Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng

Chương 26

Ngày cập nhật : 2026-03-16 13:00:42

"Vì sao em cứ do dự mãi, là vừa nhớ ra chuyện gì sao?" Ánh mắt Giang Yếm nhàn nhạt quét sang. Trong con ngươi đầy tơ máu đỏ, trông dữ tợn đáng sợ, có thể thấy hắn vẫn đang cố gắng kiềm chế ở mức cực hạn.


Mạnh Tri nuốt khan một ngụm nước bọt, biết đối phương đang nghi ngờ mình.


Cậu ngẩn ra trong chốc lát, ngay sau đó liền phản ứng lại. Cậu chủ động nâng mặt Giang Yếm lên, lấy lòng hôn nhẹ lên môi hắn, kiên nhẫn giải thích: "Chồng ơi, em chỉ để mình anh đánh dấu em thôi, nhưng em sợ..."


"Trong đầu em luôn xuất hiện vài hình ảnh rất kỳ quái, cảnh tuyến thể bị răng nanh cắn xuyên qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu em. Có khi em còn gặp ác mộng rồi giật mình tỉnh dậy."


Mạnh Tri nói xong liền lộ ra vẻ đáng thương, khiến người ta khó lòng trách móc.


"Thật ra sau khi em tới căn cứ, có rất nhiều Alpha thường xuyên bắt nạt em. Bọn họ chặn em lại ở những góc trong căn cứ không có camera giám sát, còn lột quần áo em..." Mạnh Tri nói đến đây, đôi mắt ướt đẫm liền lạch cạch rơi nước mắt, nước mắt làm ướt cả gương mặt cậu.


Trong lòng Giang Yếm như bị ai đó gõ mạnh một cái. Cảm giác hối hận và tự trách khổng lồ lập tức cuốn lấy hắn. Hắn đột ngột kéo người vào lòng: "Xin lỗi, tôi sẽ không đối xử với em như vậy."


"Tôi nhất định sẽ đợi đến khi em thật sự sẵn lòng."


"Là tôi khốn nạn, em đánh tôi, mắng tôi đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=26]

Vừa nói, Giang Yếm liền tự tát mạnh vào mặt mình một cái. Hắn hoàn toàn không nương tay, tiếng tát vang lên giòn chát, trên mặt lập tức hiện ra một vệt đỏ.


Mạnh Tri chờ hắn đánh xong mới giả vờ hoảng hốt nắm lấy tay hắn, vừa sụt sịt vừa khóc: "Không! Anh đừng làm mình bị thương, đều là lỗi của em."


[Ký chủ, tôi cảm thấy cậu nên đi làm diễn viên. Kỹ năng diễn xuất này ngày càng tinh vi, hơn nữa năng lực bịa kịch bản của cậu cũng rất mạnh. Sau này tôi có thể chọn cho cậu một kịch bản thế giới trong giới giải trí.] Hệ thống đột nhiên xen vào nói.


Hệ thống vừa mới quay lại. Nó đứng bên cạnh nhìn thấy toàn bộ cảnh này, thật sự xem đến mức no nê.


"A." Mạnh Tri cười lạnh: "Cậu về từ lúc nào?"


Cậu cực kỳ khó chịu với cái hệ thống này, cứ hễ có chuyện là chạy mất.


[Đúng rồi, tôi tới để nói cho cậu biết, sắp có thể rời khỏi rồi.] Hệ thống còn chưa nói xong thì trong căn cứ đã vang lên tiếng phát thanh. Đồng thời ngoài hành lang cũng truyền đến tiếng người chạy qua chạy lại gấp gáp.


"Các cư dân trong căn cứ, buổi tối tốt lành. Chúng tôi vừa nhận được thông báo: có một nhân viên khả nghi xâm nhập căn cứ và đã thả xác sống trong phòng thí nghiệm ra ngoài. Lô xác sống này có mức độ nguy hiểm rất cao, thuộc loại biến dị. Đặc điểm là không thể bị thương bởi đạn thông thường, cần phải phá hủy đầu của chúng mới có thể tiêu diệt. Nếu phát hiện cư dân bị cắn, xin lập tức bắn hạ."


"Tất cả thành viên đội tìm kiếm lập tức tập trung tại quảng trường, mang theo vũ khí của mình. Cư dân bình thường xin hãy ở yên trong nhà, không đi lại, đóng chặt cửa sổ. Nếu phát hiện nhân viên khả nghi, xin gọi ngay đến đường dây nóng của căn cứ để báo cáo ***."


Mạnh Tri nghe thấy ngoài hành lang vang lên vài tiếng thét hoảng sợ. Thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng gào của xác sống cùng tiếng phụ nữ khóc thét.


Nhanh đến vậy sao!


Mạnh Tri cũng cảm thấy khó tin. Xác sống biến dị mới mang về lại mạnh đến mức này sao, tốc độ lây nhiễm cũng quá nhanh rồi.


Sắc mặt Giang Yếm cũng thay đổi, lúc này hắn không còn tâm trí đâu để ý chuyện tình cảm nam nữ nữa. Hắn nhìn Mạnh Tri, hai tay đặt lên vai cậu rồi siết chặt: "Em đừng ra ngoài, cứ ở trong phòng đợi tôi. Trong căn cứ bây giờ rất loạn, chờ tôi quay lại."


Mạnh Tri nghe vậy liền không vui.


Cậu vốn đang định lợi dụng lúc hỗn loạn để chạy trốn, ai lại ngoan ngoãn ở đây chờ chết chứ.


Giang Yếm kéo ngăn kéo ra. Bên trong là một khẩu súng lục. Hắn nhét khẩu súng vào tay Mạnh Tri, đơn giản hướng dẫn cậu cách sử dụng, rồi dặn dò: "Nếu có người muốn xông vào, hoặc muốn lợi dụng lúc hỗn loạn để bắt nạt em, thì cứ chĩa súng vào đầu hắn."


"Báo tên của tôi ra, chắc sẽ không có kẻ nào không có mắt dám tới chỗ của tôi."


Tít tít tít...


Bộ đàm đặt trên kệ của Giang Yếm vang lên, thông báo hắn lập tức ra ngoài duy trì trật tự.


Giang Yếm cầm lấy quần áo ở mép giường vội vàng mặc vào, thậm chí hắn còn không kịp dặn thêm điều gì, đã vội vã rời đi.


Mạnh Tri cầm khẩu súng trong tay, ánh mắt trầm xuống, như đang suy nghĩ điều gì đó.


Bình Luận

0 Thảo luận