Sáng / Tối
[A!] Hệ thống sợ nhất là khi Mạnh Tri gọi thẳng tên đầy đủ của nó. Vốn dĩ nó đã thiếu tự tin, nên lúc này giọng nói càng nhỏ đi không ít.
[Chuyện này chẳng phải là cốt truyện rất thường thấy sao, kiểu pháo hôi ác độc vứt bỏ bạn trai cũ.]
[Khi đó cậu còn chưa phân hóa, nhưng lại đặc biệt ham giàu chê nghèo. Cậu cho rằng Hoắc Tư Ngôn là Omega nhà giàu, nên quay sang chủ động theo đuổi anh ta. Sau khi lì lợm bám theo và ở bên anh ta, đúng lúc Hoắc Tư Ngôn gặp giai đoạn tài chính bị gia đình đóng băng, cậu phát hiện không moi được tiền từ anh ta, liền nghĩ anh ta là kẻ lừa đảo, lập tức đá anh ta. Không lâu sau khi hai người chia tay, cậu lại gặp phải ngày tận thế...]
Hệ thống chậm rãi bổ sung lại toàn bộ cốt truyện trước đây của Mạnh Tri. Sợ cậu nổi giận, nó còn an ủi thêm vài câu: [Tôi chỉ thấy đoạn cốt truyện này không quan trọng, nên mới không nói với cậu.]
Không khí quanh người Mạnh Tri dường như hạ xuống vài độ. Cậu giống như vừa nghe thấy một trò đùa cực kỳ buồn cười, liền hừ một tiếng.
"Ý cậu là... Thụ chính là bạn trai cũ của tôi sao? Hệ thống, cậu có dám viết cốt truyện máu chó hơn nữa không?"
Hệ thống yếu ớt giải thích: [Dù sao cậu cũng là pháo hôi mà, tốt nhất là kiểu đã tàn nhẫn đá bay thụ chính. Loại tra nam ai cũng có thể xử lý được, như vậy khi nhân vật chính quay lại "vả mặt" mới sảng khoái.]
Mạnh Tri chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết, cậu muốn tìm khe đất mà chui xuống.
Vậy thì vừa rồi cậu cố ý thân thiết với Lục Cạnh Xuyên ngay trước mặt Hoắc Tư Ngôn... có tính là đội nón xanh cho anh ta không?
Hệ thống lặng lẽ nhắc nhở: [Ừm... hai người đã chia tay rồi nên cũng không sao. Nếu nhất định phải nói thì... cậu đang đội nón xanh cho công chính. Nghe vậy có vẻ chính xác hơn.]
Mạnh Tri: "..."
Hệ thống, cậu muốn chết sao.
Không khí đột nhiên trở nên kỳ quái. Những người đứng xem xung quanh giống như vừa hóng được một tin giật gân, ánh mắt ai nấy đều sáng lên.
Nhìn Hoắc Tư Ngôn đang bước tới trước mặt mình, Mạnh Tri hận không thể chui xuống đất. Sống từng này năm, đây là lần đầu tiên cậu trải qua chuyện xấu hổ đến vậy.
Có lẽ vì chột dạ, tay Mạnh Tri đang nắm ống tay áo Lục Cạnh Xuyên cũng buông lỏng ra. Cậu cười gượng với Hoắc Tư Ngôn: "Trùng hợp thật."
Cậu còn đang định nói gì đó thì khóe mắt chợt thấy Hoắc Tư Ngôn giơ tay lên, phản ứng đầu tiên của cậu là nghĩ anh sắp tát mình.
Dù sao bây giờ cậu cũng đang đóng vai một kẻ trà xanh độc ác chuyên cướp bạn trai của người khác.
Bị tát một cái khi gặp mặt... hình như cũng rất bình thường.
Mạnh Tri rụt cổ lại, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể giả vờ ngất xỉu ngã xuống.
Nhưng cái tát trong tưởng tượng không hề rơi xuống.
Hoắc Tư Ngôn chỉ đưa tay chỉnh lại quần áo cho cậu. Khi những ngón tay thon dài của anh lướt qua đôi môi đỏ vẫn còn chưa tan dấu vết, anh dừng lại một chút.
Chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt trong veo như hổ phách kia lộ ra một cảm xúc đáng sợ, gần như muốn nuốt chửng cả con người Mạnh Tri.
Mạnh Tri dụi mắt.
Nhưng khi nhìn lại, Hoắc Tư Ngôn chỉ mỉm cười, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.
Chỉ là đôi môi mỏng kia lại thốt ra một câu khiến người ta kinh ngạc đến tột độ: "Hai người đã ngủ với nhau chưa?"
Mạnh Tri: "?"
Mạnh Tri cảm thấy ánh mắt của những người xung quanh nhìn mình bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Lục Cạnh Xuyên cũng bị câu nói này làm sặc, trên mặt hắn lộ ra vẻ hơi mất kiên nhẫn, đơn giản giải thích: "Cậu ấy đã cứu tôi, quan hệ giữa chúng tôi chỉ có vậy."
Hoắc Tư Ngôn vẫn không chịu bỏ qua, anh hơi nâng cằm.
"Thật sao?"
Mạnh Tri cảm nhận được ánh mắt anh đang âm thầm đánh giá cậu từ trên xuống dưới.
Trong đầu cậu thoáng hiện lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng cảm giác đó biến mất quá nhanh khiến cậu không kịp nắm bắt.
Ngay khi Hoắc Tư Ngôn và Lục Cạnh Xuyên vừa gặp mặt, bầu không khí đã nồng nặc mùi thuốc súng.
Mạnh Tri nghe hai người nói chuyện qua lại. Tuy chẳng ai nói lời thô tục, bề ngoài giống như chỉ đang trò chuyện bình thường, nhưng cậu vẫn cảm nhận được có gì đó không đúng.
Cậu không nhịn được hỏi hệ thống: "Sao tôi thấy bầu không khí giữa hai nhân vật chính có chút kỳ quái, cậu chắc hai người như vậy có thể nảy sinh tia lửa tình yêu không?"
Hệ thống cũng không chắc lắm: [Chắc là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=10]
có đi...]
Nó cười hắc hắc: [Đây là kiểu đôi tình nhân đang ghen tuông giận dỗi thôi. Huống chi còn phải dựa vào cậu để thúc đẩy mối quan hệ của họ mà.]
Mạnh Tri cũng không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu, chỉ đành đáp: "Được rồi, tôi sẽ cố."
Cậu không tiếp tục chú ý hai người nữa. Dù sao cậu cũng đã hoàn thành điểm cốt truyện để tăng giá trị pháo hôi rồi.
Hơn nữa, mấy Alpha đối diện dường như đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Có lẽ vì vừa biết Mạnh Tri chính là bạn trai cũ ham giàu chê nghèo của Hoắc Tư Ngôn, nên thái độ của mọi người đối với cậu rõ ràng lạnh nhạt hơn nhiều.
Dù sao Hoắc Tư Ngôn cũng là Omega duy nhất trong đội, lại sở hữu hai dị năng là hệ chữa trị và hệ băng. Không chỉ thực lực mạnh mà còn rất đẹp, gần như là ánh trăng sáng trong lòng mọi người.
Ai ngờ trước đây anh lại từng có một bạn trai cũ Beta yếu ớt như vậy.
Mạnh Tri cũng không phải kẻ ngốc. Nhận ra bầu không khí có gì đó kỳ lạ, cậu liền trốn sau lưng Lục Cạnh Xuyên, cố ý gọi: "Anh Cạnh Xuyên, hình như mọi người không thích tôi lắm. Tôi đã làm sai chuyện gì sao?"
Lục Cạnh Xuyên chắn giúp cậu những ánh mắt kia.
"Không sao, tôi đưa cậu vào phòng nghỉ trước."
Mạnh Tri cười ngọt ngào. Trước ánh mắt của Hoắc Tư Ngôn, cậu thân mật ôm cánh tay Lục Cạnh Xuyên làm nũng. Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người trong đội nhân vật chính, cậu theo Lục Cạnh Xuyên đi vào một căn phòng nhỏ.
Phòng tuy nhỏ nhưng đầy đủ mọi thứ: bàn, ghế, giường, cái gì cần cũng có, chỉ là một phòng đơn dành cho một người.
