Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 231  ·  8.7%
Tiểu Mỹ Nhân Ác Độc Rơi Vào Tu La Tràng
Chương 20
14/03/2026 10:54· 2,197 từ

May mà vận khí của Tri vẫn không tệ, cậu chạy ra đến cửa đã thấy Lục Cạnh Xuyên đang nới cà vạt, đi thẳng về phía

Xem ra thuốc trên người Cạnh Xuyên đã phát tác một lúc. Trên người hắn ra mùi pheromone mang vị ngải cực kỳ mang tính xâm lấn. ngoài hắn vẫn đi rất bước chân ổn định, nhưng mặt ửng đỏ đã toàn bán đứng trạng thái của

Đương nhiên hắn cũng nhìn Mạnh Tri. Hắn tăng nhanh chân, trên mặt mang theo tức giận, dáng vẻ như đang vàng tìm ai đó để tính

Trong lòng Mạnh Tri thầm mừng. Xem ra sức mạnh cốt truyện vẫn rất mạnh, cậu tiết kiệm không ít công không cần phải đi tìm người

Cậu cũng không sợ Lục Xuyên tới gây phiền phức mình. Ngược lại còn nở cười, vui vẻ đi về phía

"Ai ai, để tôi đỡ Đi không nổi thì đừng tỏ ra mạnh mẽ." Mạnh bước lên đỡ Lục Cạnh Xuyên, vẻ trách móc: "Đã bảo anh ít thôi rồi mà, uống cả rồi."

"Cậu định đưa tôi đi Lục Cạnh Xuyên nhíu mày. đứng yên tại chỗ, không tiếp nữa. Mạnh Tri thấy hắn đi thì có chút sốt ruột: đưa anh đi nghỉ ngơi

Lục Cạnh Xuyên cứ nhìn chằm cậu một lúc lâu. mắt hắn cuộn lên thứ xúc phức tạp khó hiểu, dường là giằng co, lại dường như thỏa hiệp.

Mạnh Tri bị hắn nhìn khó hiểu.

Chắc công chính có vấn rồi.

Cậu còn đang nghi ngờ biết hắn có phát hiện điều gì không, ai ngờ Cạnh Xuyên chỉ thu lại ánh nhắm mắt như vừa đưa ra định nào đó, rồi đột thở dài: "Được, chính cậu nguyện đấy."

"Đến lúc đó đừng hối

Mạnh Tri: "?"

Hả, hối hận cái gì? lẽ hắn phát hiện ra rồi?

Hiếm khi Mạnh Tri lại thấy chột dạ.

Nhưng nhìn biểu hiện của Cạnh Xuyên cũng không giống.

Mạnh Tri không hiểu, cũng biết hắn nói vậy ý gì. Nhưng chuyện này không liên quan đến cậu.

Khi hai người đi đến căn phòng của Hoắc phản ứng của Mạnh Tri kỳ nhanh. Cậu làm một hành táo bạo: trực tiếp đẩy cả Lục Cạnh Xuyên vào trong sau đó đóng cửa lại, cẩn thận dùng chìa khóa trái để tránh người bên đi ra.

Làm xong tất cả, Mạnh vỗ vỗ gương mặt đang lên của mình: "Xem ra giác làm chuyện xấu cũng không lắm."

Trong phòng, Hoắc Tư Ngôn Lục Cạnh Xuyên đang bước với gương mặt lạnh lẽo, hiểu được ý đồ của Mạnh Anh kéo nhẹ cà vạt, cà cọ vào thân thể đã thuốc kích thích, vùng ngực đỏ lên một mảng.

Anh tức đến bật cười. lửa dục vọng trong mắt sâu hơn, khóe môi cong thành một nụ cười âm u hoạn: "Tri Tri, em nhất định không ngoan như vậy sao."

"Quả nhiên con chuột nhỏ nghe lời thì phải nhốt lồng."

Lục Cạnh Xuyên cắn răng gắng kiềm chế bản thân. vỗ vào cửa, giọng nói theo cơn giận bị dồn nén: Tri! Mở cửa!"

"Bây giờ thả tôi ra, sẽ không truy cứu chuyện hạ thuốc."

Mạnh Tri bị hắn dọa mình, cậu cũng mặc kệ trong có nghe thấy không, ngoài cửa hét: "Đừng gõ cửa tôi sẽ không mở đâu! Tôi giúp hai người đó!"

"Chờ hai người ở bên rồi, các người sẽ cảm tôi!"

Đến lúc này Mạnh Tri biết hóa ra mình đã bị lộ, nhưng đã vậy cũng chẳng có gì phải sợ, vụ này cậu bắt buộc phải thành. Đằng nào cũng như cổ cho dao chém, chi làm cho xong một

[Nhiệm vụ cốt truyện: Công và thụ chính ở chung phòng. Trạng thái hiện tại: hoàn thành.] Âm thanh nhắc nhở hệ thống vang lên.

"Hệ thống, hai người họ ở trong đó bao lâu Mạnh Tri không biết hiệu thuốc kéo dài bao lâu, không đứng ngoài này chờ xem được, vậy quá kỳ quái.

[Ít nhất cũng phải một một đêm. Nam chính của cuối cùng cũng phải đạt "đại hòa hợp sinh mệnh".] Hệ khoe khoang cười quái dị, phát âm thanh đầy ám chỉ.

("Đại hòa hợp sinh mệnh" cách nói bóng gió chỉ quan hệ thân mật hoàn giữa hai người yêu nhau.)

Mạnh Tri chưa từng gặp như vậy. Cậu chỉ hiểu hồ, đôi khi nghe người nói qua một chút. Kiếp trước bệnh tật yếu ớt, ai cũng chiều bảo vệ. Sau đó luôn nằm trên giường bệnh, từng yêu đương, càng tiếp xúc những chuyện này. Hơn người nhà luôn bảo cậu rất kỹ, mọi người đều hiểu không nói mấy chuyện này mặt cậu.

Bây giờ cậu bỗng thấy mò.

Bởi vì cậu thật sự tưởng tượng nổi một người lùng như Lục Cạnh Xuyên có thể làm loại chuyện đó giường.

Thật kỳ quái.

Còn Hoắc Tư Ngôn thì ngoài giả vờ dịu dàng, chất lại đầy mưu mô độc. Nghĩ đến việc anh ta người ở vị trí "thụ" trong quan hệ này, Mạnh Tri không tưởng tượng nổi.

Hai người này nhìn kiểu cũng thấy không đáng tin.

Mạnh Tri đứng ngoài một lại cảm thấy hình như yên tĩnh. Tuy cậu chưa làm chuyện đó, nhưng chắc chắn không im lặng như hai người

Ngay cả hệ thống cũng lạ: [Sao hai người này có động tĩnh gì vậy.]

Mạnh Tri suýt nữa tưởng nhốt nhầm phòng, nhưng mùi bên trong gần như tràn ngoài. Hương hoa quỳnh thanh lãnh lẫn với mùi ngải cứu nồng mùi này khiến chân Mạnh mềm nhũn.

Cậu cũng bắt đầu không nổi.

"Này hệ thống, cho tôi một ống thuốc ức chế tôi thấy mình kỳ lạ

Mạnh Tri thở dốc. Khi vừa xuyên vào thế giới cơ thể này mới trưởng vừa phân hóa thành Omega không Tuyến thể phía sau cổ của thậm chí còn chưa phát hoàn chỉnh.

May mà bề ngoài của nhìn giống Beta, nếu không mới gặp Giang Yếm đã tên điên đó đánh dấu rồi.

Tuyến thể sau gáy của Tri vừa nóng vừa đau. đưa tay sờ lên, phát khối thịt mềm nhô lên đó nên cứng lại, đau đến sưng

Hệ thống cũng do dự: được đâu, ai bảo hôm cậu dùng thêm một ống Giá trị pháo hôi bên này đủ đổi thuốc ức chế nữa.]

[Không sao đâu, cậu cố thêm chút nữa. Cậu chỉ ảnh hưởng bởi pheromone của thôi. Chỗ Hoắc Tư Ngôn chắc thuốc ức chế của Omega đấy, lấy của anh ta một là được.]

Đến nước này cũng chỉ cách đó.

[Bên tôi vẫn chưa nhận nhắc nhở tiến độ cốt không phải công thụ chính ra chuyện gì rồi chứ?] hệ bắt đầu lo lắng.

"Chắc không đâu." Mạnh Tri không chắc.

Chẳng lẽ cậu bỏ thuốc nhiều, làm công thụ chính độc chết luôn?

Hiện tại tình trạng của cũng chẳng khá hơn họ nhiêu, cậu chỉ đang cố chịu đựng. Mồ hôi lăn xuống xương quai xanh trắng như tuyết, ướt cổ áo. Bị pheromone ra từ cửa ảnh hưởng, mặt trắng hồng của phủ đầy ửng đỏ, chẳng khác người bị hạ thuốc tình.

"Hệ thống, nếu cho quá thuốc thì có tác dụng không?"

Hệ thống cũng hoảng: [Có lắm.]

[Tôi đã bảo cậu đừng nhiều vậy rồi, một chút hiệu lực cũng đã rất

Mạnh Tri nghe giọng trách đó thì khó chịu: "Cậu trách tôi à?"

"Tôi cũng đâu biết, ai cậu không nói rõ. Thuốc cửa hàng của cậu còn có hướng dẫn sử dụng."

Tuy hệ thống sản xuất là hàng chất lượng cao, nếu chất lượng quá tốt, lực quá mạnh, có xảy ra gì thật thì cũng khó nói.

Trời ơi, công chính tuyệt đừng xảy ra chuyện gì.

Nếu hắn chết, nhiệm vụ như thất bại, cậu thống cũng xong đời.

Để tránh chuyện vai chính làm thế giới sụp đổ, Tri quyết định lén nhìn cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=20]

Chỉ nhìn một cái thôi, đó lập tức đóng cửa chắc sẽ không có vấn lớn.

Vì vậy cậu lấy hết đảm đi đến cửa, mở một khe nhỏ. Bên trong đen như mực, không nhìn thấy cả. Không gian yên tĩnh đáng giống như không có người.

"Hệ thống, hai người họ đâu..."

Mạnh Tri nhìn qua khe một lúc lâu vẫn không gì, cậu định hỏi hệ nhưng lời còn chưa nói xong bị một cánh tay đột nhiên ra kéo mạnh vào trong.

Tiếng hét của Mạnh Tri lại trong cổ họng.

Chỉ nghe "cạch" một tiếng, lần nữa bị khóa.

Nhưng lần này là khóa bên trong.

Lục Cạnh Xuyên vốn đã bị sẵn. Dù Mạnh Tri làm nhân viên phục vụ hạ thuốc hắn, toàn bộ quá hắn đều nhìn thấy. Hắn chỉ xem rốt cuộc Mạnh Tri làm trò gì, ai ngờ lại cho hắn uống kích tình.

Lục Cạnh Xuyên chỉ mất chút thời gian chuẩn bị lý, rồi chấp nhận suy rằng Mạnh Tri đang trăm phương kế quyến rũ mình.

Tên Beta này ngay từ đã không có ý tốt hắn, rõ ràng có mục riêng, bây giờ lộ ra cũng có gì lạ.

Nhưng hiện tại Mạnh Tri muốn ghép hắn với Hoắc Ngôn.

Tên ngốc này.

Lục Cạnh Xuyên nghĩ vậy, trên tay mạnh hơn. Hắn không biểu cảm ném người sàn, sàn nhà trải thảm lông nên Mạnh Tri không bị đau, hơi ngơ ngác.

Cậu vẫn chưa nhận ra nghiêm trọng của sự việc. đầu toàn là: tại sao bản không đi theo cốt truyện đầu.

Cho đến khi một bàn nóng rực nắm lấy cổ cậu, kéo cậu vào dưới Alpha, Mạnh Tri mới bắt đầu hãi.

Cậu nhìn hai người đang mình như hổ rình mồi. mắt ướt mờ sương, giọng lắp bắp: "Không phải tôi... thuốc phải tôi bỏ... tôi không biết..."

Quần áo bị kéo mạnh vạt áo cuộn lên, mắc ngực, lộ ra một đoạn trắng như tuyết, mềm mại đến mắt. Kết hợp với vẻ mặt sợ nhưng linh động của càng khiến cảnh tượng trở người.

"Kẻ lừa đảo."

Lục Cạnh Xuyên cởi áo nửa quỳ giữa hai chân mở của Mạnh Tri. Gương anh tuấn của hắn lạnh lẽo cực điểm.

Hoắc Tư Ngôn thì ngồi mép giường. Tay áo anh lên, gân xanh nổi lên mu bàn tay, cổ áo hơi vẻ mặt u ám đáng sợ: Tri."

"Hóa ra em thích ba

"Sao không nói sớm."

"Em đúng là... quá không

Mạnh Tri bị dọa đến khóc, cậu vùng vẫy thoát Lục Cạnh Xuyên rồi chạy Nhưng cửa đã khóa, trong phòng không có chỗ trốn. Cậu chỉ thể đáng thương bò trên tay chân cùng dùng phía gầm giường, sợ Alpha đang nổi giận bắt được.

Nhưng vừa mới chui được người vào gầm giường, phần dưới vẫn còn lộ ra một bàn tay đột nhiên túm cổ chân cậu kéo ra.

"Tri Tri, cậu là chuột sao? Thích trốn dưới gầm vậy à?"

Tiếng cười khàn khàn trầm của Alpha vang lên bên

Mạnh Tri khóc nức nở hệ thống.

...

Tóc Mạnh Tri rối tung. tóc xoăn nhỏ đáng thương lên, giống như vừa bị vò loạn.

Hai chân cậu run rẩy, mềm nhũn. Cậu vừa khóc bước ra khỏi phòng.

May mà hệ thống kịp ngăn lại, làm hai người ngất đi nên không xảy chuyện gì, nếu không cậu đã bắt nạt thật rồi.

"Hệ thống, có phải cậu sai rồi không?"

"Không phải hai người họ chơi với nhau sao?"

"Sao cuối cùng lại biến chơi tôi vậy?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận