Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 213  ·  4.7%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 10: Muốn tát hắn ta, nhưng lại sợ hắn ta liếm tay mình
14/02/2026 05:45· 1,680 từ

Hắn gỡ tay nàng một cách thô bạo, răng nói:

"Tang Uẩn Linh, ngươi sự không sợ ta ngươi sao?"

Lúc này Tang Niệm kịp phản ứng lại, giọt mồ hôi lạnh chậm rãi xuống trán nàng.

"Hóa ra ngươi hai bộ mặt à?"

Tạ Trầm Chu: "Hừ."

Trong nguyên tác, Tạ Chu là một kẻ đuối đến mức ai cũng có giẫm đạp. Vậy mà bây giờ lại có thể dùng không bóp nát sọ một yêu thú.

Rốt cuộc là đã ra vấn đề ở nào rồi?

Tang Niệm không biết.

Nàng chỉ biết rằng, năng nàng bị hắn là rất cao.

Tạ Trầm Chu quan vẻ mặt biến hóa tục của nàng. Hắn bước lên bước, cúi đầu nhìn nàng, nụ trên môi chẳng hề đến đáy mắt:

"Sao không nói

Tang Niệm lảo đảo về phía sau, nàng dài:

"Dù sao thì ta không đánh lại ngươi, ngươi muốn giết ta thì ta thể làm gì đây?"

Hắn từng bước ép

"Vậy nghĩa là, ngươi ý để ta giết

Một chân Tang Niệm giẫm xuống dòng nước, viên đá cuội dưới đáy trơn khiến nàng đứng không vững:

"Ta có thể không ý không?"

Tạ Trầm Chu tiếp tiến tới:

"Không thể."

Tang Niệm lại nói:

"Vậy chúng ta lên bờ trước không? không, có một cái xác trôi sông sẽ khiến người ta không bắt cá mất."

Tạ Trầm Chu nhướng

"Không thể."

Tang Niệm nổi giận:

"Hôm nay ta nhất phải chết trên bờ được!"

Nàng dùng hết sức hắn ra.

Không ngờ hắn vẫn im tại chỗ, còn thì lại trượt chân, trong giây cả người mất thăng bằng.

Ngay khoảnh khắc Tang sắp ngã xuống nước có một bàn tay đột nhiên lấy cổ áo nàng.

Tang Niệm hoảng hốt đầu.

Là Tạ Trầm Chu.

Nàng còn chưa kịp phào nhẹ nhõm thì sau đó, hắn lại khẽ nhếch chậm rãi nới lỏng từng ngón

"Bõm."

Tang Niệm rơi thẳng dòng nước, bọt nước tức bắn lên tung tóe.

Cũng may dòng nước quá sâu, chỉ ngập eo nàng. Sau vài giây chới nàng nhanh chóng bình tĩnh lại, đó ngẩng đầu trừng nhìn Tạ Trầm Chu.

Hắn đứng từ trên cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt lộ rõ vẻ hứng

Thấy dáng vẻ chật của nàng, ánh mắt thoáng hiện một tia thích thú hắn đột nhiên bật cười.

Giọng cười trong trẻo tiếng băng vụn va vách đá, vang xa trên mặt

Tang Niệm: "..."

Đồ thần kinh.

Nàng nghiến răng ken nhân lúc hắn không ý, nàng bất ngờ vươn tay lấy cổ chân hắn rồi kéo xuống.

"Bõm!"

Mặt nước vừa lắng lại cuộn lên dữ thêm lần nữa.

Tạ Trầm Chu đứng từ trong làn nước, đưa tay lau mặt rồi nhìn Niệm với vẻ mặt không chút xúc.

Tang Niệm cong môi một nụ cười tươi:

"Ồ, sao ngươi không nữa? Hay là ngươi không thích cười?"

Sắc mặt Tạ Trầm tối sầm lại, hắn ngột vươn tay siết chặt cổ

Tang Niệm thở dài, vỗ nhẹ lên mu tay hắn rồi bất đắc dĩ

"Đừng nghịch ngợm nữa, Trầm Chu, ngươi không được ta đâu."

Chẳng lẽ hắn nghĩ pháp bảo hộ thân nàng chỉ để trưng cho đẹp

Tạ Trầm Chu vẫn lùng nhìn nàng.

Giữa lúc hai người giằng co, một âm trầm thấp bỗng vang lên từ nước:

"Mỹ nhân à... Các đang chơi trò gì Có thể cho ta tham gia

Tang Niệm: "?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=10]

Làn nước dưới chân nhiên sôi lên, từng bong bóng khí ùng ục nổi mặt nước.

Ngay giây tiếp theo, nam tử mặt mũi dập chậm rãi nổi lên với tư thế vô cùng kỳ quái.

Hắn ta mặc một trường bào màu hồng tả tơi, miệng ngậm chặt một cá da trơn đang kinh hoàng giụa. Hắn ta đưa tay vuốt mái tóc ướt trên trán, khóe môi nhếch đầy yêu mị, nhìn chằm vào Tạ Trầm Chu Tang Niệm:

"Thì ra các ngươi chơi dưới nước. Nếu chắc chắn hai người cũng sẽ một yêu quái hệ Thủy đẹp phong lưu như ta đúng không?"

Tạ Trầm Chu: "..."

Tang Niệm hít một lạnh:

"Con quỷ nước này từ đâu ra vậy?"

"Ngươi nói năng cẩn một chút."

Nam tử mặc hồng có vẻ là một quái hệ Thủy, hắn ta lập ném con cá đang giãy giụa rồi tự vả mình cái, sau đó bực bội

"Ta là yêu quái trong mình dòng máu tộc cao quý chứ không phải vong hồn dã quỷ không rõ lịch đâu nhé."

Tang Niệm kéo Tạ Chu chạy thẳng lên không thèm ngoảnh đầu lại lấy lần:

"Mau đi thôi, lỡ muốn tìm người thế thì sao!"

Nam tử mặc hồng gào lên đầy giận

"Ta đã nói ta phải quỷ rồi mà!"

Nói xong, hắn ta tức bay vút lên trước chắn ngang trước mặt hai cười lạnh:

"Ta cực khổ lắm bắt được các ngươi muốn chạy à? Đừng có mơ!"

Tang Niệm kinh ngạc:

"Thì ra là ngươi!"

"Hừ, ta đã cắt toàn bộ đám người theo rồi."

Hắn ta vừa nói chậm rãi thè lưỡi liếm quanh khóe môi một vòng, nhìn về phía Tạ Trầm Chu một ánh mắt đầy ý:

"Sẽ không có ai rầy đêm xuân của ta đâu."

Tang Niệm không nhịn mà đưa tay che

Cái cảnh tượng này... sự khiến nàng không nhìn thẳng.

Nam tử mặc hồng thấy động tác của thì nụ cười càng thêm phóng

"Tiểu mỹ nhân, ngươi vội. Ca ca xong với hắn rồi sẽ đến cưng ngươi."

"Hay là..." Hắn ta nhiên tỏ ra phấn "Ngươi muốn chơi cùng hắn sao? tuyệt vời! Ba người chơi mới Ta muốn ngủ ở

Tang Niệm: "..."

Nàng thật sự muốn hắn ta một cái lại sợ hắn ta sẽ lại lưỡi ra liếm tay nàng.

Nàng quay sang hỏi Trầm Chu:

"Ta muốn đánh người, ngươi?"

Vẻ mặt Tạ Trầm không cảm xúc:

"Hắn không phải người."

"Ta khuyên các ngươi ngoan ngoãn đầu hàng đừng làm chuyện vô ích."

Nam tử mặc hồng móc một con dao từ trong ngực ra, hắn ta rãi liếm lên lưỡi dao rồi một nụ cười kỳ

"Con dao này của có kịch độc. Nếu lỡ tay làm các ngươi bị thì..."

Hắn ta còn chưa hết câu thì khóe đột nhiên co giật, toàn thân rẩy một cách dữ dội như sét đánh.

"Bịch."

Hắn ta ngã lăn đất.

Tang Niệm/Tạ Trầm Chu:

Hắn ta bị điên

Tay chân hắn ta đang co giật không Tang Niệm hiểu rõ tầm quan của đòn chí mạng nên nàng tức lấy một cây răng sói dài ba mét trong túi trữ vật ra.

Nam tử mặc hồng "!"

Hắn ta run rẩy người, cố gắng bò

"Ngươi tưởng ta dành nửa tháng chỉ để thể dục nhịp điệu chắc?"

Tang Niệm nhấc cây lên, nở một nụ gian ác:

"Lần sau nhất định? chơi trong trướng? Ba vui vẻ?"

Giây tiếp theo, một hét thảm thiết vang phá tan màn sương sớm khiến số chim chóc hoảng sợ bay

Tiếng gào thét kéo rất lâu, cho đến có mấy giọng nói kinh ngạc đến từ không xa.

"Dừng tay!"

"Cô nương kia, xin buông tha cho yêu yếu ớt này!"

"Đúng vậy! Hành vi cô quá tàn nhẫn

Tang Niệm nghe thấy người gọi thì quay nhìn.

Ánh mắt nàng lướt qua mấy người đứng ven đường.

Đó là hai thiếu và một thiếu niên, phục tung bay trong gió, bên cả ba người đều đeo lệnh khắc ba chữ "Tiêu Tông".

Nhìn dáng vẻ xuất và cả ánh mắt phần lạnh nhạt bốn phần xa của vị thiếu niên kia đi.

Trực giác mách bảo Niệm rằng, đây chính nam nữ chính mà nàng đã chờ bấy lâu nay!

Chỉ là...

Nàng cúi nhìn nam mặc hồng y dưới khuôn mặt hắn ta sưng húp đầu heo. Sau đó, nàng lại lướt qua cây chùy sói trong tay rồi ngước nhìn ba người mang vẻ đầy thương xót phía Tang Niệm đột nhiên cảm tình huống hiện tại có sai sai.

Quả nhiên, ba người nhanh chóng bay đến trước mắt nam tử mặc hồng rồi nhìn về phía Tang Niệm ánh mắt đầy cảnh

"Xin ngươi đừng tiếp đánh tên yêu quái hơi bỉ ổi này nữa!"

Tang Niệm: "..."

Tỉnh lại đi!

Người mà các ngươi nên cứu là ta!

Là ta mới đúng!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận