Sáng / Tối
Mạnh Tri lập tức xù lông: "Dụ dỗ anh? Anh bị bệnh à? Tôi có quen anh đâu? Anh tưởng mặt mình lớn lắm chắc..."
Lục Cạnh Xuyên nhíu mày. Tuy hắn vẫn giữ dáng vẻ như đang thẩm vấn phạm nhân, nhưng những sợi dây leo trói Mạnh Tri đã nới lỏng đi không ít.
Cảnh này ngược lại khiến hắn nhớ đến con mèo Ragdoll mình từng nhặt về trước kia.
Cũng kiêu ngạo xinh đẹp như vậy, cũng tính khí tệ như vậy, lúc nào cũng rất dễ xù lông. Dù hắn cho ăn ngon uống tốt, nuôi nấng cẩn thận, nó vẫn chẳng khách khí với hắn chút nào, thỉnh thoảng còn giơ móng vuốt cào lên người hắn, để lại mấy vết đỏ tươi.
"Hiện giờ tôi còn đang bị người xấu truy đuổi đấy! Anh thấy chiếc xe phía sau không? Nếu anh bị bọn họ bắt được thì kết cục chỉ có đem đi làm mồi cho xác sống thôi! Nếu không phải tôi..."
Mạnh Tri lải nhải không ngừng. Nhưng cậu còn chưa nói xong thì phía sau đã vang lên một tiếng nổ vỡ khủng khiếp, khiến những lời chửi còn lại nghẹn lại trong cổ họng.
Chỉ thấy giữa đường lớn đột nhiên xuất hiện một khe nứt. Một dây leo khổng lồ từ dưới lòng đất chui lên, mạnh mẽ tách con đường thành hai nửa. Chiếc xe đang truy đuổi phía sau bị dây leo đâm xuyên, từ trên không rơi thẳng xuống.
Chiếc xe jeep mà Giang Yếm đang lái lập tức vỡ tan thành nhiều mảnh, kính văng đầy đất, cũng không biết người bên trong còn sống hay không.
Không hổ là nhân vật chính... dị năng đúng là rất mạnh.
Dường như Lục Cạnh Xuyên chẳng hề để ý việc mình vừa tiện tay giải quyết một rắc rối. Hắn thậm chí còn không quay đầu nhìn lại, chỉ chống một chân, cánh tay tùy ý đặt lên đầu gối, động tác thoải mái phóng khoáng.
Một tay hắn chống cằm, vẻ mặt lười biếng nói chuyện với Mạnh Tri: "Vì sao em gái lại một mình xuất hiện ở đây? Đừng nói dối tôi."
"Em gái cái gì!"
Mạnh Tri tức đến muốn bốc khói. Cậu nghiến hàm răng trắng tinh, suýt nữa phun nước bọt lên mặt Lục Cạnh Xuyên. Môi hơi cong lên, gần như nén giận mà nói: "Tôi là đàn ông, thưa ngài. Có lẽ anh nên đi khám mắt."
"Ồ."
Lục Cạnh Xuyên khẽ cười một tiếng, nói lấy lệ: "Thật sự nhìn không ra cậu là đàn ông."
Mạnh Tri muốn chửi hắn một trận. Nhưng nghĩ đến cảnh Giang Yếm vừa rồi suýt bị dây leo từ dưới đất đâm xuyên, đến giờ vẫn chưa rõ sống chết ra sao.
Cậu bỗng rùng mình.
Không thể đắc tội Lục Cạnh Xuyên!
Những lời mắng vừa tới miệng liền bị nuốt lại. Mạnh Tri lập tức bày ra vẻ mặt vô tội đáng thương, vừa khéo chạm phải ánh mắt dò xét của Lục Cạnh Xuyên.
Cậu liền đẩy đẩy sợi dây leo to chắn trước ngực mình, quyết định đổi chiến thuật khác, yếu ớt run rẩy kêu lên: "Đau..."
"Đây là dị năng của anh sao? Dây leo của anh lợi hại thật đấy... nhưng nó siết tôi đau quá."
Sợi dây leo xanh đậm to khỏe, cỡ bằng cánh tay trẻ con, quấn từ dưới lên quanh người Mạnh Tri. Nó trói chặt đôi chân trắng mịn thon dài của cậu.
Đáng sợ hơn là dây leo này còn có thể cử động, trên bề mặt thô ráp mọc đầy gai nhỏ li ti. Chúng bò trên làn da mềm mại của cậu, để lại những vệt nước đáng nghi, dính nhớp ẩm ướt.
Đây là chất nhầy mà dây leo tiết ra khi bắt mồi, có tác dụng gây tê liệt con mồi.
Một khi thấm qua da, tay chân sẽ tê dại, khiến người ta không thể cử động.
Mạnh Tri đúng là cảm thấy da hơi tê tê, nhưng điều khiến cậu khó chịu hơn lại là... ghê tởm.
Dây leo này dính quá.
Thật kỳ quái.
Hai chân cậu khép rất sát, chiếc quần lại ngắn, bó chặt ở phần háng. Thịt đùi nhiều nên lớp vải jean siết lại hơi chật, vốn đã khó chịu, giờ lại bị dây leo quấn như vậy.
Chẳng bao lâu sau, phần da lộ ra bên ngoài của Mạnh Tri đã nổi lên những vệt đỏ li ti.
Bản thân cậu vốn đã trông hơi lộn xộn, giờ nhìn lại càng kỳ lạ hơn.
Ánh mắt Lục Cạnh Xuyên trở nên vi diệu.
Hắn chỉ cảm thấy cảnh này có một cảm giác quái lạ khó nói thành lời.
Hắn ép mình dời ánh mắt đi.
"Đau?"
Lục Cạnh Xuyên liếc nhìn phần da lộ ra của Mạnh Tri. Da cậu rất trắng, chỉ cần có chút dấu vết là nhìn cực kỳ rõ.
Đặc biệt là trên môi và cổ cậu còn có vài dấu vết đáng nghi.
Nhưng Lục Cạnh Xuyên không nghĩ theo hướng khác, cũng không nhìn kỹ.
Hắn chỉ cho rằng Mạnh Tri bị thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-my-nhan-c-oc-roi-vao-tu-la-trang&chuong=4]
Trong tận thế, trên người có vài vết thương là chuyện rất bình thường.
Chỉ cần hắn chú ý thêm một chút sẽ phát hiện ra đó không phải vết thương gì cả.
Mà là dấu răng thật sự.
Lục Cạnh Xuyên cũng không bị dáng vẻ của cậu mê hoặc, ngược lại còn thẳng thắn chỉ ra: "Tôi không hề siết chặt cậu, ngoài việc hạn chế cử động, dây leo này sẽ không làm cậu bị thương."
"Trả lời câu hỏi của tôi cho đàng hoàng."
Đến lúc này Mạnh Tri mới hoàn toàn hiểu ra.
Tên khốn Lục Cạnh Xuyên này vẫn đang nghi ngờ cậu!
Không phải chứ? Cậu gánh cũng không nổi, vác cũng không nổi, đánh nhau lại càng không đánh lại được hắn. Rốt cuộc Lục Cạnh Xuyên còn sợ cái gì chứ?
Nhưng Mạnh Tri rất giỏi giả vờ lấy lòng, kiếp trước cậu chính là dựa vào cách này để dỗ dành cha mẹ và tất cả mọi người yêu thương mình.
Lúc đó cậu còn nhịn được, huống chi bây giờ.
"Được rồi, tôi nói là được chứ gì, hung dữ quá."
Mạnh Tri đành thành thật kể lại toàn bộ quá trình.
Vừa nói vừa dùng sức đấm vào dây leo đang quấn trước ngực mình để xả giận.
Kết quả tay đau nhức.
Sợi dây leo này cứng như đá, vừa to vừa dài, còn to hơn cả đùi cậu. Với sức lực của cậu căn bản không lay chuyển được chút nào.
Lục Cạnh Xuyên gần như hỏi kỹ từng chi tiết về các mối quan hệ của Mạnh Tri, giống như tra hộ khẩu vậy. Khi nghe nói cậu từng có vị hôn phu, ánh mắt hắn liền trầm xuống.
Hắn ngồi vào vị trí lái xe, nói với cậu rằng hắn phải đi gặp lại đồng đội.
"Nếu cậu đã cứu tôi, tôi có thể đưa cậu đến căn cứ của chúng tôi, để cậu sống cuộc sống bình thường."
"Nhưng bây giờ tôi phải đi hội hợp với đội của mình."
Mạnh Tri lập tức đồng ý.
Trong lòng cậu lại nghĩ xấu: Cứ chờ xem tôi phá anh thế nào.
[Tiến độ giá trị pháo hôi ác độc: 1.]
[Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện, đồng thời tích lũy đầy giá trị pháo hôi ác độc, ký chủ sẽ có thể rời khỏi thế giới này!] Hệ thống nhắc nhở bên cạnh.
Chiếc xe lao nhanh trên con đường.
Suốt dọc đường Lục Cạnh Xuyên không nói thêm lời nào với Mạnh Tri.
Hắn tùy ý dùng một tay giữ vô lăng, thân người hơi nghiêng ra sau.
Nhưng trên đường đi, hắn vẫn luôn vô tình hay cố ý quan sát Mạnh Tri.
Mạnh Tri thật sự rất đẹp, kiểu đẹp vượt ngoài dự đoán.
Sau khi tận thế xảy ra, Lục Cạnh Xuyên không phải chưa từng thấy những người đàn ông chủ động dâng thân thể để đổi lấy sự bảo vệ, những người đó luôn mang cảm giác dung tục.
Nhưng kiểu như Mạnh Tri thì hắn chưa từng gặp.
Rất đặc biệt.
Một kiểu đẹp rất trong trẻo.
Hắn chưa từng thấy ai như vậy.
Lúc Mạnh Tri nổi giận mắng người, cậu giương nanh múa vuốt như một con mèo hoang nhỏ.
Quan trọng hơn là cậu trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Lục Cạnh Xuyên thật sự thấy thú vị.
Một người như vậy rốt cuộc sống sót đến bây giờ bằng cách nào?
Ngoại hình thì đẹp như thế.
Tính tình lại tệ như vậy.
Nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt hắn dần tối xuống.
Bầu không khí trong xe trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Sự im lặng này khiến Mạnh Tri cảm thấy cuộc thẩm vấn căng thẳng vừa rồi như chỉ là ảo giác.
Cậu không chắc thái độ hiện tại của Lục Cạnh Xuyên đối với mình là gì, nên thử hỏi: "Bây giờ có thể thả tôi ra chưa?"
Mạnh Tri chớp đôi mắt ướt át, trong lòng cậu đã sớm mắng Lục Cạnh Xuyên thê thảm không biết bao nhiêu lần, nhưng lại không dám thể hiện ra ngoài.
Dù cậu là pháo hôi ác độc, cũng không thể thật sự trở thành pháo hôi bị nhân vật chính giết chết được.
Điều này cậu vẫn phân biệt rõ.
"Tôi đã giải thích hết rồi, tôi chỉ là một Beta bình thường, cũng không có cách nào quyến rũ một Alpha như anh."
Nói đến mấy chữ cuối, Mạnh Tri nghiến răng ken két, trông như giây sau sẽ bùng nổ mắng người.
Giọng Lục Cạnh Xuyên nhàn nhạt, nhưng nghe lại rất đáng ghét: "Xin lỗi, cậu vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nghi ngờ. Trước khi nghi ngờ được giải trừ, tôi cần hạn chế hành động của cậu."
Mạnh Tri: "!"
"Cái đồ **!"
Vậy lúc nãy còn bắt cậu khai nhiều như thế làm gì!
Hóa ra chỉ là trêu cậu thôi à!
Thái độ của Lục Cạnh Xuyên cực kỳ mập mờ khó hiểu, hắn không quay đầu lại, chỉ khẽ nhấc mí mắt.
Trong gương chiếu hậu phản chiếu gương mặt sắc bén của hắn. Ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào chàng trai xinh đẹp đang xù lông trong gương.
Trông chẳng khác gì một con rắn độc lạnh lẽo ẩn trong bóng tối.
"Suỵt, im lặng."
Vừa dứt lời, một tiếng gầm đáng sợ vang lên.
Âm thanh này làm Mạnh Tri giật nảy mình, cậu lập tức rụt đầu lại như gà mổ thóc.
Nhưng vì tò mò, cậu vẫn cẩn thận thò đầu ra, nhìn về phía trước.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận