Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 213  ·  4.2%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 9: Hắn bỗng nhớ ra, dường như từ rất nhiều năm trước, hắn cũng từng chờ một người như thế này
14/02/2026 05:45· 1,942 từ

Trong hang động tối sau khi hai người đi đi lui rồi lại quay chỗ cũ, một chút nhẫn cuối cùng của Tang cũng cạn sạch. Nàng nói với Lục:

"Ta bật định vị đây."

Lục Lục đành phải bộ:

"Được rồi."

Hệ thống vang lên tiếng "Đinh", thông báo đã động định vị.

Tang Niệm kéo ống áo Tạ Trầm Chu:

"Ta tìm được đường đi theo ta."

Trong mắt Tạ Trầm lóe lên một tia cảm khác thường nhưng hắn vẫn nói gì mà chỉ lặng đi theo nàng.

Chẳng bao lâu sau, tia sáng xuất hiện trước họ.

Tang Niệm lập tức nhanh hơn. Khi khoảng cách gần, ánh sáng càng lớn, lối thoát hẹp trên hang dần hiện ra.

Nàng bắt đầu thử lên nhưng vách đá trơn không có chỗ bám nào

Không còn cách nào nàng đành quay sang Tạ Chu, lên tiếng đề nghị:

"Hay là ngươi đạp vai ta rồi leo lên sau đó thì tìm dây xuống kéo ta lên?"

Tạ Trầm Chu liếc tấm lưng mảnh khảnh của hắn khẽ nhếch môi rồi xổm xuống trước mặt

"Leo lên đi."

Tang Niệm không nói nàng lập tức chống tay vách đá rồi cẩn thận chân lên vai hắn.

Hắn đứng dậy một vững vàng.

Chiều cao này của vừa đủ để nàng với miệng hang, nàng cố gắng cả hai tay bám mép hang rồi dồn hết trèo lên.

Sau khi thành công ra, nàng lập tức nhắc

"Ta sẽ quay lại thôi, ngươi nhất định phải ta."

Nói xong thì nàng vã chạy đi.

Tạ Trầm Chu ngẩng nhìn khoảng trời qua lối chật hẹp trên cao một sau đó hắn ngồi tựa lưng vào vách hang đưa tay khẽ day trán.

Lẽ ra hắn nên nàng.

Hắn nghĩ vậy.

Hoặc nói chính xác đáng lẽ hắn phải giết từ lâu rồi mới đúng.

Đây là một cơ tuyệt vời.

Tạ Trầm Chu nhìn tay phải tái nhợt của ánh mắt tối sầm lại. siết chặt nắm đấm móng tay bấm sâu vào bàn tay.

Nhưng đáng tiếc, nàng không quay lại nữa.

Nơi nguy hiểm như này vốn không phải chỗ cho một tiểu thư cao như nàng.

Từ đầu đến cuối, vì hắn mà nàng đã cuốn vào nguy hiểm.

Còn trong mắt nàng có lẽ hắn cũng chỉ một món đồ chơi tùy ý vứt bỏ cứ lúc nào.

"Tạ Trầm Chu!"

Một giọng nói quen đột ngột vọng xuống từ cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=9]

Hắn lập tức ngẩng lên, nụ cười châm chọc khóe môi dần biến mất, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.

Phía trên khoảng trời hẹp ấy, một cái đầu xù ló ra.

Người thiếu nữ ấy quay lại, thậm chí nàng mỉm cười với hắn:

"Ta về rồi đây."

Nàng đã trở lại.

Tạ Trầm Chu sững trong giây lát.

Hắn bỗng nhớ ra, như từ rất nhiều năm hắn cũng từng chờ một như thế này.

Chỉ là khi đó, đã không đợi được.

Một sợi dây leo vẹo được buộc một cách bợ từ nhiều đoạn khác rủ xuống ngay trước hắn.

Tang Niệm không để đến sự ngơ ngác của mà nàng hào hứng nói:

"Ta không tìm được thừng nên đã vào rừng mấy cành dây leo rồi lại. Ta đã thử rất chắc chắn."

