Sáng / Tối
"Hệ thống, người này bị điên rồi sao? Sao nhìn anh ta lúc thì khóc lúc lại cười vậy."
Mạnh Tri không hiểu những hành động kỳ quái của Giang Yếm.
Giang Yếm ôm cậu thật chặt vào lòng, lực tay rất lớn, siết đến mức cậu gần như không thở nổi.
Giống như một loại cảm xúc dựa dẫm sau khi mất đi rồi lại tìm lại được.
Mạnh Tri chỉ giả vờ bề ngoài như đang bị khống chế, nhưng thực ra cậu đã sớm tỉnh táo lại. Từ khi bước vào căn phòng này, ngay ánh nhìn đầu tiên khi thấy căn phòng, cậu đã muốn ngất xỉu.
Mấy thứ không lành mạnh trong này đã đủ chứng minh Giang Yếm là một kẻ biến thái!
"Không phải chứ, đây toàn là thứ gì vậy? Nhìn biểu cảm của hắn khi nhìn tôi có gì đó không ổn... Không phải hắn định dùng mấy thứ này lên người tôi đấy chứ?" Mạnh Tri bắt đầu bực bội, lúc này cậu cực kỳ mong Giang Yếm nhanh chóng xảy ra chuyện gì đó.
Thế nhưng sau khi bị đánh dấu tạm thời, Mạnh Tri lại bắt đầu nảy sinh sự phụ thuộc vào Giang Yếm cả về thể xác lẫn tinh thần. Đặc biệt là khi đến gần hắn, tiếp xúc với hắn, khi da thịt chạm vào nhau, cậu sẽ cảm thấy một sự thoải mái ngoài dự liệu.
[Ký chủ, phản diện hình như không có ác ý với cậu. Cậu ở đây chắc cũng ổn chứ? Còn có thể giúp nhân vật chính thu thập tình báo nữa. Hay là trước mắt cứ ở lại đây quan sát xem sao.]
Hệ thống suy nghĩ khá nhiều. Nó cảm thấy tuyến cốt truyện "nhân vật pháo hôi" của ký chủ chắc chắn có chỗ nào đó sai rồi, nếu không cũng sẽ không xuất hiện lỗi nghịch thiên như thế này.
Ký chủ trong khoảng thời gian này không ở bên cạnh nhân vật chính cũng tốt, như vậy hai nhân vật chính còn có thể phát triển tình cảm một chút.
Mạnh Tri cũng nhận ra hệ thống đang thiên vị, thái độ lập tức trở nên kiên quyết: "Tôi phải rời khỏi đây, nhất định phải rời đi. Tốt nhất là cậu nghĩ cách giúp tôi. Nếu tôi xảy ra chuyện gì, tôi tuyệt đối sẽ không giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ phía sau."
Cậu là một Omega, cho dù bây giờ chỉ bị đánh dấu tạm thời thì cơ thể cậu cũng sẽ dần dần chịu tác động, ví dụ như sinh ra sự khao khát đối với Alpha.
Nếu bị đánh dấu hoàn toàn thì hậu quả sẽ rất khó tưởng tượng, Mạnh Tri vẫn nhớ hệ thống từng phổ cập cho cậu một số quy tắc của thế giới này.
Một khi Omega bị Alpha đánh dấu hoàn toàn, họ sẽ luôn luôn nghĩ đến Alpha của mình. Nếu về mặt tinh thần không nhận được sự trấn an và an ủi từ Alpha, cơ thể Omega sẽ dần dần suy yếu, héo mòn và gầy gò đi. Điều đó chẳng khác nào cả thể xác lẫn tinh thần đều bị hủy hoại. Chưa kể việc đánh dấu hoàn toàn còn cực kỳ nguy hiểm, Mạnh Tri tuyệt đối không dám đánh cược.
Người cậu yêu nhất vẫn luôn là chính mình.
"Nói cho tôi biết cốt truyện tiếp theo là gì. Giang Yếm với tư cách là vai phản diện đã làm những gì? Cậu phải nói cho tôi biết, tôi mới có cơ hội rời khỏi bên cạnh hắn."
[Sau này khi Giang Yếm đi làm nhiệm vụ thì bị xác sống cắn trúng. Hắn trở thành dị năng giả rồi mới biến thành xác sống...]
[Cơ thể hắn có giá trị nghiên cứu rất cao, người trong phòng nghiên cứu của căn cứ đã lén đưa hắn vào phòng thí nghiệm, giấu tất cả mọi người để tiến hành nghiên cứu trên cơ thể sống.]
[Giang Yếm rất đặc biệt. Dù trở thành xác sống nhưng hắn vẫn giữ được ý thức của con người. Một ngày nọ hắn trốn khỏi phòng thí nghiệm, nhờ có tri thức của con người nên hắn trở nên càng đáng sợ hơn. Hắn có thể điều khiển xác sống hành động, dẫn dắt hàng loạt xác sống để tấn công căn cứ của loài người, từng bước phá hủy nền văn minh nhân loại.]
[Sau đó hắn nhiều lần gây trở ngại cho nhân vật chính, liên tục ra lệnh xác sống tấn công họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=23]
Đến đại kết cục hắn quyết chiến sinh tử với nhân vật chính, cuối cùng bị một phát súng bắn trúng đầu mới chính thức chết.]
Mạnh Tri nhíu chặt mày: "Chẳng lẽ tôi còn phải chờ hắn bị xác sống cắn sao? Như vậy không được, thời gian quá lâu, tôi chờ không nổi."
[Cũng đúng, theo cốt truyện thì một nhân vật pháo hôi như cậu còn chưa xuất hiện được mấy chương đã chết rồi. Còn Giang Yếm là phản diện, hắn có thể sống đến tận đại kết cục.]
"Thôi vậy, đi một bước tính một bước. Dù sao tôi cũng sẽ chờ được lúc Giang Yếm ra ngoài." Mạnh Tri không thích bị hắn ôm như vậy, cảm giác rất khó chịu nên khẽ giãy giụa một chút.
Biểu cảm của Giang Yếm lập tức thay đổi, lực tay cũng nới lỏng rất nhiều. Hắn miễn cưỡng buông người trong lòng ra.
Hắn xụ mặt, nhìn Mạnh Tri đầy lo lắng, cẩn thận hỏi: "Chi Chi, sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái à? Hay là tôi làm em đau?"
Mạnh Tri chớp chớp mắt, gương mặt vẫn ngây thơ ngoan ngoãn vô tội như thường: "Tôi đói."
"Cái gì?" Giang Yếm bị phản ứng này làm cho trở tay không kịp, trong chốc lát không hiểu cậu nói gì.
"Muốn ăn... Tôi đói rồi..." Mạnh Tri kéo tay Giang Yếm, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.
Bụng cậu mềm mại, chạm vào cảm giác rất dễ chịu. Mạnh Tri bĩu môi, lại nhấn mạnh lần nữa: "Anh sờ xem, lép rồi, đói."
Giang Yếm đột nhiên đỏ mặt, như thể lòng bàn tay bị bỏng vậy, lập tức rụt tay lại. Hắn định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ nuốt nước bọt, thấp giọng chửi thề một câu.
Sau đó hắn vò đầu, nhìn vẻ mặt đầy tin tưởng của Mạnh Tri, đột nhiên đứng dậy: "Được rồi, tôi đi kiếm chút đồ ăn cho em."
Nói xong hắn mở cửa đi ra ngoài. Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại Mạnh Tri ngoan ngoãn ngồi trên giường.
Hệ thống ở bên cạnh nhìn mà trợn mắt há mồm.
[Ký chủ... cậu... cậu vậy mà ngay cả vai phản diện cũng không tha! Cậu dụ dỗ công thụ chính thì thôi đi! Vai phản diện cậu cũng dụ luôn à!]
"Sao lại gọi là dụ dỗ? Cậu nói chuyện khó nghe thật đấy."
Mạnh Tri hừ một tiếng. Cậu hoàn toàn không để ý chuyện đó, ngược lại còn khinh thường bộ dạng vô dụng của hệ thống.
"Cậu biết cái gì, cái này gọi là đánh không lại thì gia nhập. Kiểu người như Giang Yếm tôi gặp nhiều rồi, trước kia bên cạnh tôi toàn là loại này."
"Chó không nghe lời thì dạy dỗ một chút là được."
Cậu lại khôi phục dáng vẻ kiêu ngạo trước kia, vắt chéo chân, ngón chân trắng như tuyết chạm nhẹ xuống sàn, cằm hơi ngẩng lên. Cái vẻ kiêu ngạo ấy người bình thường thật sự không học nổi.
Có lẽ tâm trạng cậu không tệ, nên nói nhiều hơn bình thường. Cậu còn chia sẻ thêm chút kinh nghiệm với hệ thống: "Loại đàn ông này điển hình là mềm thì ăn, cứng thì không. Vừa hay hắn nghĩ tôi đang bị khống chế nên sẽ không liên hệ cảm xúc trước kia khi bị tôi lừa."
"Hơn nữa chẳng phải đàn ông đều thích kiểu trà xanh trong sáng sạch sẽ thế này sao."
"Dù sao bây giờ tôi cái gì cũng không biết, nếu hắn ra tay với tôi lúc này thì lại càng giống kẻ vô sỉ."
[Oa, ký chủ đúng là đủ ác độc, quả nhiên tôi không nhìn nhầm cậu. Vai pháo hôi ác độc này ngoài cậu ra còn ai làm được nữa. Ha ha ha, tôi đúng là hệ thống pháo hôi mạnh nhất!]
Hệ thống nghe xong vô cùng tán thưởng, đắc ý vô cùng, như thể làm một pháo hôi độc ác là chuyện cực kỳ vẻ vang.
Nụ cười nơi khóe miệng Mạnh Tri lập tức cứng lại.
Tự mình nói mình thì là một chuyện, nhưng để người khác mắng lại là chuyện khác.
Người ta có bàn tay vàng thì toàn mở hack các kiểu, sao đến lượt cậu thì lại nhận được một hệ thống ngu ngốc thế này.
Đáng tiếc lúc này Mạnh Tri cũng không có tâm trạng cãi nhau với hệ thống, cậu phải tranh thủ lúc Giang Yếm chưa quay lại nghĩ cách trốn thoát.
Cậu quan sát môi trường trong phòng.
Đây chỉ là bố cục khách sạn rất bình thường, bên trái là nhà vệ sinh. Đối diện giường có một cửa sổ kính sát đất rất lớn, nhưng sau tận thế đã được gia cố, bên ngoài cửa sổ là một lớp lưới sắt dày đặc.
Lúc này đã là rạng sáng, trời vừa tờ mờ.
Đèn trong căn cứ chưa từng tắt, cậu có thể nhìn thấy những binh lính tuần tra dưới lầu, cũng có thể nhìn thấy biểu tượng dễ nhận ra nhất của căn cứ.
Tháp canh trên tường cao.
Cổng căn cứ cách nơi này rất gần. Cậu có thể dễ dàng nhìn thấy trên bức tường cao do con người xây dựng có một tháp canh, bên trên có vài lính gác luôn theo dõi tình hình bên ngoài căn cứ.
Xem ra muốn rời đi bằng cửa sổ đúng là rất khó.
Vì vậy cậu chuyển ánh mắt sang cánh cửa.
Cậu thử đặt tay lên tay nắm cửa, quả nhiên cửa đã bị khóa từ bên ngoài, muốn ra ngoài phải dùng dấu vân tay.
Cậu thất vọng rút tay về.
Ngồi trong phòng một lúc cũng chẳng làm được gì, còn không bằng ngủ một chút. Lát nữa cậu còn phải tốn sức giả ngu nữa.
Mạnh Tri nằm lên giường một lúc, nhưng vừa mới nhắm mắt chưa kịp ngủ thì đã nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Cậu lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ.
"Chi Chi, xem tôi mang gì đến cho em này."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận