Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 213  ·  7.5%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 16: Phụ thân... vô cùng yêu thương bà ấy
14/02/2026 05:45· 2,065 từ

Sau khi tạm biệt Sơ Dao Tô Tuyết Âm, bước chân Tang liền trở nên nhanh nhẹn chạy thẳng đến viện của Tang Ngôn.

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ bất ngờ. Tiếp theo, chỉ cần qua cửa ải của Tang Ngôn, nàng và Tạ Trầm Chu thể chính thức lên đến Tiêu Dao Tông.

Tuy nhiên, vẫn còn một chuyện...

Tang Niệm quan sát cảnh vật quanh, lặng lẽ siết chặt nắm

Nàng vừa đến cửa viện, đúng bắt gặp Tang Kỳ Ngôn và Bất Ngữ cười nói vui từ bên trong đi ra. Thấy cả hai đều dừng

Tang Kỳ Ngôn liếc nàng một "Tỉnh r/u/o/u rồi?"

Tang Niệm nở một nụ cười ngùng: "Muội tỉnh hẳn rồi."

Tang Kỳ Ngôn không nỡ trách nàng, cố ý nghiêm mặt hù "Lần sau mà còn dám vậy thì ta sẽ không tha muội đâu."

Tang Niệm liên tục bảo đảm không có lần sau.

"Nói đến chuyện này, đây vốn lỗi của sư muội ta." Văn Ngữ dịu dàng lên tiếng: ấy vốn nghịch ngợm, thường xuyên phiền phức cho người thật sự xin lỗi."

Tang Niệm cười đáp: "Chúng ta đầu ý hợp, nào có chuyện phức gì."

"Cảm ơn Tang cô nương thông vậy tại hạ xin cáo từ."

Nói xong, Văn Bất Ngữ mỉm gật đầu với nàng rồi sải rời đi.

Tang Kỳ Ngôn nhìn theo bóng hắn, không biết vô tình hay ý, lên tiếng cảm thán:

"Muội vốn nên sánh đôi với người tài giỏi xuất sắc như đáng tiếc..."

Tang Niệm giả vờ như không sốt ruột kéo y vào thư

Tang Kỳ Ngôn khó hiểu hỏi: chuyện gì mà gấp gáp thế?"

Tang Niệm đóng cửa lại "rầm" tiếng: "Ca, muội đến tìm ca hai chuyện."

Tang Kỳ Ngôn: "Hai chuyện gì?"

"Chuyện thứ nhất." Tang Niệm nghiêm hỏi: "Có phải có người dâng ca một món linh khí Người có liên quan đến mỏ thạch của chúng ta

Tang Kỳ Ngôn nhướn mày: "Thông của muội cũng nhanh nhạy thật Hôm qua nó vừa được đến mà hôm nay muội đã rồi."

Tang Niệm nghiêm túc nói: "Thứ không thể dùng được."

Tang Kỳ Ngôn thắc mắc: "Tại

Trong chốc lát, Tang Niệm cũng biết nên giải thích thế nào.

Trong nguyên tác, sau khi Tang Linh và Tạ Trầm Chu bái Tiêu Dao Tông không lâu, gia lập tức xảy ra chuyện.

Nguồn cơn của tai họa chính từ một món linh khí.

Đó là một linh khí dò tìm và khai thác linh chỉ cần dùng trong một là có thể đào được số thạch bằng cả ngàn mỏ đào trong ba cộng lại.

Không ai cảm thấy nghi ngờ món linh khí này nhanh chóng đưa vào sử dụng.

Nhưng chẳng ai biết, nó chỉ một linh khí chưa hoàn chỉnh.

Ngày hôm ấy, linh khí gây vụ nổ mạch khoáng ngầm, toàn thành Thanh Châu bị chôn dưới lòng đất, vô số người mạng, ngay cả toàn phủ Thành chủ cũng ai sống sót.

Mà tất cả những chuyện này... có thể ngăn chặn được.

Tang Niệm cắn răng, bịa ra lý do:

"Đêm qua, có một vị tiên xa lạ nhập vào giấc mộng nhở muội rằng thứ đó vấn đề, mọi người đều sẽ vì nó. Đến khi tỉnh dậy vẫn cảm vô cùng lo sợ, ca mời mấy vị luyện khí sư kiểm tra lại không?"

Tang Kỳ Ngôn hạ giọng an "Niệm Niệm, chuyện liên quan đến thạch không phải thứ mà có thể tùy tiện đem ra giỡn..."

"Muội không đùa giỡn." Tang Niệm lấy cánh tay y: "Chính vì quan đến linh thạch nên phải cẩn thận hơn, muội nói đúng không?"

Tang Kỳ Ngôn nhìn dáng vẻ quyết của nàng, trên mặt lộ bất đắc dĩ: "Được rồi, mai ta sẽ mời trưởng lão khí đường của Thiên Tông đến xem xét."

Tang Niệm kiên quyết nói: "Không, hôm nay, ngay bây giờ."

Tang Kỳ Ngôn đành phải nhượng "Được, ngay bây giờ."

Nói xong, y mở cửa dặn mấy câu với tên thị vệ, vệ nhận lệnh rời đi lập tức.

Y quay lại, khoanh tay nhìn "Bây giờ thì yên tâm rồi

Nhưng trước khi có kết quả, tim Tang Niệm vẫn chưa thể lỏng, mười ngón tay nàng nhặt lại, im lặng không nói lời.

Ngược lại, Tang Kỳ Ngôn bỗng ra một chuyện, sắc mặt chợt đi:

"Tiểu yêu quái bắt cóc muội chưa bị bắt, nhưng ta đã lên Vạn Tiên Minh phát truy nã rồi. Không quá ba chắc chắn sẽ tóm hắn, đến lúc đó muội xử trí."

Trong lòng Tang Niệm vẫn cảm lo lắng, nàng ậm ừ đáp: ca quyết định là được

Chẳng bao lâu sau, mấy vị lão luyện khí đường của Thiên Tông vội vã đến nơi.

Tang Kỳ Ngôn nhìn về phía dặn dò: "Mỏ linh thạch dưới đất vừa tối vừa lạnh, ngoan ngoãn chờ ở đây, ta quay lại nhanh thôi."

Nói xong, y nhanh chóng dẫn vị trưởng lão rời đi, bóng khuất dần nơi cuối con

Trong khoảng thời gian chờ đợi, phút từng giây đều dài đằng

Tang Niệm đứng ngồi không yên.

Tang Kỳ Ngôn không hề đi về ngay như y đã nói.

Mãi đến hai canh giờ sau, mới xuất hiện trước cửa thư sắc mặt nặng nề.

Tang Niệm lập tức bật dậy: nào rồi?"

"Thật sự có vấn đề." Y giọng đáp: "Muội nói không sai."

Tang Niệm thở phào nhẹ nhõm: hiện kịp thời là tốt rồi."

"Ta đã sai người đi điều vị luyện khí sư đó rồi." Kỳ Ngôn nói: "Chỉ e này không hề đơn giản."

Thành Thanh Châu có trữ lượng quặng dồi dào, cây to đón trong bóng tối cũng có ít kẻ thèm khát.

Chuyện này không hề được đề trong nguyên tác, Tang Niệm cũng rõ kẻ đứng đằng sau dây là ai, chỉ có thể chuyện này cho y lý.

"Nếu không có muội kịp thời hiện thì e rằng thành Thanh đã phải chịu một kiếp lớn." Tang Kỳ Ngôn nhìn nàng, mắt mang theo mấy thăm dò: "Nhưng... Muội sự chỉ vô tình mơ thấy

Tang Niệm gật đầu một cách khoát: "Đúng vậy."

Vì thế, Tang Kỳ Ngôn thật không truy hỏi thêm mà nhanh chuyển sang chuyện khác:

"Muội nói có hai chuyện, vậy thứ hai là gì?"

Tang Niệm thầm sắp xếp lại từ rồi nói: "Muội muốn cùng Trầm Chu theo mấy người Dao đến Tiêu Dao Tông."

"Muội muốn đi chơi à?" Tang Ngôn nói: "Nhưng từ nhỏ muội rời nhà bao giờ, ca không yên tâm để muội đi mình, hay là chúng cùng đi?"

"Không phải đi chơi." Tang Niệm túc nói: "Muội muốn tham gia chọn tân sinh của Tiêu Tông, trở thành đệ tử như Dao. Vị tiên giả mộng đã nói muội tiên duyên."

Biểu cảm nhàn nhã trên mặt Kỳ Ngôn lập tức tan biến.

"Hắn đi thì được, còn muội ta không cho phép."

Giọng điệu y không hề cho chút cơ hội nào để thương

Tang Niệm kiên quyết:

"Ca, sống trong cái viện nhỏ không phải điều muội mong muốn. muốn ra ngoài xem rốt thế giới rộng lớn ngoài kia như thế nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=16]

Tang Kỳ Ngôn day trán: "Nếu thấy viện này nhỏ thì ta mở rộng thêm, ta sẽ rộng thêm hai mươi dặm về Đông."

"Không phải chuyện đó!" Tang Niệm nảy.

"Niệm Niệm, sức khỏe của muội tốt, không thể chịu được khổ như mấy người Sơ Dao." Kỳ Ngôn kiên nhẫn khuyên nhủ: lời ca ca, muội ở nhà đi, đừng đâu cả, chỉ có ở đây là an toàn nhất."

"... Ca, muội biết bản thân không được bao lâu nữa, mỗi đều có thể là ngày cùng."

Tang Niệm bình tĩnh nói:

"Nhưng dù vậy, muội vẫn muốn khi c/h/e/c có thể ngắm hoa hạ, lắng nghe tuyết mùa một lần."

Tang Kỳ Ngôn lắc đầu:

"Muội quá ngây thơ rồi, thế tu tiên không tốt đẹp như nghĩ đâu. Ngược lại, nơi tràn ngập những nguy hiểm. Nếu ở ngoài, ta sẽ thể bảo vệ muội khi ở thành Thanh Châu này."

"Muội có thể tự bảo vệ thân." Tang Niệm không chịu nhượng

"Tự bảo vệ bản thân?"

Tang Kỳ Ngôn tức giận, chưa suy nghĩ đã buột miệng:

"Mẫu thân của muội cũng sĩ. Vậy mà bà ấy vẫn một cách không rõ ràng, dựa vào đâu mà nghĩ mình thể bảo vệ bản

Nói đến đây, giọng y dần lại.

Tang Niệm lập tức nắm được quan trọng: "Mẫu thân?"

Ánh mắt Tang Kỳ Ngôn lóe tia hối hận: "Muội về đi, nghĩ đến chuyện này nữa, sẽ không đồng ý."

Tang Niệm không chịu bỏ qua:

"Lời ca vừa nói là sao? thân muội là tu sĩ? Còn tại sao lại nói 'mẫu của muội'? Chẳng lẽ bà ấy phải mẫu thân của sao?"

Tang Kỳ Ngôn quay lưng đi: hỏi nữa, chuyện này không quan

Thân thế của nguyên chủ e không đơn giản như nàng tưởng.

Chuyện này có liên quan đến có thể thuận lợi rời đi không, Tang Niệm lập tức tay y, quyết tâm hỏi cho

"Tất nhiên là quan trọng! Ca, muốn biết mẫu thân muội rốt là ai, bao năm qua đã giấu muội điều gì? Nếu không nói, muội cũng tự đi tìm hiểu, có dám chắc chuyện năm đó toàn không có ai biết không?"

"..."

Sau một khoảng im lặng kéo Tang Kỳ Ngôn hít một hơi sâu, cúi xuống nhìn nàng:

"Phụ mẫu ta đều là thợ thác trong mỏ linh thạch ngầm, họ đã mất trong một t/a/i n/a/n sập hầm. Thành chủ Thanh Châu đời trước đưa ta về nuôi bảo ta gọi ông ấy thân."

"Đến khi ta mười tuổi, phụ mang một đứa trẻ sơ sinh Đứa trẻ đó chính là và nói rằng từ nay về muội chính là muội của ta."

Tang Niệm khựng lại: "Ý ca

"Chúng ta thật sự không phải muội ruột."

Suy đoán đã trở thành sự nhưng nàng không ngờ sự thật theo hướng mà nàng không ngờ tới.

Trong phút chốc, Tang Niệm không phải nói gì, chỉ im lặng hiệu cho y nói tiếp.

Tang Kỳ Ngôn tiếp tục:

"Ta không biết nhiều về mẫu của muội. Ta chỉ biết bà là một kiếm tu. Đến ngày, bà ấy bị kẻ khác sát đến mức trọng khiến muội bị sinh Sau đó, bà ấy cũng không khỏi."

"Phụ thân rất yêu bà ấy, khi bà ấy q/u/a d/o/i không ông ấy cũng buồn bã mức rồi đi theo bà ấy."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận