai biết.


Thôi vậy, dù sao chuyện đó cũng không liên quan đến cậu.


Thấy nghe lén mãi cũng không thu được tin tức hữu ích nào, rất nhanh Mạnh Tri đã ném hết đoạn đối thoại kia ra sau đầu.


"Đúng rồi, hệ thống, chỉ cần trước khi chết tôi tích lũy đủ 100 điểm pháo hôi là có thể rời khỏi thế giới này đúng không? Hiện tại tài khoản của tôi có bao nhiêu điểm rồi?" Mạnh Tri lại xác nhận với hệ thống một lần nữa.


[Sau khi trừ khoản nợ đã vay trước đó, hiện tại tài khoản pháo hôi của cậu có: 10 điểm]


Mạnh Tri biết kết cục cuối cùng của mình là hại người không thành còn bị phản lại, sau khi biến thành xác sống sẽ bị bắn một phát đạn nổ đầu, như vậy mới xem như hoàn thành sứ mệnh pháo hôi.


Mà bây giờ, cốt truyện tự tìm đường chết của Mạnh Tri đã bắt đầu, cậu nhận được nhiệm vụ pháo hôi đầu tiên.


[Đêm nay bò lên giường của Lục Cạnh Xuyên, để toàn thân dính đầy mùi pheromone của hắn, khiêu khích Hoắc Tư Ngôn khiến anh ta ghen. Tiến độ nhiệm vụ: 0/1.]


Mạnh Tri cảm thấy nhiệm vụ này có hơi khó.


Bởi vì sau khi Alpha sử dụng thuốc ức chế, gần như rất khó ngửi thấy pheromone.


Trừ khi ở trong không gian riêng tư như phòng ngủ, hoặc cơ thể có tiếp xúc thân mật, nếu không muốn để toàn thân nhiễm mùi pheromone thì gần như không thể.


Ngoại trừ việc bị đánh dấu Mạnh Tri thật sự không nghĩ ra cách nào khác.


Các phòng bên trong trạm xăng chỉ là nơi tạm trú, nên đều là phòng đơn dựng tạm. Nếu buổi tối cậu cố chen lên giường của Lục Cạnh Xuyên, chắc chắn sẽ bị đuổi ra ngoài.


Mạnh Tri nghĩ mình cần tìm một cách tìm đường chết an toàn hơn.


Chẳng phải chỉ là cốt truyện pháo hôi bò giường thôi sao, chuyện nhỏ.


Nghĩ tới đây, cậu đột nhiên tò mò, không nhịn được hỏi hệ thống: "Pheromone của Lục Cạnh Xuyên có mùi gì vậy?"


Mùi của Hoắc Tư Ngôn thì trong ký ức cậu từng ngửi qua.


Lúc hai người còn hẹn hò, pheromone của Hoắc Tư Ngôn từng vô tình tiết ra. Khi đó cậu còn chưa phân hóa nên không cảm nhận được cấp bậc pheromone, chỉ ngửi thấy một mùi hương, một loại hương hoa quỳnh rất nhạt.


Bây giờ Hoắc Tư Ngôn lại có dị năng hệ băng, mùi đó chắc lạnh đến đóng băng người ta mất.


Nghĩ vậy Mạnh Tri không nhịn được nghiến răng.


Hơn nữa hệ thống còn nói sau này Lục Cạnh Xuyên sẽ thức tỉnh dị năng hệ hỏa.


Một người băng, một người lửa, lại còn đều là song dị năng.


Đến kỳ phát tình của hai người chắc thú vị lắm.


Băng hỏa lưỡng trọng thiên.


Mạnh Tri không khỏi cảm thán, đúng là vai chính, chơi cũng thật hoành tráng. Thậm chí cậu còn nghĩ đến việc lén đi xem náo nhiệt.


[Mùi của công chính là ngải cứu đắng nha ~] Hệ thống lén nhắc.


Nghe xong Mạnh Tri lập tức bĩu môi.


Mùi đó khác gì thuốc bắc đâu.


Ngay sau đó cậu lại đắc ý: "Vẫn là tôi thơm nhất, pheromone của tôi là mùi đào. Nhưng tôi sẽ không cho bọn họ ngửi đâu."


Mạnh Tri hít hít mũi.


Không hổ là thuốc ức chế do hệ thống sản xuất, hiệu quả thật sự rất tốt. Dù đã qua lâu như vậy, trên người cậu vẫn không có chút mùi nào.


Chỉ là trò chơi này quá hố.


Giá thuốc ức chế ngày càng đắt.


Lúc cậu vừa vào thế giới này thì đúng lúc phân hóa thành Omega, phải vay hệ thống để mua một ống thuốc, khi đó giá là 10 điểm.


Bây giờ đã tăng thành 50 điểm.


Mạnh Tri không khỏi đau lòng.


Xem ra cậu phải cố gắng tích điểm pháo hôi thôi, thế giới này đúng là quá không thân thiện với cậu.


Cũng không biết lần sau có thể lén lấy vài ống thuốc ức chế Omega từ chỗ Hoắc Tư Ngôn không.


Thứ đó chắc dùng chung được nhỉ.


Nhưng trước mắt vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ...


Mạnh Tri nằm trên giường suy nghĩ kế hoạch vụng về của mình, rồi bắt đầu bàn bạc với hệ thống.


Trạm xăng chỉ là điểm dừng tạm thời.


Nếu người của Lục Cạnh Xuyên đến đón được rồi, cả nhóm sẽ lập kế hoạch quay về căn cứ.


Nhưng bây giờ trời đã tối đen, ban đêm hành động không tiện, nên tạm thời quyết định nghỉ lại trạm xăng một đêm. Ở đây có giường đệm đơn giản, nghỉ ngơi tạm thời không thành vấn đề.


Lục Cạnh Xuyên quay lại đội ngũ, nói chuyện đơn giản với các đội viên, hỏi tình hình căn cứ và một số sự kiện quan trọng gần đây, sau đó chuẩn bị về phòng nghỉ.


Trước khi vào phòng, hắn liếc nhìn cánh cửa phòng bên cạnh đang đóng kín, không khỏi nhíu mày.


Phòng đó là của Mạnh Tri.


Không hiểu sao Lục Cạnh Xuyên cảm thấy hôm nay Mạnh Tri yên tĩnh quá mức.


Suốt dọc đường cậu luôn líu ríu bên tai hắn, bây giờ đột nhiên không ở cạnh nữa, hắn lại có chút không quen.


Lục Cạnh Xuyên lại nhớ tới thái độ kỳ lạ của Hoắc Tư Ngôn lúc nãy.


Hai người vốn luôn ở trong quan hệ cạnh tranh đối địch.


Lục Cạnh Xuyên cũng không mong Hoắc Tư Ngôn có sắc mặt tốt với mình, dù sao hai người cũng chưa nói với nhau được mấy câu.


Nhưng vừa rồi hắn rõ ràng cảm nhận được sát ý từ Hoắc Tư Ngôn.


Là vì Mạnh Tri sao?


Hắn thật sự không ngờ hai người lại có mối quan hệ như vậy.


Dù sao Hoắc Tư Ngôn trông giống kiểu người rất khó duy trì quan hệ thân mật với ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=11]

Lúc mới nghe tin này Lục Cạnh Xuyên cũng khá bất ngờ, nhưng hắn không hứng thú với chuyện riêng của người khác.


Huống chi...


Hắn sẽ không yêu bất kỳ ai.


Lục Cạnh Xuyên nằm trên giường, chậm rãi suy nghĩ lại những tin tức hôm nay thu được và kế hoạch hành động tiếp theo.


Rất kỳ lạ.


Lẽ ra trong đầu hắn phải suy nghĩ chuyện của căn cứ, bởi vì trước giờ hắn vẫn như vậy, một cỗ máy làm việc không biết mệt.


Nhưng trong đầu hắn lại không tự chủ nhớ đến gương mặt kiêu ngạo ngang ngược kia.


Một gương mặt xinh đẹp.


Đôi mắt mèo tròn tròn, câu người vô cùng.


Sao lại có người như vậy?


Rõ ràng kiêu căng, tính tình lại xấu, nhưng khi nhìn người khác thì khóe mắt rất dễ đỏ lên. Con ngươi màu nhạt lấp lánh nước, trông vừa yếu đuối vừa dễ bắt nạt.


Chỉ cần nhìn thôi cũng dễ khơi dậy những dục vọng đen tối sâu trong lòng người.


Nghĩ đến Mạnh Tri, Lục Cạnh Xuyên lại nhớ đến mùi hương dễ chịu luôn quanh quẩn trên người cậu.


Ngọt ngào.


Giống như mùi đào mật.


Vừa thơm vừa ngọt.


Một Beta... sao lại thơm như vậy?


Chẳng lẽ là hương cơ thể bẩm sinh?


Suy nghĩ của Lục Cạnh Xuyên dần trôi xa.


Hắn cảm thấy mùi hương đó dường như ngày càng rõ ràng.


Hắn xoa xoa giữa mày, khinh thường suy nghĩ của chính mình.


Xem ra phải tránh xa Mạnh Tri một chút.


Đây không phải dấu hiệu tốt.


Đúng lúc này, một bàn tay mềm mại đột nhiên chạm vào mặt hắn.


Mùi đào quen thuộc trong ký ức lập tức trở nên gần hơn.


Gần đến mức gần như hóa thành một tấm lưới khổng lồ, siết chặt lấy hắn.


Hương đào cố chui vào da thịt hắn, kích thích bản năng sâu trong xương.


Dòng máu Alpha dường như sôi lên, gào thét ép hắn biến thành một con thú hoang.


Hầu kết của Lục Cạnh Xuyên chuyển động mạnh.


Hắn lập tức nhận ra điều gì đó.


Hắn nắm lấy cổ tay mềm đang làm loạn kia, kéo mạnh về phía trước, sau đó xoay người đè lên kẻ lén vào phòng mình.


"Tách! Một tiếng.


Căn phòng tối bỗng sáng lên.


Lục Cạnh Xuyên bật đèn, khôi phục dáng vẻ bình tĩnh tự chủ.


Hắn nhìn Mạnh Tri đang mặc chiếc sơ mi rộng thùng thình của mình, biểu cảm cực kỳ lạnh nhạt.


Khi Lục Cạnh Xuyên lạnh mặt thì rất đáng sợ.


Hắn vốn nổi tiếng vô tình.


Lúc này một tay hắn dễ dàng giữ chặt cổ tay mềm kia, đầu gối đẩy tách hai chân Mạnh Tri ra, từ trên cao nhìn xuống cậu bằng ánh mắt lạnh lẽo dò xét.


"Mạnh Tri, tốt nhất cậu nên giải thích cho tôi. Vì sao tối nay cậu lại xuất hiện ở đây."


Ánh mắt Mạnh Tri chớp chớp.


Trên gương mặt nhỏ cỡ bàn tay lộ ra vẻ kinh hoảng.


Cậu đang mặc chiếc sơ mi rộng mà cậu lén lấy từ phòng Lục Cạnh Xuyên.


Chiếc áo lớn hơn cậu rất nhiều.


Dù cài kín vẫn lỏng lẻo để lộ mảng lớn da ngực trắng như tuyết cùng chiếc cổ thon dài trắng nõn.


Khung xương của cậu lại nhỏ.


Áo chỉ vừa đủ che đến gốc đùi.


Nếu không phải bên trong cậu mặc quần đùi, bị Lục Cạnh Xuyên ép như vậy có lẽ đã lộ hết.


Hệ thống nói trộm quần áo cũng là một phần của cốt truyện.


Mạnh Tri mặt không đổi sắc nói dối:


"Tôi đói... Anh Cạnh Xuyên. Ở đây tôi chỉ quen mỗi anh thôi, tôi không quen bọn họ, nên chỉ có thể đến tìm anh. Tôi muốn hỏi... chỗ anh có đồ ăn không?"


"Tôi đói lắm."


Nói xong cậu liếm môi.


Đôi môi đỏ ướt ánh lên một lớp nước mỏng.


Ánh mắt tinh ranh linh hoạt.


Giống hệt một con mèo hoang nhỏ không nghe lời, lúc nào cũng sẵn sàng gây chuyện.


Chỉ cần bạn sơ ý một chút.


Nó sẽ vươn móng cào lên mặt bạn.


Lục Cạnh Xuyên nửa tin nửa ngờ nhìn cậu.


Hắn không nhịn được hỏi: "Mùi trên người cậu là sao?"


"Giống mùi Omega."


Omega?


Trong đầu Mạnh Tri như vang lên chuông cảnh báo.


Sợi dây trong đầu lập tức căng thẳng.


Cậu bắt đầu giả ngu.


"Có mùi sao? Có thể là mùi cơ thể bẩm sinh thôi. Anh Cạnh Xuyên, mũi anh nhạy thật đấy, cái này cũng ngửi ra được."


Lục Cạnh Xuyên không dễ dàng bỏ qua như vậy.


"Vậy tại sao cậu lại mặc quần áo của tôi?"


Mạnh Tri chớp mắt.


Lập tức chuyển sang bộ dạng hoa trắng nhỏ ngây thơ vô tội.


"Hả? Đây là đồ của anh sao? Tôi thấy trong tủ treo mấy bộ nên tiện tay lấy mặc thôi. Quần áo của tôi bị bẩn rồi, trên người chỉ còn mỗi cái này, chẳng lẽ tôi mặc đồ ướt à?"


"Anh Cạnh Xuyên, anh bóp eo tôi đau quá... mạnh quá rồi."


Trong mắt Mạnh Tri nhanh chóng dâng lên hơi nước.


Giọng nói yếu ớt mang theo ý làm nũng rõ ràng.


Hơi thở của Lục Cạnh Xuyên khựng lại một chút.


Hắn mím môi.


Sắc mặt u ám.


Hắn cố nhìn ra điều gì đó trên mặt Mạnh Tri, nhưng sau một lúc cũng không thu được thông tin gì, chỉ đành bỏ cuộc.


Cuối cùng Mạnh Tri được thả ra.


Cậu ngồi dậy trên giường, kéo góc áo sơ mi lên cho hắn xem.


Lúc nãy bị giằng co nên áo đã cuộn lên.


Lộ ra vòng eo trắng nõn mảnh mai.


Da cậu rất trắng, rất mỏng.


Bụng nhỏ mềm mại, trông như rất dễ no.


Trên eo in rõ dấu tay của đàn ông.


In trên làn da trắng như tuyết tạo thành đối lập rõ rệt, cực kỳ bắt mắt.


Lục Cạnh Xuyên ho khan một tiếng xin lỗi.


Hắn không dám nhìn Mạnh Tri nữa.


Tai hắn nóng lên.


Hắn đưa cho cậu một chai nước và một ổ bánh mì.


Sau đó rất lịch sự mời cậu ra khỏi phòng mình.


Mạnh Tri không chắc hành động của mình có tính là bò giường thất bại hay không.


Nhưng cậu rất hài lòng với việc trên người mình đã dính pheromone của Alpha.


Ít nhất coi như hoàn thành nhiệm vụ được một nửa.


Sau khi ra ngoài, Mạnh Tri không nhịn được phàn nàn với hệ thống: "Lục Cạnh Xuyên có phải là trai thẳng không?"


Cậu càng nghĩ càng chắc: "Có khi anh ta giống tôi, cũng là trai thẳng. Vì cả hai chúng tôi đều không có hứng thú với đàn ông." 


Hệ thống nghe không hiểu.


Nhưng lại cực kỳ chấn động.


[Thì ra trai thẳng của loài người là như vậy!]


Bình Luận

0 Thảo luận