Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 15

Ngày cập nhật : 2026-03-14 10:53:41

Trên sàn nhà, quần áo của Mạnh Tri vứt lung tung khắp nơi: áo sơ mi bị cậu cởi ra ném bừa, chiếc quần jean nhỏ cũng nằm đó, còn hai chiếc tất thì bị cậu đá thẳng xuống tận gầm giường.


Tiểu Beta chẳng hề khách sáo xâm nhập lãnh địa của người khác, lại còn biến nơi này thành một mớ hỗn độn.


Lục Cạnh Xuyên thật sự tức đến mức bật cười.


Làm gì có vị khách nào đến nhà người khác mà lại tự cởi sạch đồ của mình, nằm trên giường chủ nhà, còn có thể ngủ ngon lành như vậy.


Nếu người bước vào phòng không phải là hắn thì sao? Nếu hắn là kẻ xấu thì sao? Sao tiểu Beta lại dám như vậy, sao lại dám nằm trên giường mà không hề phòng bị, trực tiếp phơi bày vẻ đẹp mềm mại bên trong của mình. Việc này chẳng khác nào đặt châu báu trước mặt rồi chờ người khác đến trộm.


Chẳng lẽ cậu chắc chắn rằng hắn là một người tốt, tuyệt đối sẽ không nảy sinh ý đồ xấu?


Nghĩ đến đây, ánh mắt Lục Cạnh Xuyên tối sầm lại.


Rốt cuộc Mạnh Tri từ đâu chui ra vậy, một con người như thế này, hoàn toàn không hiểu phép tắc đối nhân xử thế. Bảo rằng cậu là hồ ly tinh từ trong núi sâu bước ra, hắn cũng tin.


Gương mặt thì đẹp đến vậy, nhưng cách hành xử lại hoàn toàn tùy hứng. Trong xương cốt cậu có một kiểu ngây ngô vụng về không phù hợp với tuổi tác. Những suy nghĩ nhỏ nhặt, độc ác đều hiện rõ trên mặt, chỉ cần nhìn một cái là có thể đoán ra cậu đang nghĩ gì.


Lục Cạnh Xuyên bước tới.


Hắn tiện tay kéo cà vạt xuống, khẽ thở ra một hơi nặng nề. Có lẽ do vừa uống rượu, tuyến thể sau gáy bị vải thô của áo cọ xát đến hơi sưng đỏ.


Lúc này, dòng máu thuộc về Alpha trong cơ thể hắn bắt đầu sôi lên.


Hắn đưa tay rút chiếc gối mà Mạnh Tri đang ôm chặt.


Đó là gối của hắn.


Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên dừng lại trên chiếc gối kia. Chiếc gối vốn mềm mại, đầy đặn đã bị ép đến xẹp lép, lúc này đang chậm rãi phồng trở lại. Vải gối nhăn nhúm, vừa nhìn đã biết bị hành hạ thảm hại, bị hai chân thịt mềm kẹp lấy rồi ép qua ép lại.


Khi Lục Cạnh Xuyên chạm vào, trên đó thậm chí vẫn còn lưu lại hơi ấm từ da thịt. Cảm giác mềm mại như tuyết kia dường như vẫn còn, truyền tới lòng bàn tay hắn, khiến trong lòng dâng lên một luồng nóng khó nói thành lời.


Ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Cạnh Xuyên cúi sát lại.


Một mùi hương đào mật cực kỳ ngọt ngào chui thẳng vào khoang mũi hắn, tràn ngập toàn bộ não bộ.


Đó là kiểu mùi thơm giống như thịt đào bị nghiền nát, cực kỳ ngọt, giống như nước sốt trái cây quá mức đậm đặc.


Đầu Lục Cạnh Xuyên bắt đầu choáng váng, tim cũng đập nhanh hơn, trái tim hỗn loạn gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Khi kịp phản ứng lại mình đang làm gì, sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, hoảng hốt ném chiếc gối xuống đất.


Hắn bị điên rồi sao.


Tại sao lại đi ngửi gối.


Là vì kỳ mẫn cảm sắp tới sao?


Xem ra hiệu quả của thuốc ức chế không được tốt lắm.


Mà khi chiếc gối bị rút đi, Mạnh Tri đưa tay vớt thử nhưng không chụp được gì, cậu bĩu môi tỏ vẻ bất mãn rồi quay sang ôm luôn chiếc chăn bên cạnh.


Lục Cạnh Xuyên im lặng nhìn chiếc gối trên sàn, rồi cúi xuống nhặt lại.


Chỉ cần tưởng tượng đến tư thế vừa rồi Mạnh Tri ôm chiếc gối, biểu cảm của hắn lập tức trở nên quái dị hơn.


Hắn lạnh mặt, cầm chiếc gối bị vò nhăn nhúm kia, trong mắt cuộn lên lớp sương đen khó tan.


Vài giây sau, hắn đưa ra quyết định.


Hắn dùng một chiếc chăn cuộn tròn toàn bộ cơ thể trắng sáng xinh đẹp trên giường lại, sau đó ôm gối cùng toàn bộ đồ dùng chuyển sang phòng khác.


Thực ra phòng kia mới là phòng của Mạnh Tri.


Cậu đã đi nhầm phòng ngủ.


Ban đầu Mạnh Tri định tùy tiện chọn một phòng. Tuy các phòng đều gần giống nhau, nhưng nơi Lục Cạnh Xuyên ở vốn là phòng ngủ chính, rộng rãi hơn nhiều.


Hơn nữa hắn vừa mới trở về, ga giường đều đã được thay mới. Quan trọng nhất là phòng này còn có ban công.


So sánh hai bên, đương nhiên Mạnh Tri chọn phòng ngủ chính.


Ai ngờ lại đúng phòng của Lục Cạnh Xuyên.


Lục Cạnh Xuyên có chứng sạch sẽ rất nghiêm trọng. Nếu là người khác, đừng nói là dùng đồ riêng của hắn như vậy, chỉ cần chạm vào một chút thôi hắn cũng cảm thấy chán ghét khó tả.


Sau khi sắp xếp lại đồ của mình xong, Lục Cạnh Xuyên nhìn chiếc gối kia mà ngẩn người.


Trong lòng có một giọng nói bảo hắn rằng chiếc gối này đã bị làm bẩn, nên vứt đi.


Nhưng một giọng khác lại nói rằng bây giờ không phải thời tận thế, không nên lãng phí tài nguyên như vậy, giặt sạch vẫn dùng được.


Vài giây sau, Lục Cạnh Xuyên lại đưa ra quyết định.


Hắn rời khỏi phòng.


Còn chiếc gối nhăn nhúm kia vẫn nằm trên giường.


Phòng ngủ chính của hắn đã bị Mạnh Tri chiếm mất, giờ chỉ có thể đổi phòng với cậu.


Khi quay lại phòng ngủ ban đầu, người trên giường vẫn ngủ say như chết. Dù có người bước vào, cậu cũng hoàn toàn không hay biết.


Lục Cạnh Xuyên bước tới.


Thân hình cao lớn thẳng tắp của hắn đổ bóng xuống, cái bóng gần như bao trùm toàn bộ Mạnh Tri.


Hắn hơi cúi xuống, định đánh thức cậu.


Mạnh Tri ngủ không yên. Lông mi cậu run loạn, nhưng vẫn không nhận ra người đàn ông đang đến gần.


Cơ thể cậu được bọc trong chiếc chăn mà Lục Cạnh Xuyên cuộn lại lúc nãy, chỉ miễn cưỡng che được ngực. Đôi vai tròn trịa trắng như tuyết lộ ra ngoài.


Có lẽ vì nóng, cậu khẽ cựa mình.


Tứ chi thon dài lộ ra khỏi chăn, hai đùi đầy đặn tùy ý gác lên lớp chăn.


Một bàn tay lớn nóng rực bò lên cổ chân cậu.


Bắp chân mềm mại hơi nhô lên, chạm vào cực kỳ mềm. Ngón tay gần như lún vào lớp thịt trắng mịn, xúc cảm tốt đến kỳ lạ.


Mạnh Tri phát ra vài tiếng rên khe khẽ. Giọng cậu mềm như bông, giống như đang rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.


Làn da ấm áp giống như một khối bơ mềm mịn, bị bàn tay lớn của người đàn ông giữ chặt trong lòng bàn tay, tùy ý vuốt ve.


Cậu muốn né tránh, nhưng thế nào cũng không rút được chân về.


Mu bàn chân trắng lạnh gần như trong suốt, lớp da mỏng hiện rõ mạch máu xanh nhạt, cậu trông yếu ớt vô cùng.


Bàn chân bị người đàn ông khóa chặt, dù giãy thế nào cũng không thoát ra được.


Lục Cạnh Xuyên cúi đầu, che đi biểu cảm của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=15]

Giọng hắn trầm thấp khàn khàn: "Mạnh Tri..."


Người bị gọi tên chỉ khẽ nức nở trong giấc mơ.


Bàn tay kia giống như một con rắn lạnh lẽo, từ bắp chân chậm rãi bò lên trên, tùy ý xoa nắn. Để lại những dấu vết mập mờ giống như hoa mai trên da thịt.


Những ngón tay thon dài biến mất dưới lớp chăn.


Ngay khi hắn định tiến thêm một bước quá giới hạn, một tiếng nức nở đáng thương cắt ngang.


Lục Cạnh Xuyên đột nhiên tỉnh táo lại.


Ánh mắt hắn cực kỳ phức tạp, trộn lẫn đủ loại cảm xúc.


Vừa rồi hắn đang làm gì?


Hắn điên rồi sao?


Sao hắn lại làm ra chuyện như vậy.


Lục Cạnh Xuyên ghê tởm chính bản thân mình vì lại nảy sinh suy nghĩ hạ lưu như thế.


Sao hắn có thể lợi dụng lúc người khác ngủ say mà...


"Đừng ngủ nữa!"


Lục Cạnh Xuyên bóp giữa trán mình, cảm thấy đầu đau như búa bổ, gân xanh trên trán giật hai cái.


Lúc này cuối cùng Mạnh Tri cũng tỉnh.


Chính xác hơn là cậu cảm thấy có người đang véo mình, nên bị véo đến tỉnh.


Lông mày cậu rũ xuống, mí mắt nặng trĩu không mở ra nổi. Mái tóc đen mềm rối tung dính vào hai bên má.


Cậu trông giống hệt một người chưa tỉnh ngủ.


Đuôi mắt còn vương chút hồng nhạt. Khi mở mắt ra, trong mắt như phủ một tầng sương mỏng.


Hàng mi dài rậm che đi đôi mắt trong veo.


"Làm gì vậy."


Mạnh Tri nổi cáu, giọng lại mềm nhũn: "Lục Cạnh Xuyên, anh véo tôi làm gì."


Cậu chỉ biết có người véo mình, phản ứng đầu tiên chính là Lục Cạnh Xuyên giở trò.


Cậu biết ngay Alpha này chẳng có ý tốt gì, còn dám tranh thủ lúc cậu ngủ để trả thù.


Tên công chính này đúng là chẳng phải người tốt.


"Cậu còn không biết xấu hổ mà hỏi?"


Lục Cạnh Xuyên nhếch môi ác liệt, ra tay trước chiếm thế chủ động.


Hắn chỉ vào đống hỗn loạn dưới đất, từ trên cao nhìn xuống: "Cậu làm phòng tôi thành thế này, còn quay lại hỏi tôi?"


Mạnh Tri lại chẳng hề để ý.


"Lát nữa tôi dậy dọn là được mà."


"Chỉ vì chuyện này mà anh đánh thức tôi à, anh Cạnh Xuyên, từ bao giờ anh lại keo kiệt như vậy."


"Hơn nữa anh véo tôi đau lắm đó."


Mạnh Tri tủi thân nhăn mặt.


Cậu bắt đầu kiểm tra xem trên người có vết thương không. Nhìn qua cánh tay trắng nõn, không có dấu vết gì.


Nhưng cậu vẫn tin chắc phán đoán của mình.


Nhất định hắn đã lén véo.


Chẳng phải trong phim truyền hình đều diễn như vậy sao.


Lục Cạnh Xuyên đúng là đồ mặt người dạ thú.


"Anh véo tôi chỗ nào?"


Mạnh Tri nhìn hắn đầy nghi ngờ.


Lục Cạnh Xuyên ho khan hai tiếng, ánh mắt có chút kỳ lạ.


"Tôi không véo cậu."


"Chẳng phải cậu hỏi vì sao tôi gọi cậu dậy sao."


"Cậu không biết mình vào nhầm phòng à."


"Cậu ngủ trên giường của tôi."


Giọng Lục Cạnh Xuyên không nghe ra vui buồn.


Ánh mắt hắn sâu thẳm, giống như một màn sương dày không tan, lạnh lẽo khó hiểu.


Những bất mãn và tủi thân ban nãy của Mạnh Tri lập tức tan biến.


Ngay cả câu chất vấn cũng quên sạch.


Cậu mở to mắt.


Trong nháy mắt hoàn toàn tỉnh ngủ.


"A... đây... đây là phòng của anh sao?"


Mạnh Tri xấu hổ đến mức các ngón chân tròn nhỏ cũng co lại.


Vì chột dạ nên giọng cậu nhỏ hẳn đi.


"Nhưng... nhưng tôi đâu biết đâu."


"Không ai nói với tôi cả."


"Tôi chỉ đi nhầm thôi."


"Tôi không cố ý."


Dáng vẻ này của Mạnh Tri cực kỳ đáng yêu.


Đôi mắt tròn xoe, đuôi mắt phớt hồng, hai má còn ửng đỏ vì chưa tỉnh ngủ.


Mái tóc ướt mồ hôi dính vào má trắng.


Môi hơi hé, cánh môi đỏ mềm ánh nước.


Từ góc nhìn của Lục Cạnh Xuyên, thậm chí còn có thể nhìn thấy khoang miệng hồng ướt bên trong.


"Cậu còn ngồi bẹp cả gối của tôi."


"Làm nó nhăn hết rồi."


Lục Cạnh Xuyên tiếp tục đưa ra bằng chứng.


Mạnh Tri lập tức giả ngu.


Trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ vô tội ngây thơ.


Đôi mắt tròn long lanh nhìn loạn khắp nơi.


"Gối nào cơ?"


"Tôi không biết."


"Ở đây làm gì có gối."


Mạnh Tri lặng lẽ kéo chiếc chăn mà mình ôm nhăn nhúm lại.


Cậu biết mình có một thói quen xấu khi ngủ.


Cậu thích ôm chăn hoặc ôm gối, giống như con koala treo trên cây.


Như vậy cậu sẽ cảm thấy an toàn.


Trước đây anh trai đã nói cậu rất nhiều lần, bảo cậu sửa thói quen này, nói như vậy không tốt.


Chuyện trước kia cậu đã quên gần hết.


Chỉ nhớ lúc đó anh trai trông rất nghiêm khắc, như thể đó là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.


Nhưng Mạnh Tri vẫn không hiểu mình sai ở đâu.


Chẳng lẽ ngủ thế nào cũng phải bị người khác quản sao?


Ôm lại không phải gối của anh, tức giận cái gì chứ.


Nhưng bây giờ thì xong rồi.


Cậu đúng là đã ôm gối của người ta thật.


Sắc mặt Lục Cạnh Xuyên lạnh nhạt.


Hắn lại khôi phục dáng vẻ cao cao tại thượng khiến Mạnh Tri ghét cay ghét đắng.


"Muốn tôi kể lại một lần nữa không?"


"Gối tôi đã vứt rồi."


"Bị cậu làm bẩn, còn dùng thế nào được."


Lục Cạnh Xuyên mặt không đỏ tim không đập mà nói dối.


Mạnh Tri lập tức nghẹn lời.


Lần này cậu cũng không tiện nằm lì trên giường nữa.


Cậu vội vàng bò dậy, kéo chăn xuống, lẩm bẩm bực bội: "Vứt thì vứt thôi."


"Được được được."


"Tôi xuống khỏi giường anh ngay đây."


Cậu nghĩ mình ngủ sợ lạnh nên quấn chăn.


Hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Lục Cạnh Xuyên còn đang đứng trước mặt.


Khi chăn bị kéo ra, cơ thể xinh đẹp lập tức lộ ra.


Lục Cạnh Xuyên nhanh chóng quay người tránh đi.


Hắn quay lưng lại, dường như tức đến bật cười.


"Mạnh Tri."


"Cậu biết bây giờ mình không mặc áo không?"


"Có lúc tôi thật sự không biết cậu rốt cuộc là quá bảo thủ hay là..."


Hắn không nói hết câu.


Nhưng rõ ràng chẳng phải lời hay.


Mạnh Tri lại hoàn toàn không hiểu.


Giọng cậu khó chịu: "Tôi đâu có không mặc quần."


"Anh nói như thể tôi là biến thái vậy."


"Tôi có cởi sạch đâu."


"Tôi chỉ lộ nửa người trên thôi."


"Đàn ông để trần nửa người trên không phải là chuyện rất bình thường sao."


Lục Cạnh Xuyên cảm thấy nếu còn ở cùng Mạnh Tri thêm chút nữa, chắc chắn hắn sẽ bị những hành vi trẻ con kỳ quặc của cậu chọc tức chết.


"Lát nữa đi tắm."


"Thay quần áo."


"Tôi dẫn cậu ra ngoài ăn."


"Còn nữa."


"Cậu không cần chuyển phòng."


"Từ giờ phòng này là của cậu."


"Tôi ngủ phòng khác."


Nói xong, Lục Cạnh Xuyên lập tức rời đi, giống như phía sau có dịch bệnh đuổi theo.


Vừa thấy hắn đi, Mạnh Tri lập tức lộ nguyên hình.


Cậu trợn mắt: "Anh ta tưởng mình sạch sẽ lắm chắc."


"Còn dám chê tôi!"


"Tức chết tôi."


"Hệ thống, tôi mặc kệ!"


"Tôi muốn đổi ga giường!"


"Ga giường anh ta ngủ rồi mà tôi còn chưa chê bẩn!"


Mạnh Tri gọi một lúc hệ thống mới xuất hiện.


Cậu cảm thấy hơi kỳ lạ.


Cậu khá hiểu hệ thống nên nghi ngờ hỏi: "Sao nãy giờ không trả lời tôi?"


"Không phải cậu đang làm chuyện xấu đấy chứ?"


Hệ thống cười khà khà: [Ký chủ, sao có thể chứ.]


Nó tuyệt đối sẽ không nói rằng lúc nam chính đến, thật ra nó đang làm việc riêng.


Gần đây nó học được chơi mạt chược với mấy hệ thống khác.


Thấy ký chủ ngủ rồi nên chạy đi đánh bài.


Hoàn toàn không chú ý Lục Cạnh Xuyên đã tới.


May mà quay lại kịp, suýt nữa bị ký chủ phát hiện nó đi chơi.


Hệ thống nhìn giá trị pháo hôi đang tăng vọt, kích động đến mức xoay vòng.


[Ký chủ đại nhân! Giá trị pháo hôi đã vượt mốc 50!]


[Cậu thật sự quá lợi hại!]


[Vừa rồi cậu cởi đồ trước mặt công chính để quyến rũ hắn!]


[Mà công chính của chúng ta vẫn giữ tâm lặng như nước, hoàn toàn không dao động!]


[Ngoại trừ thụ chính ra, mọi loại trà xanh đều bị hắn từ chối!]


[Đây đúng là cốt truyện pháo hôi hoàn hảo!]


Mạnh Tri nghe xong chỉ muốn chui xuống đất.


Như vậy cũng tính là quyến rũ sao.


Cậu đúng là từ đầu đến cuối luôn đi trên con đường tự tìm đường chết.


Nhưng cũng may.


Chỉ cần giá trị pháo hôi tăng là được.


Chỉ là khi Mạnh Tri nhìn nhiệm vụ trên bảng nhiệm vụ, nhiệm vụ "bỏ thuốc Lục Cạnh Xuyên" vẫn đang ở mức 0%, cậu không khỏi hơi đau đầu.


Nhiệm vụ này...


Cậu vẫn chưa nghĩ ra phải làm thế nào.


Bình Luận

0 Thảo luận