"Ngươi nắm lấy đi ta kéo ngươi lên." Nàng giục.

Tạ Trầm Chu lấy tinh thần, hắn chậm rãi lấy sợi dây leo, mũi đạp vào vách đá mượn lực rồi trèo lên hang động chật hẹp từng chút chút một.

Khoảnh khắc đôi chân đến mặt đất, trước mắt bỗng trở nên sáng rực.

Đêm tối đã qua, phía Đông, một vầng thái vàng rực từ từ nhô ánh bình minh tựa những dải lụa mềm mại dài nửa bầu trời xanh thẳm.

Trong đôi mắt trong của thiếu nữ bên cạnh chiếu ánh bình minh lấp như có những tia rực rỡ đang nhảy múa đó.

Lần đầu tiên, Tạ Chu nhận ra rằng hóa người mà hắn chán ghét, Uẩn Linh lại đôi mắt cũng không đến tệ.

"Ta đã nói sẽ lại cứu ngươi thì chắc sẽ quay lại. Ta không giờ thất hứa."

Tang Niệm vừa nói dùng mu bàn tay lau bùn đất trên mặt.

Có vẻ nàng vừa một cú không nhẹ, trên và tóc vẫn còn dính bùn đất, ngay cả phục cũng bị vấy bẩn.

Thế nhưng, nàng vẫn vẻ mặt đầy kiêu hãnh, toàn không cảm thấy dáng nhếch nhác của mình này có gì buồn cười.

Từ góc độ này, Trầm Chu có thể nhìn lòng bàn tay nàng.

Đó vốn là một tay của người được sống nhung lụa, trông vừa mềm vừa mỏng manh, chưa phải chịu bất kỳ thương nào.

Nhưng giờ đây, những sỏi thô ráp đã cứa da tay nàng để lại vết thương sưng tấy, đó còn có những vết lấm tấm máu trộn lẫn cùng bùn đất.

[Đinh! Độ hảo cảm Tạ Trầm Chu +100]

Nghe thấy âm thanh báo, mắt Tang Niệm sáng lên.

Tạ Trầm Chu chợt miệng:

"Tang Uẩn Linh."

Tang Niệm ngẩn người giây rồi mới nhận ra đang gọi mình, nàng vui đáp lại:

"Gì vậy?"

Tạ Trầm Chu nói:

"Ta đã định giết

Nụ cười trên môi Niệm chợt cứng lại.

Nàng còn chưa kịp gì thì bụi cỏ gần bỗng rung lên mấy cái, con yêu lang với mắt đỏ ngầu đã đánh được mùi máu tươi đang nhanh lao đến.

Tốc độ của nó nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt hai người, gầm lên một tiếng há miệng, để lộ những răng nanh sắc bén phản chiếu sáng lạnh lẽo.

Tang Niệm: "!"

"Cái!"

Nàng vừa kịp thốt một chữ thì ngay giây theo, Tạ Trầm Chu cạnh đã giơ tay túm được con yêu lang cách dễ dàng.

Sắc mặt hắn bình năm ngón tay dần siết

"Bùm!"

Máu thịt lập tức tung tóe.

Đầu con yêu lang tung như một quả dưa bị đập vỡ, từng mảnh rơi xuống đất, đỏ đan xen văng ra khắp như những bông hoa bồ công bay tán loạn.

Bầu không khí bỗng nên yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, Niệm đưa tay chạm lên mình, đầu ngón tay nàng chạm phải thứ nhớp nháp khiến nàng lập cứng đờ cả người.

Tạ Trầm Chu nhìn tay đẫm máu của mình, nhiên hắn khẽ bật cười.

"Ngươi sợ sao?" Hắn mày nhìn nàng: "Sợ ta sẽ giết ngươi như thế

Giọng hắn nhẹ bẫng, câu hơi cao giọng nên hơi quỷ dị, đáng sợ.

Dưới cái nhìn của Tang Niệm trợn tròn mắt chậm rãi nói:

"Ta không còn sạch nữa rồi."

Tạ Trầm Chu: "..."

Tang Niệm: "Ọe."

Tạ Trầm Chu: "?"

Nàng vội vã xua về phía hắn, bịt miệng quay lưng đi nôn thốc tháo.

Khó khăn lắm mới tĩnh lại, Tang Niệm vô liếc thấy bàn tay vẫn đang nhỏ máu của Trầm Chu thì dạ dày quặn lên từng cơn, khiến nàng chút nữa nôn cả dịch mật ngoài.

"Ngươi có thể..." Tang khó khăn lên tiếng: "Đi tay trước được không?"

Nàng cố gắng nói cách uyển chuyển:

"Bây giờ trông ngươi sự kinh khủng quá."

Tạ Trầm Chu: "..."

Sắc mặt hắn đen than, hắn trừng mắt nhìn một cách u ám.

Tang Niệm chắp hai ánh mắt đầy mong chờ.

Hai người giằng co lúc, cuối cùng hắn quay người bỏ đi, bước chân gãy một cành khô mặt đất, phát ra âm giòn tan.

Không xa phía trước một con suối nhỏ.

Tạ Trầm Chu dừng bên bờ suối, hắn cúi nhúng tay vào dòng nước

Một vệt đỏ tươi chóng loang ra trên mặt nhưng chẳng mấy chốc đã dòng chảy cuốn đi lặp đi lặp lại như

Hắn thất thần nhìn hình bóng đang phản chiếu mặt nước của mình.

Bỗng nhiên, một cái khác bỗng xuất hiện bên hắn.

Hắn quay đầu nhìn

Tang Niệm ngồi xổm một tảng đá xanh không phẳng lắm, nàng cúi người nước lên mặt rồi cuồng chà sát khuôn mặt

Trông nàng như thể lột sạch lớp da vừa dính máu và óc nát mặt xuống vậy.

Một lúc lâu sau, mới chịu dừng tay, sau xoay trái xoay phải để hắn nhìn rồi liên hỏi:

"Thế nào? Sạch chưa?"

Hai gò má trắng bị nàng chà đến đỏ vài lọn tóc ướt dính mặt, cổ áo áo đều đã ướt hơn nửa.

Dù sao thì, trông sạch sẽ hơn thật.

Tạ Trầm Chu thu mắt lại, hờ hững đáp:

Hắn rút tay mình khỏi dòng nước, những giọt trong veo men theo đầu tay đọng thành từng tí tách rơi xuống.

Thấy vậy, Tang Niệm vã lôi một chiếc khăn từ trong tay áo ra, qua mặt mình rồi rẩy cầm lấy bàn tay

Hắn muốn rút tay theo bản năng nhưng lại nàng nhíu mày:

"Đừng nhúc nhích."

Hắn khựng lại, sau im lặng nhìn nàng cẩn lau sạch những giọt nước tay mình từng chút

Thiếu nữ cúi đầu, góc độ này, hắn có thấy mái tóc đen nhánh với hàng mi cong và sống mũi nhỏ nhắn nàng.

Lúc này, hàng mi khẽ run rẩy, chóp mũi đỏ ửng.

Những giọt nước vừa suốt vừa ấm nóng lăn tí tách rơi vào lòng tay hắn.

Tạ Trầm Chu bỗng mình, đầu ngón tay vô co lại.

Hắn bỗng cảm thấy bội không rõ lý do, chịu lên tiếng:

"Ngươi khóc cái gì?"

Nàng sợ hắn sẽ nàng đến vậy sao?

Nghe hắn nói vậy Tang Niệm ngẩng đầu lên, mắt nàng đỏ hoe, mặt ủ rũ, nghẹn ngào lại:

"Ta cũng có muốn đâu, chỉ là mùi máu người ngươi nồng quá, xộc khiến mắt ta cay

Tạ Trầm Chu: "..."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận