Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 213  ·  8%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 17: Nhũ danh của nàng là Niệm Niệm. Sao? Nàng chưa nói với ngươi à?
14/02/2026 05:45· 1,408 từ

"Trước khi lâm chung, ông ấy dặn dò ta rất nhiều lần, ta phải chăm sóc thật tốt, để muội có vô ưu vô lo mà trưởng

Tang Kỳ Ngôn giơ tay lên, dự rất lâu rồi mới nhẹ đặt lên đỉnh đầu Niệm:

"Muội là do chính tay ta lớn. Trong lòng ta, muội là thân duy nhất của trên thế gian này."

"Ca ca sẽ không h/a/i muội. ở lại đi, để ta tiếp bảo vệ muội."

Lượng thông tin trong những lời nói quá nhiều khiến suy nghĩ Tang Niệm rối bời, có thể chọn ra vấn đơn giản nhất để hỏi:

"Mẫu thân muội tên gì?"

Tang Kỳ Ngôn lắc đầu: "Ta biết."

"Vậy kẻ h/a/i c/h/e/c bà ấy ai, phụ thân có từng nhắc không?"

Tang Kỳ Ngôn nhíu mày suy một lúc rồi lại lắc đầu nữa:

"Phụ thân cũng không biết, khi thân muội q/u/a d/o/i, bà ấy để lại một lời có lẽ là không kịp

Y ngập ngừng trong giây lát tiếp tục:

"Tu sĩ trong thế giới tu đông như nước chảy qua cầu, oán cũng nhiều G/i/e/c người hay bị g/i/e/c là chuyện bình thường."

Tang Niệm âm thầm ghi nhớ, thời cũng đoán ra nguyên nhân sao Tang Kỳ Ngôn quyết ngăn cản nàng rời

"Ca lo lắng kẻ thù của thân sẽ ra tay với muội

Tang Kỳ Ngôn nói: "Người biết phận thật sự của muội không nhưng nếu chẳng may sao? Ở thành Thanh Châu, còn có thể bảo vệ muội, đến nơi khác, e là bất tòng tâm."

Tang Niệm cũng cảm thấy đây một vấn đề nan giải.

Hiện tại cốt truyện đã lệch đến mức này, ai biết tiếp sẽ xảy ra chuyện

Nhưng nếu nàng không đi thì Trầm Chu sẽ đến Tiêu Dao một mình. Vậy thì, sao nàng có thể thực kế hoạch công lược hắn đây?

Hay là giữ hắn ở lại

Nhưng trước đó nàng đã hứa để hắn rời đi...

"Chuyện này để muội suy nghĩ Nàng đứng dậy chào tạm biệt: ta về Huyền Âm trước."

Tang Kỳ Ngôn nhìn theo bóng nàng rời đi, khẽ thở dài, tay day day ấn

Bên ngoài Huyền Âm Các.

Dưới ánh nắng rực rỡ, Tạ Chu ngồi trên ghế đá trong im lặng đọc sách.

Bên ngoài có người đi ngang nhìn thấy bóng dáng hắn, lập dừng lại rồi lớn gọi:

"Này, tiểu bạch kiểm."

Tạ Trầm Chu không hề ngẩng vẫn tiếp tục đọc sách như không nghe thấy gì.

Thấy hắn phớt lờ mình, Sơ sải bước đi tới, đưa tay lấy quyển sách trên hắn:

"Ta gọi ngươi đấy, không nghe à?"

Tạ Trầm Chu lạnh lùng liếc ấy một cái: "Trả sách lại ta."

Tô Tuyết Âm vội vàng chạy

"Sư tỷ, ta đã nói nhiều rồi, đừng gọi Tạ công tử vậy. Tỷ mau trả lại cho người ta đi."

Sơ Dao không thèm quan tâm, nhiên "ồ" một tiếng rồi quay phía Tạ Trầm Chu

"Đừng đọc nữa, ngươi mau thu đồ đạc đi. Sáng mai chúng phải lên đường rồi."

Tạ Trầm Chu khẽ nhếch mép: ngươi rời đi thì liên quan đến ta?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=17]

"À đúng rồi, ngươi còn chưa Sơ Dao bắt chéo chân ngồi tiện tay lật lật sách trong tay hắn: "Tang muốn đưa ngươi đến Tiêu Dao cùng chúng ta."

Tạ Trầm Chu nhíu mày: "Tang

Sơ Dao: "Nhũ danh của nàng là Niệm Niệm, cứ nhất quyết cho bọn ta gọi là Tang Niệm. Sao? Nàng chưa từng yêu cầu ngươi gọi à?"

Tạ Trầm Chu: "Không có."

"Vậy thì xem ra quan hệ các ngươi cũng chẳng thân thiết nhỉ." Sơ Dao thuận nói: "Chỉ có những người thiết mới để đối phương gọi danh của mình thôi."

Tạ Trầm Chu cười nhạt:

"Cũng chỉ là một cái tên thôi."

Sơ Dao còn định nói thêm đó nhưng Tô Tuyết Âm sợ ấy lại lỡ miệng khiến Tạ Trầm Chu phật liền vội vàng kéo nàng ấy

Sơ Dao giãy giụa ngoái đầu

"Này, tên kia, nhớ thu dọn lý đi nhé. Ngày mai bọn sẽ không đợi đâu, giờ thì tự chịu nhé!"

Tạ Trầm Chu chìm vào suy của bản thân, một tay chống một tay đặt lên đá, đầu ngón tay khẽ nhịp nhàng lên mặt bàn.

Đây chính là cơ hội rời mà nàng đã nói sao?

Hắn lặp đi lặp lại ba "Tiêu Dao Tông" trong đầu, trong ánh lên chút hứng

Tiêu Dao Tông, một trong Tam Nhất Điện, chắc là sẽ rất vị.

"Đi đến đó cũng không tệ."

Một tiếng quạ kêu khàn đục nhiên vang lên từ phía chân

Tạ Trầm Chu ngẩng đầu, thấy con quạ đen đang chao lượn không trung.

Chẳng mấy chốc, nó thu cánh rồi đáp xuống bàn trước mặt hơi gật đầu chào.

"Thiếu chủ." Nó thi triển thuật âm mật: "Thuộc hạ đã bố xong mọi thứ, chỉ ngài rời khỏi thành Thanh chúng ta sẽ lập tức hành đảm bảo san bằng nơi không chừa một mống."

Tạ Trầm Chu cụp mắt nhìn khẽ mỉm cười: "Ta không nhớ từng ra lệnh cho ngươi làm mấy chuyện thừa này."

Con quạ run lên: "Xin thiếu tha tội! Là thuộc hạ nghe ngài đã phải chịu ở đây nên muốn thay báo thù rửa hận."

Tạ Trầm Chu chưa kịp lên một con quạ khác đã bay vội vàng bẩm báo:

"Thiếu chủ, cơ quan bí mật chúng ta bố trí trong mỏ thạch đã bị phát

"Quả nhiên Tang Kỳ Ngôn đã đầu thông minh lên rồi." Tạ Chu cười nhạt.

"Không phải hắn phát hiện, là Niệm." Con quạ thứ hai nói: đến tìm Tang Kỳ sau đó hắn lập tức trưởng lão luyện khí đường đến tra."

Cái người ngu ngốc đó sao?

Đôi mắt xinh đẹp của Tạ Chu hơi nheo lại, khóe môi khẽ cong lên:

"Thú vị đấy."

Hai con quạ trên bàn vừa nụ cười dịu dàng như gió của hắn, lập tức mình.

"Xin thiếu chủ tha mạng!" Chúng hãi cầu xin.

Đầu ngón tay Tạ Trầm Chu lên một tia sáng yếu ớt, điệu lười biếng:

"Không muốn tha."

Hai con quạ run như cầy "Xin thiếu chủ cho thuộc hạ cơ hội lập công tội! Thuộc hạ nguyện làm cứ chuyện gì!"

Tạ Trầm Chu dừng lại, thu về, suy nghĩ trong giây lát nói:

"Chuyện diệt thành tạm thời gác Từ nay về sau, các ngươi dõi Tang Niệm. Bất lúc nào, bất kể nơi nhất cử nhất động của nàng, đều muốn biết."

"Tuân lệnh!"

"Cút đi."

Hai con quạ vỗ cánh bay đậu vào một cành cây gần thở hổn hển.

Bỗng nhiên, một con vẹt nhỏ vàng nhạt sà xuống bên cạnh, mắt tròn vo nhìn đầy phức tạp.

Hai con quạ sợ lộ sơ không dám nhúc nhích, mồ hôi chảy ròng ròng.

Cuối cùng, con vẹt lắc đầu, dài một hơi:

"Quả thật... Xấu quá đi."

"......"

Nó chỉnh lại bộ lông sáng của mình ngay trước mặt hai quạ, kiêu ngạo xoay vòng rồi vỗ cánh bay

Hai tên thuộc hạ của Tu Điện đang hóa thành quạ đen:

Cảm giác... Như bị sỉ nhục

Không chắc lắm, phải nhìn lại

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận