Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN

Chương 22: Đồ lừa đảo bán hàng giả đáng c/h/e/t!

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:45:30
"Không biết tiền bối muốn nhờ vả bọn ta chuyện gì?" Nàng hỏi.
Thiết Chi nhìn nàng với ánh mắt hiền từ: "Lại đây."
Tang Niệm vừa định nhấc chân thì chợt nhớ tới lời Lục Lục nói nơi này có mức độ nguy hiểm cấp S+, nàng do dự một chút rồi thu chân lại:
"Tiền bối cứ nói thẳng là được, ta không lại gần đâu, lạnh lắm."
Thiết Chi dịu dàng nói:
"Không cần sợ, ta sẽ không làm h/a/i các ngươi. Nếu ta muốn g/i/e/c thì các ngươi đã c/h/e/c ngay từ khi mới bước chân vào nơi này rồi."
Tạ Trầm Chu lạnh lùng nói: "Nói ngay tại đây đi."
Nghe vậy, Thiết Chi thoáng ngẩn người, bà chậm rãi ngước mắt lên, ánh mắt lộ ra một tia cảm xúc phức tạp, như là buông bỏ lại như tự giễu nhưng phần lớn là bất đắc dĩ.
"Thôi vậy, lúc ta sắp c/h/e/c còn có thể thấy các ngươi cũng coi như được thiên đạo thương xót rồi."
Thiết Chi thở dài một tiếng, khẽ xoay cổ tay, trong lòng bàn tay nhanh chóng ngưng tụ một luồng sáng trắng như sữa.
Quầng sáng xuyên qua tầng băng, từ từ bay đến trước mặt Tạ Trầm Chu.
Hắn đưa tay đón lấy rồi chăm chú quan sát.
Sau khi ánh sáng tản đi, thứ được bao bọc bên trong lộ ra hình dáng thật sự.
Là một quả trứng chim to bằng nắm tay.
Tạ Trầm Chu không hứng thú lắm, tiện tay đưa cho Tang Niệm.
Tang Niệm tò mò nhìn trái nhìn phải: "Đây là gì vậy?"
"Đây là đứa con chưa ra đời của ta. Vì bị nhốt cùng ta ở trong huyền băng vạn năm nên đến giờ vẫn chưa nở ra được."
Thiết Chi chậm rãi nói:
"Năm trăm năm trước, Vạn Tiên Minh đã trộm mất nó, ta đành phải rời núi để tìm lại. Tuy giành lại được con nhưng ta cũng mất đi tự do, thậm chí còn khiến tộc Chúc Dư mà ta bảo vệ..."
Bà gằn giọng thốt ra từng chữ từng chữ một:
"Bị diệt tộc."
Tang Niệm: "Là do Vạn Tiên Minh làm sao?"
Thiết Chi gật đầu.
Tang Niệm cảm thấy vô cùng giận dữ.
Cái Vạn Tiên Minh này chẳng phải là chính phái sao?
Sao toàn làm mấy chuyện chẳng ra gì thế.
Tạ Trầm Chu bỗng hỏi:
"Tộc Chúc Dư?"
"Là hậu duệ của thần tộc còn sót lại, sinh sống ở Tiểu Hoa Sơn." Thiết Chi nhẹ nhàng nói: "Trên đời không có sinh linh nào từ bi và lương thiện hơn họ."
Tạ Trầm Chu nhíu mày.
Tang Niệm không hiểu: "Vạn Tiên Minh g/i/e/c họ để làm gì?"
Thiết Chi trầm mặc một lúc lâu rồi đáp: "Ta cũng không rõ."
Tang Niệm cẩn thận cất quả trứng chim đi rồi nhẹ nhàng an ủi:
"Tiền bối yên tâm, bọn ta nhất định sẽ chăm sóc con của tiền bối thật tốt."
Thiết Chi: "Đa tạ."
"Những gì cần nói cũng đã nói xong hết rồi." Tạ Trầm Chu hỏi: "Ngươi định khi nào thì thả bọn ta đi?"
Khóe mắt Thiết Chi khẽ giật vài cái, bà nhẹ giọng nói:
"Vội gì chứ? Các ngươi lại đây đi, ta còn có một món quà muốn tặng để bày tỏ lòng cảm kích."
Tang Niệm vừa định tiến lên thì Tạ Trầm Chu đột nhiên kéo tay nàng lại, bình tĩnh nói:
"Không cần, bọn ta chỉ muốn rời đi."
Thiết Chi nhìn chằm chằm về phía hắn, khóe môi đang cong lên bỗng dần hạ xuống, sắc mặt cũng dần trở nên lạnh lùng.
Bầu không khí xung quanh bỗng im lặng.
Tang Niệm chợt cảm nhận được một dự cảm xấu.
Nàng vô thức sờ tới đống pháp bảo hộ thân treo đầy bên hông.
Nếu đánh nhau chắc là... Sẽ chống đỡ được thôi nhỉ?
Không hề có dấu hiệu báo trước, một sợi xích đột nhiên bay tới, quấn lấy nàng rồi ném mạnh về phía cột băng.
"Ầm!"
Nàng bị đ/ậ/p mạnh xuống đất, ngũ tạng như muốn lệch khỏi vị trí, đau đến mức chỉ có thể cuộn tròn người lại.
Thiết Chi khẽ ngoắc ngón tay, trong nháy mắt, đám pháp bảo hộ thân bên hông nàng vỡ tan tành.
Tang Niệm im lặng, không biết nói gì.
Chống đỡ cái rắm.
Đồ gian thương bán hàng giả đáng c/h/e/c!
Áp lực từ yêu vương như núi ập xuống khiến nàng lập tức phun ra một ngụm m/a/u, gương mặt trắng bệch.
Thiết Chi áp sát cột băng, vẻ mặt vô cùng điên loạn:
"Nói mau!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=22]

Ngươi cam tâm dâng hiến t/h/â/n t/h/ể cho ta!"
Tang Niệm c/ắ/n c/h/ặ/t răng, không chịu mở miệng.
"Nếu không ta sẽ g/i/e/c ngươi ngay bây giờ!"
Thiết Chi dang rộng hai tay, "ầm" một tiếng, biển lửa bùng lên bao vây Tang Niệm.
"Keng!"
Một luồng k/i/e/m quang chói lóa xé gió lao tới, sợi xích trói chân Tang Niệm vang lên một tiếng động lớn, chấn động dữ dội.
Thiếu niên nắm chặt chuôi k/i/e/m, ánh mắt đen tuyền không gợn sóng.
Hắn lập tức vung k/i/e/m c/h/e/m nhát thứ hai, k/i/e/m khí như cuồng phong rít gào giáng xuống.
Lại một tiếng nổ vang lên.
Sợi xích sắt lập tức đứt đoạn.
Giữa biển lửa cuồng bạo xuất hiện một con đường trống, Tang Niệm không do dự, bật dậy rồi cố hết sức chạy ra ngoài.
Gương mặt Thiết Chi lộ ra vẻ dữ tợn: "Đừng hòng trốn!"
Một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới khiến cả người Tang Niệm bị hất ngược ra sau. Tạ Trầm Chu cau mày, lập tức kéo nàng lại rồi hoán đổi vị trí với nàng.
"Ầm!"
Hắn va mạnh vào cột băng, khẽ rên một tiếng rồi ôm n/g/u/c phun ra một ngụm m/a/u đỏ tươi.
Máu dính lên cột băng khiến toàn thân Thiết Chi run rẩy một cách dữ dội, bà ôm đầu đ/a/u đ/ớ/n.
Ánh mắt của bà lúc tỉnh lúc mê, như thể đang bị ai đó tranh đoạt quyền kiểm soát t/h/â/n t/h/ể.
"Hắn lừa ta, hắn lừa ta! Ta phải g/i/e/c hết nhân tộc! Nhân tộc đều là lũ đáng c/h/e/c!"
"Năm trăm năm, năm trăm năm đấy! Vi Sinh Vũ, ngươi thật độc ác..."
"Tiểu Hoa Sơn không còn, Chúc Dư cũng chẳng còn, tất cả đều mất rồi... Đừng ngăn ta! Ta chỉ muốn báo thù, ta có gì sai chứ!"
"Rầm!"
Sợi dây xích trói hai người rơi xuống đất, Thiết Chi gào khàn cả giọng:
"Đi đi!"
Tang Niệm kéo Tạ Trầm Chu, liều mạng chạy về phía cửa động.
Sau lưng hai người, những phù chú vàng kim khắc trên tường đồng loạt phát sáng, Thiết Chi liên tục đập đầu vào tầng băng, tiếng gào thét điên cuồng vang vọng khắp trời đất.
Xung quanh rung chuyển một cách dữ dội như có động đất, từng khối băng trên trần hang thi nhau rơi xuống, vụn băng và bụi tuyết bay mù mịt.
Tang Niệm nắm chặt tay Tạ Trầm Chu, kéo hắn lao nhanh giữa khung cảnh hoang tàn như ngày tận thế, không dám dừng lại dù chỉ một bước.
Nàng quay sang nói với Tạ Trầm Chu:
"Nhất định chúng ta sẽ thoát ra an toàn, đừng sợ."
Tạ Trầm Chu vốn định giãy ra nhưng động tác chợt khựng lại.
Ngay sau đó, một luồng kim quang chói lọi chiếu vào trong hang.
Tang Niệm ngẩng đầu nhìn lên.
Một tu sĩ mặc y phục trắng cưỡi k/i/e/m bay đến, thân hình cao lớn, vạt áo bay phấp phới.
Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, người kia tay bấm kết ấn ngưng tụ luồng khí. Dưới chân nàng bỗng nhẹ bẫng, một làn gió cuốn nàng bay về phía cửa động.
Ngay khi rời khỏi động, nàng không nhịn được quay đầu lại.
Trước cột băng, tu sĩ áo trắng cầm k/i/e/m đứng yên tại chỗ, trường k/i/e/m trong tay rít lên như tiếng rồng gầm.
Một cơn gió lốc nổi lên, bóng k/i/e/m vàng kim rực rỡ xé trời giáng xuống con yêu thú đang phát điên với một khí thế không thể ngăn cản.
Tang Niệm gần như nín thở.
Đây chính là k/i/e/m tu sao?
Thật... Thật lợi h/a/i.
"Ầm!"
Sau cơn chấn động rung chuyển đất trời, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng.
T/h/â/n t/h/ể Thiết Chi dần tan biến.
Bà khẽ ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua hư không, không biết đang nhìn vào đâu.
"Cuối cùng... Cũng được giải thoát rồi."
Bà đột nhiên đưa tay ra như muốn nắm giữ điều gì đó.
Thật muốn được gặp lại con một lần nữa... Con gái ta, Man Man của ta...
Một tia sáng chói lóa lóe lên, nơi đó chỉ còn lại một lớp tro bụi.
Gió bắc rít gào, cuốn theo những tàn tro tung bay giữa không trung.
Đến lúc này, dù là yêu hay hận thì tất cả đều sẽ hóa thành hư vô.
Bên bờ hồ băng.
Hai bóng người đột ngột xuất hiện khiến mấy con chim lạnh giá trên cây giật mình bay tán loạn.
"Bịch!"
Tang Niệm nằm sõng soài trong tuyết, nàng yếu ớt lật người lại, lau tuyết trên mặt, ánh mắt vô hồn:
"Cuối cùng cũng... Thoát ra được rồi."
Tạ Trầm Chu nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, hắn nhìn về phía hồ băng bằng ánh mắt sâu thẳm.
Tang Niệm thở ra một hơi, chống tay ngồi dậy, cúi đầu lục lọi túi trữ vật rồi lôi ra một đống đan dược:
"Ngươi không bị thương nặng chứ? Mau lại đây, ăn vài viên Dưỡng Nguyên Đan bồi bổ đi."
Tạ Trầm Chu lạnh nhạt đáp: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Nàng nhét mạnh bình sứ đựng đan dược vào tay hắn, Tang Niệm nghiêm túc nói:
"Thiếu niên, trông sắc mặt ngươi như người c/h/e/c ba ngày chưa được chôn ấy."
Gương mặt Tạ Trầm Chu không để lộ chút cảm xúc nào, hắn ngửa đầu đổ đan dược trong lọ vào miệng, dùng sức nhai vỡ chúng.
Răng khỏe thật đấy.
Tang Niệm, một người chuyên bị viêm răng khôn thật sự cảm thấy ghen tị.
Nàng vừa định đứng dậy thì một cơn đau nhói từ x/u/o/n/g sườn khiến nàng không nhịn được mà hít sâu một hơi:
"Hình như ta bị gãy mấy cái xương sườn rồi."
Nói xong, nàng lại tự an ủi: "May là không gãy chân, không thì đúng là chạy không nổi."
"Có thể kéo ta một cái không? Bằng hữu." Cuối cùng, nàng đưa tay về phía Tạ Trầm Chu: "Làm ơn đấy."
Tạ Trầm Chu ghét bỏ kéo nàng dậy một cái: "Ngươi cũng lạc quan thật đấy."
"Ta nói sự thật thôi mà." Tang Niệm nhăn nhó đứng vững: "Suýt nữa thì chúng ta c/h/e/c ở trong đó rồi."
"Không biết người cứu chúng ta là ai." Nàng cảm thán: "Lợi h/a/i thật đấy."
Tạ Trầm Chu hừ nhẹ một tiếng: "Cũng chỉ thế thôi."
"Hai vị đạo hữu."
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.
Giọng nói trong trẻo, vô cùng dễ nghe như ngọc vỡ trong gió.

Bình Luận

0 Thảo luận