Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 213  ·  5.6%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 12: Tạ Trầm Chu, ngươi là người lợi hại nhất trong số những người mà ta từng gặp đó!
14/02/2026 05:45· 2,003 từ

Thấy nàng không trả lời, Thành chủ nhíu mày:

"Có phải Tạ Trầm Chu oán trách ca trước muội không?"

"Không có."

Tang Niệm nói:

"Muội có mắt, muội tự thấy được. Nếu không vừa nãy muội cản thì ca đã đánh rồi."

Tang Thành chủ vừa định gì đó thì đã nàng lên tiếng trước lại:

"Bây giờ chúng ta và Trầm Chu là người nhà, không phải kẻ Nếu ca thực sự tốt cho muội thì đừng vậy nữa."

Thấy nàng nổi giận thì Thành chủ phất tay hừ lạnh một tiếng châm chọc:

"Mới thành thân có mấy mà đã không cần ca nữa rồi."

Tang Niệm giận dữ:

"Tang Kỳ Ngôn!"

Nghe nàng gọi thẳng tên Tang Thành chủ không không tức giận mà nở nụ cười, hắn đưa tay xoa đầu nàng, đắc dĩ nhượng bộ:

"Được rồi, ta biết rồi."

Lúc này Tang Niệm mới mày, nhẹ nhàng thở

Tang Thành chủ xoay người, giọng ra lệnh:

"Hồi phủ!"

Mọi người bắt đầu kiểm quân số, tất cả diễn ra đâu vào

Chỉ còn Tạ Trầm Chu đứng nguyên tại chỗ, một ai nói chuyện hắn, như thể tất đều đã quên mất sự tại của hắn.

Nhưng trong bóng tối, lại vô số ánh mắt dồn về phía hắn.

Khinh bỉ, chế giễu, thương cảnh giác... Đều cả.

Một ngón tay khẽ chọc lưng hắn.

Hắn lạnh lùng quay đầu

Tang Niệm nói:

"Đi theo ta, ta có muốn nói với ngươi."

Tạ Trầm Chu hất tay ra, vẻ mặt lạnh

"Thả ta đi ngay bây thì ta có thể giết ngươi."

Tang Niệm không đáp lại chỉ kéo hắn lên cỗ xe ngựa khác.

Không gian bên trong xe rộng, trong lò hương đốt một loại nhang rõ tên, làn khói lượn lờ, một mùi hương nhã như lan rừng phất khắp nơi.

Tang Niệm không để người đi theo, trong xe có hai người bọn nên vô cùng riêng

Nàng ngồi xuống trước, khẽ đầu ra hiệu cho Trầm Chu ngồi phía diện.

Tạ Trầm Chu coi như nhìn thấy, khuôn mặt chút biểu cảm:

"Tang tiểu thư có chuyện thì cứ nói thẳng."

Cách một chiếc bàn trà Tang Niệm ngồi thẳng nghiêm túc nói:

"Vừa rồi ngươi bảo ngươi rời đi, câu trả của ta là, bây ta không thể thả đi."

Ngay khi nàng vừa dứt một loạt thông báo điểm hảo cảm lập hiện lên trong đầu

Ánh mắt của thiếu niên hắc y đối diện hiện một tia u bầu không khí quanh hắn chợt trở nên lạnh đến đáng sợ.

Tang Niệm vội vàng bổ

"Nhưng ta đảm bảo, không lâu nữa, ngươi sẽ một cơ hội rời thành Thanh Châu."

"Đến lúc đó, ta tuyệt sẽ không ngăn cản

Tiếng thông báo trong đầu lập tức dừng lại.

Tạ Trầm Chu liếc mắt sát nàng từ trên dưới, hắn khẽ cười

"Tang Uẩn Linh, ngươi lại giở trò gì?"

Tang Niệm nhìn thẳng vào hắn:

"Nếu ngươi không tin, ta thể lập lời thề, bằng huyết thệ."

Trong giới tu tiên, huyết có tác dụng ràng ngang với thiên đạo của tu sĩ. Nếu phạm, máu của kẻ lập thề sẽ bị khô đến chết.

Tạ Trầm Chu không lên

Bên ngoài xe ngựa, một gió mạnh lướt qua cây bên đường khiến lá xào xạc đung bóng cây in lên ô sổ đang hé mở lay động.

Bên trong xe, bầu không im lặng đã kéo rất lâu, lâu đến gió bên ngoài cũng lặng xuống.

Tạ Trầm Chu cúi xuống nàng, trầm giọng nói:

"Tang Uẩn Linh, ta ghét là bị người khác gạt."

Tang Niệm mỉm cười:

"Trùng hợp ghê, ta lại từng nói dối bao

"Nếu ta thực sự lừa thì ngươi cứ việc ta."

Tạ Trầm Chu khẽ cười

"Ngươi đúng là tự tin mức."

"Đương nhiên rồi."

Tang Niệm vừa nói vừa tay gõ nhẹ lên trà, nàng tỏ ra hài lòng:

"Không phải chứ, ngươi có ngồi xuống không? Nãy cứ phải ngẩng đầu ngươi khiến cổ ta cứng đơ rồi."

Tạ Trầm Chu vén vạt rồi ngồi xuống đối nàng.

Tang Niệm rót một chén đẩy về phía hắn:

"Ngươi không cần nói thì cũng biết ngươi ghét đến chết. Nhưng yên đi, ta sẽ không theo ngươi như trước nữa."

Tạ Trầm Chu nhướng mày, mắt đầy châm chọc:

"Tốt nhất là ngươi nói thì phải làm được."

Tang Niệm chẳng buồn quan đến lời châm chọc hắn, nàng lấy hết khí thăm dò:

"Vậy... Trước khi ngươi rời chúng ta có thể sống một cách hòa không?"

"Ngươi đừng suốt ngày nghĩ việc giết ta nữa, cũng sẽ không gây rối cho ngươi. Cả cứ yên ổn như vậy sống, thế nào?"

Tạ Trầm Chu tựa người ghế, dáng vẻ lười giọng điệu cũng thêm phần thờ ơ:

"Tùy ngươi."

Tang Niệm thở phào nhẹ vẻ lo lắng trên tan biến. Nàng phấn nâng chén trà lên:

"Vậy cứ quyết định thế

Tạ Trầm Chu nhấc chén ấm trước mặt, ánh lặng lẽ ngắm hoa tinh xảo khắc trên chén.

Thấy hắn cố tình phớt mình, Tang Niệm cũng để bụng mà vẫn ra vui vẻ như Nàng ngửa đầu uống cạn trà, sau đó dùng áo lau miệng một phóng khoáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=12]

Rõ ràng thứ nàng đang là một chén trà nhã mà cứ ra như đang nốc rượu

Tạ Trầm Chu cười nhạt, điệu mang theo chút cợt:

"Xem ra ca ca của chưa từng dạy ngươi tắc lễ nghi của tiểu thư khuê các."

"Nhảm nhí." Tang Niệm buột "Ngươi đã thấy danh khuê tú nào lại theo roi bên người đánh người chưa?"

Nói xong, nàng lập tức dạ, lén liếc nhìn Trầm Chu.

Suýt quên mất, hắn không từng thấy mà còn người đã từng nếm rồi.

Quả nhiên, tuy khóe môi có nhếch lên cười ánh mắt lại dần nên lạnh lẽo.

Tang Niệm lập tức cúi giả vờ như không nàng vừa bóc vỏ vừa chuyển chủ đề cách vụng về:

"Ta nhớ ngươi cũng là phàm như ta mà. đột nhiên lại lợi đến thế?"

Tạ Trầm Chu thản nhiên

"Trước đây bị thương, mất tu vi. Hôm nay hồi phục. Nếu sớm một chút..."

Hắn nở một nụ cười lùng:

"Ngươi đã không sống được bây giờ rồi."

Tang Niệm "ồ" một tiếng tiếp tục bóc vỏ không nói thêm gì

Phản ứng quá mức bình này khiến Tạ Trầm không khỏi quan sát một cách âm thầm.

Hắn vốn tưởng nàng sẽ cơ hội này để hỏi lai lịch của hoặc ít nhất cũng cảm thấy sợ hãi.

Nhưng thiếu nữ ngồi đối chỉ im lặng suy trong chốc lát rồi nói:

"Nhưng để trở nên mạnh như vậy. Chắc hẳn đã chịu rất nhiều cực."

Tạ Trầm Chu sững người.

Một quả quýt đã bóc thiếu một múi được lên đĩa ngọc rồi đẩy đến trước mặt

Quả quýt căng mọng, sắc trong suốt.

Hương quýt thanh mát lấn mùi lan đang phảng trong xe, quẩn quanh chóp mũi.

Nụ cười nhạt trên môi Trầm Chu dần tắt.

Tang Niệm ngồi đối diện cố nuốt xong múi trong miệng, nàng lau đầu ngón tay dính rồi chống cằm nhìn hắn, nói trong trẻo vang

"Tạ Trầm Chu, ngươi là lợi hại nhất từng gặp đó!"

"......"

Tạ Trầm Chu vô thức đầu ngón tay mân những hoa văn chạm trên thành chén. Hắn đầu nhấp một ngụm trà nguội, hàng mi dày xuống, che giấu mọi xúc trong mắt.

[Đinh! Độ hảo cảm của Trầm Chu +100]

Tang Niệm cong mắt cười:

"Ngươi không thích ăn quýt

Nàng khẽ đẩy đĩa quýt phía hắn:

"Ngọt lắm đấy."

Một lúc lâu sau, Tạ Chu đặt chén trà cầm một múi quýt rồi bỏ vào miệng.

Vị chua chát lập tức tràn khắp khoang miệng hắn không nhịn được cau mày.

Tạ Trầm Chu ngẩng lên Tang Niệm.

Đối phương nghiêm túc nói:

"Hầu như mọi người không rằng, trong một quả chua như thế này sẽ có một múi kỳ ngọt. Hơn nữa, đó là múi ngọt nhất cả cây, vì tất đường của quả đều dồn vào

Tạ Trầm Chu cảm thấy ngờ nhưng vẫn ăn một múi.

Tạ Trầm Chu: "..."

Tang Niệm đã sớm chờ ứng của hắn, nàng tức bật cười nghiêng

"Ngốc quá, làm gì có đó chứ! Một múi chua thì chắc chắn quả quýt đều phải rồi!"

Tạ Trầm Chu thản nhiên

"Ngọt."

Tang Niệm không tin: "Sao thể?"

Hắn ăn thêm một múi sau đó bình tĩnh nửa quả còn lại nàng:

"Quýt mật Lương Châu, mỗi đều chỉ có một chua, những múi còn đều rất ngọt."

Tang Niệm: "?"

Lẽ nào quýt trong thế tu tiên thực sự biệt đến thế?

Nàng cẩn thận quan sát cảm của Tạ Trầm sau khi do dự lúc lâu mới cầm một múi rồi khẽ cắn miếng nhỏ.

Tang Niệm: "..."

Tạ Trầm Chu bình tĩnh

"Thế nào?"

Tang Niệm giơ ngón giữa phía hắn.

Nhưng ngay sau đó, nàng nhiên nghĩ đến nhanh chóng chỉnh lại cảm vặn vẹo trên cầm lấy nửa quả quýt lại rồi lao ra xe một cách phấn chạy thẳng đến chỗ Tô Tuyết và Sơ Dao.

Chẳng bao lâu sau, tiếng cùng tiếng la hét thiết đồng loạt vang

Tạ Trầm Chu dùng một chống cằm, nghiêng tai nghe động tĩnh náo bên ngoài, khóe môi cong lên một độ cong nhỏ.

Hắn đưa tay chạm nhẹ môi mình, đáy mắt hiện chút mơ hồ.

Đột nhiên, khóe mắt hắn về phía rừng cây đường, đồng tử lập co lại.

Trên cành cây cao nhất rừng, có hai con đen lặng lẽ đậu đó.

Lông vũ đen tuyền, đồng xanh biếc.

Bắt gặp ánh mắt hắn, con quạ khẽ gật rồi vỗ cánh bay

Ánh mắt Tạ Trầm Chu trở nên lạnh lẽo.

Hắn ngồi bên cửa sổ, cúi đầu, lặng lẽ những ngón tay gầy của mình.

...

"Cuối cùng vẫn bị tìm rồi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận