Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 213  ·  2.8%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 6: Luận văn của cô hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào của việc được đào tạo khoa học bài bản
14/02/2026 05:45· 1,728 từ

Tang Niệm càng nghĩ càng tức:

"Ta đã đổi cho hắn một phòng lớn xa hoa như vậy, hắn vẫn còn không lòng?"

Lục Lục: "Có lẽ hắn cảm ngươi không có ý tốt? Dù người ta vẫn thường nói, việc gì mà đột nhiên tình, chẳng lừa thì cướp

Khóe miệng Tang Niệm giật giật:

"Cũng đúng, dù sao độ hảo cũng đã âm mười hai vạn ta làm gì thì hắn sẽ thấy có vấn đề."

Nàng ấn nhẹ vào huyệt thái đang giật giật:

"Chắc ngày nào trong đầu hắn đều phải luyện tập cách g/i/e/c một lần."

Lục Lục không đồng ý với nói này:

"Ngươi vẫn còn bảo thủ quá, sao lại chỉ có một lần ít nhất cũng phải bốn số trở lên."

Tang Niệm cởi giày lên giường, xuống cạnh gối, nàng chợt ra một chuyện quan trọng

"Phải rồi, ta không biết dùng của nguyên chủ, nửa tháng sau yêu quái kia đến, nếu tay đánh mạnh quá, ta thì làm sao?"

Theo tình tiết nguyên tác, một yêu quái đột nhập thành Thanh muốn gây đại họa. Nhưng chủ cũng không phải hạng thường, hắn ta đã kịp phái tu sĩ đi tiêu trước khi nó h/a/i người. tiếc cuối cùng vẫn nó trốn thoát.

Nó bị trọng thương, sinh lòng hận bèn bắt cóc muội muội Thành chủ, may mà có đệ tử của Tiêu Dao đi ngang qua đã ra tương trợ.

Một trong những đệ tử Tiêu Tông chính là nữ chính của Tuyết Âm.

Toàn bộ câu chuyện bắt đầu đây.

Lục Lục nói: "Không c/h/e/c được nguyên chủ có một đống pháp phòng thân, toàn là vũ cấp cao nhất, dù là Thần kỳ đến cũng phải nửa ngày mới xong. Lúc ngươi chỉ cần nằm im nữ chính đến cứu được."

Tang Niệm cảm thấy yên tâm nàng cảm thán:

"Có tiền thật tốt quá."

Lục Lục xoa xoa cái bụng căng, cũng cất giọng cảm khái:

"Có tiền thật tốt quá."

...

Ngày hôm sau, Tang Niệm cố dậy sớm.

Nàng bảo nhà bếp chuẩn bị một phần điểm tâm, định cùng Trầm Chu ăn sáng, cố xây dựng tình cảm với

Nhưng vừa bước một bước về hắn, bên tai nàng liền vang tiếng nhắc nhở liên tục:

[Ding~ Độ hảo cảm -10]

[Ding~ Độ hảo cảm -10]

[Ding~ Độ hảo cảm -10]

?

Tang Niệm nhìn Tạ Trầm Chu trước mặt không biểu cảm, nàng tin, lại bước thêm một nữa.

[Ding~ Độ hảo cảm -100, độ cảm của Tạ Trầm Chu hiện -123200]

Tang Niệm hoàn toàn tê liệt.

Nàng trực tiếp buông xuôi, một ăn sáu bữa, mỗi bữa ba không việc gì thì tập d/uc, sống hòa thuận với Trầm Chu, nước sông không nước giếng.

Nửa tháng trôi qua rất nhanh.

Đêm tối trăng mờ, một bóng lặng lẽ lẻn vào Huyền Âm

"Quả là một mỹ nhân xinh

Đằng sau tấm màn sa mỏng bóng đen cười khàn khàn, giọng ngả ngớn:

"Ngoan ngoãn làm đồ chơi trong của ca ca đi."

Tang Niệm đã chờ đợi từ lập tức ngồi bật dậy, vô hợp tác đưa hai tay

"Vậy còn chờ gì nữa? Đi đi thôi."

Bóng đen quay người bỏ đi.

Tang Niệm: "?"

Đồng chí, hình như ngươi quên đó rồi?

Ngay giây tiếp theo, âm thanh gian phòng khác truyền đến.

"Quả là một mỹ nhân xinh

Không hay rồi, hướng đó là...

"Tạ Trầm Chu!"

Tang Niệm không kịp suy nghĩ vội vàng chạy tới.

"Rầm!"

Nàng dùng một cước đá tung cửa, trong phòng sương mù dày

Tạ Trầm Chu đang giao đấu thứ gì đó, bóng dáng mờ chỉ thấy một hình hài khái.

"Đừng chống cự nữa."

Điệu cười của bóng đen càng phần bỉ ổi: "Ngoan ngoãn trở đồ chơi dưới trướng của ca đi hahahahaha..."

Tang Niệm: "???"

"Ngươi bắt nhầm người rồi!"

Nàng vội vàng nói: "Ta mới muội muội của Thành chủ!"

Bóng đen rõ ràng do dự chút.

Nó nhìn Tạ Trầm Chu, rồi nhìn Tang Niệm, cuối cùng nói:

"Lần sau nhất định."

Nói xong, nó cuốn theo Tạ Chu bay ra ngoài.

Thấy bọn họ sắp đi mất, cơn cấp bách, Tang Niệm không đến những thứ khác, một nhảy lên, muốn kéo Tạ Chu xuống.

Ai ngờ, tay vừa chạm vào áo của nó, trước mắt nàng quay cuồng, lập tức mất ý thức.

"Tang Niệm, sao lại giao thứ rưởi như vậy cho tôi."

"Tôi xem từ đầu đến cuối nhìn ra trong đầu cô trống

"Luận văn của cô hoàn toàn bất kỳ dấu vết của được đào tạo khoa học bản nào."

Không biết qua bao lâu, Tang nghe thấy một giọng nói quen vang lên bên tai.

Nàng dùng sức d/ui mắt, cuối nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

Mùa hè oi b/u/c, lá cây đề bên ngoài cửa sổ phản ánh nắng mặt trời, xanh bóng loáng.

Điều hòa không khí lặng lẽ động, nhiệt độ trong văn phòng thấp, khuôn miệng thầy hướng mở ra khép vào, đang động nói gì đó.

Mình đây là... quay về rồi?

Tang Niệm còn chưa kịp vui thầy hướng dẫn ném mạnh bản văn đã in ra lên giọng nói còn lạnh lẽo cả con d/a/o mổ cá năm:

"Kéo dài thời gian tốt nghiệp."

Một tiếng nổ vang lên, thế sụp đổ.

Tang Niệm đột ngột ngồi bật mồ hôi lạnh ướt đẫm áo

"Thì ra chỉ là một giấc

Lông tơ sau lưng nàng đã ngược cả lên, nàng kinh hãi đầu: "Đáng sợ quá đi

"Tí tách..."

Từ khe nứt trên đầu, những nước không ngừng nhỏ xuống, làm đá nàng đang nằm ướt váy cũng ẩm ướt gần

Chả trách lại lạnh như vậy.

Tang Niệm lấy chút nước vỗ mặt, sau khi hoàn toàn tỉnh lại, nàng đứng dậy vừa khô váy vừa nhìn xung

Đây là một hang động ngầm kỳ rộng lớn, ánh sáng mờ trên vách đá mọc đầy xanh, âm u đến đáng

"Tạ Trầm Chu?"

Con yêu quái kia không biết đi đâu, nàng thử gọi một âm thanh va chạm tới vách đá, tạo thành tiếng liên tục.

Không có ai đáp lại.

"Lục Lục." Nàng lại gọi.

Một luồng ánh sáng trắng bay ra từ thức hải của nàng, vẹt nhỏ nhảy lên vai "Có chuyện gì sao?"

"Tạ Trầm Chu ở đâu?" Nàng

"Ở hang động bên cạnh."

Tang Niệm dựa vào vách đá, mẫm đi về phía đó, lo bất an: "Hắn sẽ không chứ?"

"Không đến mức đó, vẫn còn chút hơi thở." Lục Lục nói.

Tang Niệm tăng tốc, cảm thấy hận vô cùng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=6]

"Biết vậy đã cho hắn mang vài món pháp bảo hộ thân. giờ thì tốt rồi, nếu c/h/e/c thì ta cũng xong

"Nhưng mà tại sao con yêu đó lại bắt hắn không bắt

Nàng nghĩ mãi không thông: "Trong tác rõ ràng không phải như

Lục Lục gãi đầu: "Có lẽ..."

"Nó là một tên háo sắc?"

Tang Niệm: "..."

Nàng đúng là hỏi việc thừa

Rẽ qua một khúc quanh, một động lớn hơn hiện ra trước

Trên các b/u/c tường xung quanh, loại đá phát sáng được khảm chiếu rọi cả hang động như ban ngày. Trên chiếc đá trải một lớp da dày và mềm mại.

Tạ Trầm Chu mặc một bộ đen nằm trên giường.

Tang Niệm vội chạy đến: "Tạ Chu?!"

Gương mặt hắn tái nhợt, đôi nhắm nghiền.

"Ngươi mau xem hắn bị làm đi." Nàng thúc giục Lục Lục.

Giọng nói của Lục Lục hiếm trở nên nghiêm túc: "Hắn không pháp bảo hộ thân, đã độc yêu, tình hình rất

Tang Niệm cởi hết pháp bảo người đặt vào lòng hắn: "Vậy giờ ta đưa cho hắn kịp không?"

"Muốn cứu hắn, chỉ còn một duy nhất." Lục Lục nói.

"Cách gì?" Tang Niệm hỏi.

Vừa dứt lời, một chiếc lông hóa thành ánh sáng xanh, chui mi tâm của nàng, trước nàng tối sầm lại, ngã bên cạnh Tạ Trầm Chu.

...

"Là lỗi của ta, khi đó không nên sinh ngươi ra."

Trời đất tối tăm, mưa như nước.

Những hạt mưa lạnh buốt đánh người, Tang Niệm đột ngột mở

Nàng hoang mang nhìn quanh, không sao mình đột nhiên lại đến vùng hoang dã này.

Xa xa có tiếng người nói tiếng nói lẫn vào tiếng mưa, nghe không rõ.

Nàng dùng tay áo lau nước mặt, ngẩng đầu nhìn về phía

Đó là một đôi... mẫu tử lạ.

Gió lạnh mang theo mùi bùn nhẹ tà áo màu trắng của tử.

Nàng ấy hạ mắt nhìn đứa đang quỳ dưới chân mình, khuôn hồ không rõ.

"Tạ Trầm Chu, khi đó ta nên sinh ngươi ra." Nàng ấy giọng nói từng chữ một.

Trái tim của Tang Niệm đập thịch.

Tầm mắt nàng đưa xuống dưới, về phía đứa trẻ gầy gò, lem bùn đất đang quỳ mặt đất.

Đứa trẻ đó là...

Tạ Trầm Chu?!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận