Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 43 / 231  ·  18.6%
Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng
Chương 43
26/03/2026 12:30· 1,771 từ

[Nguyên văn cốt truyện: Hoắc Tư với đôi mắt đen đặc mực, bên trong là sương mù dày đặc không xua tan. Anh nhìn chằm vào người bạn trai cũ, anh đã vô số muốn giết cho hả giận. Cuối anh bóp cò súng, viên đạn bắn thẳng giữa mặt Mạnh Tri. Lúc đó vừa mới dị hoá thành tang trên gương mặt trắng xuất hiện một lỗ lớn ghê rợn, sau đó chậm rãi ngã xuống, mắt mang theo oán và không cam lòng.]

"Chỉ vậy thôi à?" Mạnh Tri lời: "Được rồi, tôi nhớ

"Tôi ghét cái thế giới này, không có dị năng, lại không phải Alpha, đúng tầng lớp đáy xã hội Mạnh Tri cực kỳ bất chọc chọc hệ thống: "Thế tiếp theo tốt nhất phải tôi thân phận khá hơn chút, không thì, hừ hừ..."

Hệ thống lập tức đầy miệng ý.

Mạnh Tri lại đọc nguyên văn truyện thêm vài lần nữa mới yên tâm, cậu quá chuyên nghiệp.

Đúng là một câu chuyện pháo khiến người ta "cảm động đất".

Dù sao cũng chỉ là một đi tìm cái chết thôi, không có vấn đề Sau khi ghi nhớ xong, Tri liền đi ngủ.

Hôm nay Mạnh Tri dậy rất Hiếm khi cậu không ngủ bởi vì sắp được khỏi cái thế giới quái này nên cậu hứng khởi bất cứ ai.

Lục Cạnh Xuyên nhìn thấy cậu vẻ chạy xuống lầu, kinh ngạc:

"Không nhìn ra là cậu còn đến vậy."

Mạnh Tri cười hì hì: "Đương rồi, ai mà chẳng muốn ngoài chơi."

Đội tìm kiếm cũng đã tập đủ người. Nhiệm vụ lần không khó, nên số người tham gia cũng không chỉ là một tiểu đội người, vì cần chở người thương nên lần này dùng chiếc xe.

Mạnh Tri tùy tiện lên một không ngờ phát hiện Lục Xuyên và Hoắc Tư đều ở trong đó.

Nhưng cậu cũng chẳng thấy ngại, nên ngại phải là cặp nhân kia mới đúng.

Trong đầu Mạnh Tri lúc này là nhiệm vụ của mình, trực tiếp quay đầu ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh, hoàn toàn chẳng bận tới hai người kia.

...

Chiếc xe chậm rãi tiến vào đường nhỏ trong rừng.

Nhà máy hoá chất bỏ hoang nằm sâu trong vùng núi hẻo lánh. Cũng không nhóm học sinh kia bị sống truy đuổi đến mức mới chạy trốn tới tận này.

Nhà xưởng trông khá cũ kỹ, quanh chất đầy sắt vụn. cổng lớn mở toang, đúng hơn là cánh cổng sét kia từ lâu đã còn bất cứ cơ chế vệ nào. Tuy vậy xung lại khá yên tĩnh, không thấy sống hoạt động.

Mạnh Tri vừa xuống xe thì Lục Cạnh Xuyên kéo lấy tay, bảo cậu đi theo, đừng chạy quá xa.

Nghe thấy hệ thống báo "giá pháo hôi điên cuồng +1", Tri không nhịn được đầu nhìn Hoắc Tư Ngôn cái.

Ghê thật.

Anh ta còn biết ghen cơ

Không biết lát nữa khi cậu anh ta vào đàn xác anh ta còn ghen nữa không.

"Đi sát lại. Đã xác định trí người cần cứu chưa?" Cạnh Xuyên liếc nhìn thành viên phía sau, vẫn trước đây, luôn là người phong đi đầu.

Có lẽ nơi này vừa mới xong nên đất rất ẩm. đi qua liền giẫm từng vũng nước. Con đường vào nhà xưởng có một thang khá dài.

Nhưng cầu thang chỉ còn một bị cắt đứt ngang Dù là người hay sống cũng không thể lên hai.

Có lẽ nghe thấy động tĩnh, cái đầu lén lút thò từ cầu thang tầng Đó là một nữ sinh tóc đuôi ngựa.

"Có... có phải người của căn Ánh Rạng Đông đến cứu tôi không?"

Nét mặt Lục Cạnh Xuyên dịu đưa thẻ chứng nhận thân của mình ra: "Tôi đội trưởng của căn cứ Rạng Đông, nhận được tín cầu cứu nên tới đây hành cứu viện."

Dù sao bọn họ cũng chỉ học sinh, nhưng sau tận ai cũng hiểu thế tàn khốc ra sao. Việc cảnh giác cao độ cũng có gì lạ, nếu không giác thì căn bản chẳng nổi đến bây giờ.

May mà căn cứ Ánh Rạng có danh tiếng khá tốt. nữa trong nhóm học người bị thương, thức và nước uống cũng sắp Nếu không, bọn họ sẽ dễ dàng để lộ vị

Sau khi xác nhận không có đề, lại có hai nam xuất hiện. Hai người lực khiêng một chiếc thang đặt xuống phía dưới, miễn nối liền cầu thang giữa một và tầng hai.

"Tình trạng người bị thương bây thế nào?" Hoắc Tư Ngôn theo bộ dụng cụ hộ đơn giản, đi lên theo chỉ dẫn. Mạnh Tri đi phía sau Lục Cạnh

Nữ sinh lắc đầu, vẻ mặt tệ, gần như muốn khóc: của A Kỳ đã đầu hoại tử rồi. Ở bọn tôi không có thuốc, không biết phải làm sao. cậu ấy chắc không giữ nữa."

Một thành viên Alpha trong đội vậy liền khinh thường nói: đó có gì đâu. chấp hành của chúng tôi dị năng hệ chữa trị Chưa nghe bao giờ à? năng chữa trị cực kỳ

Nữ sinh cười gượng. Nhận ra ứng của mình quá bình nên vội vàng bổ "Vậy thì tốt quá rồi, của A Kỳ có thể được."

Mạnh Tri nhìn cô gái kia cái rồi lập tức thu mắt lại, không nói gì.

Cậu bỗng nhiên cảm thấy hơi răng.

Xem ra biết trước kịch bản không phải chuyện tốt.

Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên lạnh quét qua người đồng đội nói: "Cậu đang nói vậy?"

Người kia lập tức im miệng, lẽ khen cũng không được

"Hoắc... chấp hành đúng không? A ở bên này, mời đi tôi." Một nam sinh kính chỉ vào một góc.

Mạnh Tri nhìn theo hướng tay cậu ta, lúc này mới hiện trong góc có nam sinh đang co ro, chân buộc một mảnh vải màu.

Nam sinh kia rõ ràng đã đi, hoàn toàn không cảm được mọi thứ xung Chân bị băng vải quấn nhưng vẫn lộ ra một mô thịt bên ngoài, thậm thấp thoáng thấy cả xương

Mạnh Tri có chút không dám nhưng đồng thời cũng không biết năng lực Hoắc Tư Ngôn có chữa mức độ này không.

Hoắc Tư Ngôn đặt hộp y xuống đất rồi mở ra. trong là vài dụng y tế đơn giản: nhíp, phẫu thuật, băng gạc và dịch sát trùng.

Sau khi Hoắc Tư Ngôn tháo vải trên chân nam sinh mọi người mới phát mảnh vải kia vẫn đang máu. Thứ tưởng là màu sẫm hoá ra là do thấm ướt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=43]

"Chỗ hoại tử này rất nghiêm Hoắc Tư Ngôn cau mày. nói vậy nhưng động của anh rất nhanh. Anh với hai nam sinh đang lắng bên cạnh: "Giữ chặt của các cậu, có thể rất đau."

"Thuốc trong căn cứ khan hiếm, thuốc gây tê."

Hai người kia biết anh đang người nên nhìn nhau một rồi lập tức giữ bạn mình.

Động tác của Hoắc Tư Ngôn nhanh vừa thuần thục. Khi dao phẫu thuật vừa xuống, nam sinh bị thương tỉnh lại. Trong miệng phát tiếng rên đau đớn thê khiến Mạnh Tri nghe xong rùng mình.

Hoắc Tư Ngôn cắt bỏ toàn phần mô đã thối rữa. khi cắt xong, chân nam sinh giống như một lớn, chỉ còn lộ ra xương đỏ tươi. Thậm chí Tri còn không dám nhìn sợ bản thân bị doạ chạy

Hoắc Tư Ngôn cau mày hỏi: còn muốn giữ chân không? lớn đã hoại tử

Nam sinh đau đến mức gương biến dạng. Nghe vậy liền như tuyệt vọng chụp tay áo Hoắc Tư Ngôn: phải anh có dị năng trị sao? Tại sao không chân tôi? Không có chân tôi sống kiểu gì?"

Hoắc Tư Ngôn không nói gì.

Nhưng Mạnh Tri có thể cảm được tâm trạng của anh này cực kỳ tệ.

Sau khi nghe xong, Hoắc Tư cũng không tiếp tục thao nữa. Anh trực tiếp dọn dụng cụ rồi đứng khiến mọi người xung quanh nhìn sang.

Cuối cùng người dẫn đầu nhóm sinh bước ra xin lỗi Tư Ngôn rất thành không khí lúc đó mới tiếp tục căng thẳng.

"Hoắc chấp hành, thật xin lỗi. Kỳ vì đau đớn khi chân nên tính tình kích động, tôi thay cậu xin lỗi anh." Nam sinh kính cười khổ nói.

Hai nam sinh đứng cạnh A có vẻ rất thân với ta, kiên nhẫn khuyên:

"Sống được là tốt rồi, giữ mạng là tốt rồi. Sau bọn tôi tìm cho chân giả, vẫn có thể nhảy như trước!"

A Kỳ bị khuyên rất lâu, cùng cũng mềm lòng. Cậu rưng rưng nước mắt, đau đớn gật đầu: "Được... cắt đi."

Hoắc Tư Ngôn sử dụng dị đúng lúc. Anh chỉ dùng để cầm máu, hạ giảm đau và khử trùng. phẫu thuật cắt cụt chi bình thường phải thực hiện phòng phẫu thuật, vậy đây lại hoàn thành một cách chóng.

Chỉ là thái độ của nam đeo kính có chút kỳ Cậu ta cùng A cảm ơn Hoắc Tư Ngôn, ánh mắt lấp lửng kia khiến người ta cảm thấy đó rất không ổn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận