Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 1

Ngày cập nhật : 2026-03-13 13:48:40

"Ý của cậu là hắn sắp thức tỉnh dị năng ngay bây giờ sao?"


Ánh mắt Mạnh Tri lóe lên. Khi nghe hệ thống nói người trước mặt cậu là dị năng giả cấp S, gương mặt xinh đẹp rực rỡ, kiêu ngạo và nổi bật kia lập tức căng cứng lại.


Hàm răng trắng vô thức cắn lên môi, khiến đôi môi đầy đặn bị cắn hơi sưng lên, lộ ra một sắc thái gợi cảm khó tả.


Dựa vào cái gì?


Mạnh Tri gần như hận chết.


Dựa vào cái gì có người sinh ra đã là nhân vật chính, còn cậu ở kiếp trước lại bệnh nặng quấn thân, chẳng còn sống được bao lâu.


Đáng ghét hơn nữa là, đã xuyên không rồi, vậy mà vai trò của cậu vẫn chỉ là một nhân vật pháo hôi xui xẻo dùng để thúc đẩy cốt truyện đi tiếp. Nếu chỉ là Beta bình thường thì còn đỡ, nhưng trớ trêu thay, cậu lại là một Omega yếu nhất. Thậm chí cậu còn không có cả dị năng để tự bảo vệ mình.


Alpha đỉnh cấp, dị năng giả cấp S, tất cả chuyện tốt đẹp trên đời đều rơi vào người này.


Cậu ngồi xổm trước mặt người đàn ông bị thương. Đôi mắt mèo linh động vô cùng, đuôi mắt hơi nhếch lên, tràn đầy vẻ kiêu căng được nuông chiều. Khi khóe môi cong lên, hai chiếc răng nanh nhỏ trắng lóa lộ ra, khiến gương mặt đó càng thêm hung hăng khó gần.


Cậu dùng ngón tay chọc chọc cánh tay rắn chắc của người đàn ông. Không biết là cố ý hay vô tình, đầu ngón tay lại đúng lúc chọc vào vết thương đang nứt ra.


Người đàn ông bị thương rất nặng. Sau khi chịu tác động, máu từ cánh tay bị thương tràn ra ngoài, ộc ộc chảy xuống, nhuộm mảnh vải sẫm màu càng đỏ hơn. Đôi môi nhợt nhạt khép chặt gần như không còn chút máu nào. Dù bị chọc trúng vết thương, hắn cũng chỉ phát ra một tiếng rên yếu ớt đầy đau đớn.


[Đúng đúng đúng, cứu hắn đi, dị năng của hắn rất mạnh, hắn có thể bảo vệ cậu.] Hệ thống sốt ruột quay vòng vòng, biến thành một con côn trùng nhỏ bay quanh tai Mạnh Tri cầu xin.


Mạnh Tri không lập tức trả lời, chỉ rút ngón tay vừa dính máu ra, chậm rãi lau sạch.


"Không hổ là công chính trong truyện, vận may đúng là tốt thật."


"Không giống tôi, chỉ là một pháo hôi dùng để thúc đẩy tình cảm giữa công và thụ."


Hệ thống ở cùng cậu một thời gian nên biết Mạnh Tri đang tức giận. Tuy nó không hiểu rõ cảm xúc của con người, nhưng vì ký chủ và hệ thống là quan hệ cộng sinh, mọi dao động cảm xúc rất nhỏ của ký chủ đều sẽ truyền tới hệ thống.


Nó không hiểu vì sao ký chủ lại tức giận, nhưng lại nhạy bén bắt được hai chữ "pháo hôi" trong lời cậu, nên thông minh tránh nhắc đến chủ đề đó.


[Nhân vật công chính rất lương thiện.]


Hệ thống không nhịn được mà ra sức thuyết phục: [Cậu cứu hắn thì chính là ân nhân của hắn. Trong cốt truyện sau này, việc cậu liên tục tìm đường chết đều dựa vào thân phận ân nhân đó. Cho dù cậu làm chuyện xấu gì với nhân vật thụ chính, hắn cũng sẽ nương tay, tha cho cậu một mạng...]


Mạnh Tri cắt ngang tiếng lải nhải của hệ thống.


"Cậu không thấy hắn đang sốt à."


Hệ thống lập tức hiểu ý, vội vàng đưa cho cậu một ống thuốc chữa trị.


[Hì hì, thuốc này là tôi vay từ hệ thống chính. Uống vào đảm bảo hắn lập tức hồi phục.]


"Được, cảm ơn." Nhìn lọ thuốc màu xanh nhạt đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay mình, Mạnh Tri thản nhiên nói.


Hệ thống ngẩn ra: [Hả? Cảm ơn cái gì?]


Nhưng ngay khi thuốc vừa tới tay, Mạnh Tri lập tức đổi sắc mặt.


Cậu vừa nhét thuốc vào túi vừa dùng chân đá đá bàn tay người đàn ông đang sắp chạm tới cổ chân mình, vẻ mặt hơi ghét bỏ.


"Đồ tốt thế này, dựa vào cái gì tôi phải cho hắn dùng."


Hệ thống biết mình lại bị lừa, cuối cùng không nhịn nổi nữa, lập tức gào khóc thảm thiết.


[Tôi cầu cậu đó, cứu hắn đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=1]

Không có nhân vật công chính thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ. Không hoàn thành nhiệm vụ thì chúng ta...]


Mạnh Tri đứng dậy khỏi mặt đất, phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên tay, cười cực kỳ đáng đánh.


"Cậu tưởng tôi ngu à. Vật tư trong siêu thị chỉ có từng này, cậu còn muốn tôi chia cho cái tên nửa sống nửa chết này?"


Nói đến đây, sắc mặt Mạnh Tri lập tức xấu đi. Gương mặt nhỏ nhăn lại thành một cục, đôi môi đầy đặn hơi chu ra. Thời gian gần đây cậu luôn trốn trong siêu thị nên tinh thần không tốt.


Để tiết kiệm đồ ăn, thậm chí cậu còn nhịn đói đến gầy đi, mặt cũng nhọn hẳn. Mỗi tối còn phải nghe tiếng xác sống nên gần như chẳng ngủ ngon gì. Hệ thống thì lại cứng đầu, dù cậu cầu xin thế nào cũng không chịu mở cửa sau, đến một miếng bánh mì cũng không cho.


Hệ thống muốn cậu làm nhiệm vụ cứu nhân vật công chính, phá hoại tình cảm giữa hai nhân vật chính, vậy thì ít nhất cũng phải đưa ra chút thành ý chứ.


[Được được được, Tri bảo muốn gì tôi cũng cho, được chưa? Vật tư hay thuốc muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.]


"Đừng gọi tôi kiểu ghê tởm như vậy." Mạnh Tri nhíu mày.


[Được rồi, ký chủ đại nhân.]


Mạnh Tri không khách khí, giơ một ngón tay lắc lắc.


"Tôi muốn thuốc ức chế. Chỉ cần tôi cần, cậu phải đưa cho tôi ngay, làm được không? Cậu muốn tôi làm nhiệm vụ thì phải đảm bảo an toàn cho tôi, nếu không tôi kéo nhân vật chính chết chung."


"Còn nữa, cậu phải giúp tôi ngụy trang thành Beta. Nếu không tôi không thể trà trộn vào đội của nhân vật chính."


Hệ thống nào còn dám từ chối, nếu còn không đồng ý thì nhân vật chính công sẽ chết thật, nó gần như khóc ròng.


[Được được được, tổ tông của tôi ơi. Cậu nói gì tôi cũng đồng ý, được chưa.]


Nghe vậy, Mạnh Tri không nhịn được cong khóe môi, trông cực kỳ đắc ý.


Thật ra từ sớm Mạnh Tri đã nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài. Nếu không phải hệ thống cầu xin, cậu tuyệt đối sẽ không ra cứu người.


Ban đầu cậu chỉ định đổi chút đồ tốt, không ngờ lại nắm được điểm yếu của hệ thống.


Cậu đưa tay kéo cửa cuốn của siêu thị xuống lần nữa rồi khóa chặt. Bên ngoài siêu thị có đống đổ nát che chắn, người bình thường rất khó tìm ra nơi này.


Mạnh Tri kiểm kê lại vật tư trong kho, nếu thêm một người nữa thì cùng lắm cũng chỉ trụ được nửa tháng. Nước uống cũng sắp cạn, thật ra cậu đã dùng rất tiết kiệm, mỗi lần khát chỉ nhấp từng ngụm nhỏ. Nhưng cậu biết trước sau gì cũng sẽ hết, dù có nhiều vật tư đến đâu cũng sẽ có ngày cạn sạch.


May mà nửa tháng cũng đủ để tên nhân vật chính đáng ghét này dưỡng thương. Muốn hoàn thành nhiệm vụ thì chắc chắn không thể mãi co đầu rút cổ trong cái kho nhỏ này.


Sau khi vất vả kéo Lục Cạnh Xuyên vào nhà vệ sinh, Mạnh Tri thở phào nhẹ nhõm, ngồi trên chiếc ghế nhỏ vắt chân lên quan sát.


Thương thế của Lục Cạnh Xuyên thực sự rất nặng, trên người có quá nhiều vết thương. Nếu không xử lý có thể bị nhiễm trùng, hơn nữa quần áo trên người hắn bẩn thỉu, nhìn rất khó chịu.


Mạnh Tri không nói hai lời liền lột sạch quần áo của hắn. Sau đó, giữa tiếng hét kinh hãi của hệ thống, cậu dội thẳng một chậu nước lạnh lên người hắn.


Một chậu nước lạnh đổ xuống, Lục Cạnh Xuyên khẽ động.


Hàng mày sắc bén của hắn nhíu chặt, môi khô nứt tái nhợt. Tình trạng rõ ràng không tốt, gương mặt tuấn tú đầy nước. Cơn sốt khiến làn da màu lúa mì của hắn hơi đỏ, những giọt nước trên cơ bụng theo nhịp thở yếu ớt lăn xuống. Bên cạnh những vết thương mới còn có vài vết sẹo cũ, không những không xấu mà còn tăng thêm vài phần khí chất nam tính.


Không hổ là Alpha chất lượng cao, vóc dáng đúng là không tệ.


Mạnh Tri nhìn hai lần rồi thu ánh mắt lại, đưa tay ra.


"Thuốc đâu?"


Hệ thống lúng túng: [Không phải tôi đưa cậu rồi sao... cái đó... Tôi không có điểm tích lũy, lọ thuốc đó là tôi vay. Cậu biết rồi đó, cậu phải hoàn thành nhiệm vụ hệ thống...]


Mạnh Tri nhìn bảng hệ thống một cái, đau lòng lấy thuốc ra cho Lục Cạnh Xuyên uống một nửa, thuốc của hệ thống hiệu quả cực nhanh. Gần như ngay lập tức, các vết thương trên người Lục Cạnh Xuyên bắt đầu khép lại, mọc ra lớp thịt non màu hồng nhạt.


[Giải cứu nhân vật công chính Lục Cạnh Xuyên, tiến độ nhiệm vụ: 1/1.]


Mạnh Tri đưa tay sờ trán Lục Cạnh Xuyên, vẫn nóng đến đáng sợ. Xem ra quá trình thức tỉnh dị năng cần thời gian, chắc một lúc nữa mới tỉnh.


Lúc này trời vẫn còn sớm. Mạnh Tri chuẩn bị tự nấu mì ăn, nên tiện tay ném hắn lại trong nhà vệ sinh. Dưới sự van xin liên tục của hệ thống, cuối cùng cậu miễn cưỡng mặc cho Lục Cạnh Xuyên bộ quần áo cũ mà chủ siêu thị để lại.


Như thường lệ, Mạnh Tri chuẩn bị vào kho nghỉ ngơi. Nhưng cậu vừa nằm xuống chợp mắt một lát thì một tràng tiếng gầm dữ dội xen lẫn vài tiếng súng vang lên làm cậu giật mình tỉnh dậy.


Mạnh Tri luôn rất cẩn thận, nếu không cậu cũng không thể một mình sống trong siêu thị này suốt một tháng. Vật tư bên ngoài siêu thị đã bị cướp sạch, chỉ có trong kho còn đồ. Cậu còn cố tình đặt vài thùng nước rỗng bên ngoài làm mồi nhử. Dù có ai phát hiện ra siêu thị, thấy bên trong đã bị cướp sạch cũng sẽ không điều tra kỹ.


[Nhân vật công chính vẫn còn ở ngoài đó.] Hệ thống lo lắng nhắc.


Nếu Lục Cạnh Xuyên chết thì thôi. Nhưng nếu đám người kia phát hiện trong siêu thị có người, nhất định điều tra thì sẽ liên lụy đến cậu.


Gần như ngay lúc cánh cửa siêu thị bị đá vang lên, Mạnh Tri lập tức vừa kéo vừa lôi Lục Cạnh Xuyên đang bất tỉnh vào kho.


"Đệt, ở đây còn có một cái siêu thị nhỏ này. Ha ha ha, hời rồi. Sao còn khóa nữa. Lão Tam, cầm vũ khí cạy nó ra."


"Ai... đúng là..."


Bình Luận

0 Thảo luận