Hôm nay Mạnh Tri hơi mệt, nên rất tự nhiên lăn lên chiếc giường đó, vui vẻ nghe thông báo vừa vang lên trong đầu.
[Giá trị pháo hôi +1]
Cậu nhớ lại cảnh vừa rồi.
Hình như sau khi Hoắc Tư Ngôn nghe thấy cách xưng hô "anh Cạnh Xuyên", sắc mặt anh càng khó coi hơn.
Quả nhiên là ghen rồi! Hì hì.
Sau khi đưa người vào phòng, Lục Cạnh Xuyên rời đi và bước vào một văn phòng khác.
Bên trong có một người đàn ông trung niên ngồi đó. Dù tuổi tác đã tăng, khí thế uy nghiêm của ông vẫn không hề giảm.
Đó là Hoắc Khâu, chỉ huy của họ, cũng là người mà Lục Cạnh Xuyên kính trọng nhất.
Lúc này ông đang nghiêm mặt nhìn hắn.
"Lục Cạnh Xuyên, con biết rõ con là người kế nhiệm mà ta coi trọng nhất. Đứa trẻ mà con mang về kia thân phận vẫn còn đáng nghi, nhưng con phải nhớ sứ mệnh của mình, con đang gánh vác hy vọng của toàn bộ căn cứ."
"Ta không can thiệp vào đời sống tình cảm của con, nhưng con phải xử lý cho tốt."
Lục Cạnh Xuyên vốn không phải người nói nhiều, cũng không cần giải thích rằng quan hệ giữa hắn và Mạnh Tri không giống như ông nghĩ.
Hắn chỉ gật đầu, thái độ cung kính.
"Con hiểu rồi."
"Ba."
Sau khi Lục Cạnh Xuyên rời đi, một người đàn ông từ phía sau tủ bước ra.
Đó là Hoắc Tư Ngôn.
Thân hình cao gầy của anh lúc này không còn thẳng tắp như trước, giống như trong khoảnh khắc đã mất hết sức lực.
Hoắc Khâu nhìn con trai mình, vẻ mặt nghiêm khắc. Ngón tay ông gõ lên mặt bàn, không hề khách khí mà quở trách: "Hoắc Tư Ngôn! Vừa rồi con đang làm gì? Tranh giành tình cảm sao?"
Hoắc Tư Ngôn cắn chặt răng.
"Ba, con..."
Nhưng Hoắc Khâu không cho anh nói tiếp, trực tiếp cắt ngang.
"Cậu bé mà Lục Cạnh Xuyên mang về chính là bạn trai nhỏ trước đây con nhất quyết đòi ở bên phải không? Con phải nhớ rõ thân phận của mình, đừng làm lộ chuyện gì."
"Làm tốt những việc mà một Omega nên làm! Ta đã đồng ý không can thiệp vào chuyện tình cảm của con, không có nghĩa là con có thể muốn làm gì thì làm!"
Hoắc Khâu lại một lần nữa nhấn mạnh thân phận Omega của Hoắc Tư Ngôn.
Trong mắt Hoắc Tư Ngôn lóe lên vẻ không cam lòng.
Anh ngẩng đầu, sự oán hận trong mắt gần như muốn phá vỡ gương mặt vốn luôn bình tĩnh và tự chủ kia.
Anh nghiến răng, từng chữ một bật ra: "Tại sao chị gái có thể! Chúng con là sinh đôi, tại sao chị ấy lại có thể..."
"Đủ rồi! Câm miệng!"
Gân xanh trên trán Hoắc Khâu nổi lên. Ông không muốn tiếp tục bàn về chủ đề này nữa, chỉ lạnh lùng cảnh cáo: "Không được nhắc lại chuyện đó! Hôm nay con nói quá nhiều rồi. Đi ra ngoài."
Hoắc Tư Ngôn cố nén lại.
Anh siết chặt ngón tay, rồi bật cười tự giễu. Không nói thêm gì nữa, anh rời khỏi phòng.
Chỉ để lại người đàn ông trung niên vẫn còn tức giận trong phòng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận