"Ngươi!"
Thẩm Minh Triều bò dậy khỏi mặt đất, tức giận gào lên:
"Tiện dân! Nếu ta không tru di cửu tộc nhà ngươi thì ta không mang họ Thẩm tên Minh Triều!"
Tang Niệm bĩu môi, thờ ơ nói:
"À, ta lại sợ quá đi."
Thẩm Minh Triều tức đến mức giậm chân bình bịch:
"Ngươi dám đối xử với ta như vậy à! Ta là hoàng tử đấy! Thậm chí còn là đích tử đấy!"
Tang Niệm tặc lưỡi: "Thôi bỏ đi, ta là người có nguyên tắc, không cãi nhau với kẻ ngốc."
Dứt lời, nàng không thèm để hắn ta kịp phản ứng, nhanh chóng kéo Tạ Trầm Chu rời đi.
Gần như tất cả mọi người đều đang lén quan sát tình hình bên này. Vì chuyện xảy ra ở quảng trường trước đó, không ít người đã có ác cảm với Thẩm Minh Triều, lúc này thấy hắn ta bị vùi dập đến thảm hại, ai nấy đều cười phá lên một cách thoải mái.
Gương mặt Thẩm Minh Triều dần dần đỏ bừng, biến thành màu gan heo.
Hắn ta rút r/o/i dài bên hông ra, giận dữ lao về phía Tang Niệm:
"Chuyện này chưa xong đâu, ngươi đừng có mà..."
Hắn ta chưa kịp nói hết câu thì đã bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc của Tạ Trầm Chu. Không hiểu sao, hắn ta bỗng cảm thấy có một luồng khí lạnh đang chạy dọc theo sống lưng mình.
Hắn ta từng thấy ánh mắt này... Trên người phụ hoàng mình.
Đó là... Ánh mắt của người nhìn kẻ sắp c/h/e/c.
Thẩm Minh Triều nuốt nước miếng, nghiến răng nói:
"Ngươi cứ chờ đấy cho ta!"
Nói xong, hắn ta vội xoay người rời đi.
Tiếng cười giễu cợt càng lập tức vang lên dữ dội hơn.
Thẩm Minh Triều cắn răng, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, hắn ta lập tức lấy ra pháp khí phi hành đã chuẩn bị sẵn.
"Hừ, đám tiện dân các ngươi cứ ngoan ngoãn mà ở lại đây đi."
Hắn ta nhảy lên pháp khí, bay vút về phía vách đá đối diện: "Bổn hoàng tử chính là người đầu tiên vượt qua cửa ải này đấy!"
Mọi người cười khẩy, không ai lên tiếng, ai nấy đều mang vẻ mặt đợi xem trò vui.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng thét dài xé toạc bầu trời, mấy con đại bàng cánh đen lao xuống từ trên cao, nhắm thẳng về phía mục tiêu chính là Thẩm Minh Triều đang đứng trên pháp khí phi hành.
Sắc mặt Thẩm Minh Triều lập tức trở nên hoảng hốt:
"Cứu mạng! Cứu ta với!"
Không ai thèm để ý đến hắn ta.
Dưới sự công kích dồn dập của lũ đại bàng cánh đen, Thẩm Minh Triều không trụ được bao lâu, mặt mũi hắn ta tái mét, nhanh chóng rơi khỏi pháp khí rồi ngã thẳng xuồng màn mây mù dưới vực sâu.
Tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp không trung, sau một lúc lâu vẫn chưa tan.
Rơi khỏi vách núi sẽ lập tức bị truyền tống về quảng trường, không đến mức mất mạng nhưng cảm giác mất kiểm soát và quá trình rơi tự do thì lại vô cùng chân thực.
"Rõ ràng bọn họ đã biết không thể dùng pháp khí để bay qua từ trước, nếu không sẽ bị đại bàng cánh đen tấn công. Vậy mà chẳng ai nhắc Thẩm Minh Triều một câu."
Ngoài màn sáng, Nhị trưởng lão hơi nhíu mày: "Như thế có phải quá lạnh lùng rồi không?"
Đại trưởng lão không quan tâm lắm: "Bọn họ vốn là đối thủ cạnh tranh, bớt được một đối thủ chẳng phải càng tốt à?"
Nhị trưởng lão: "Tuy là vậy, nhưng mà..."
"Thôi đừng nhưng mà nữa." Đại trưởng lão nói lớn: "Gieo gió gặt bão thôi. Nếu hắn mà biết khiêm tốn một chút thì đã chẳng đến nỗi này."
Mấy vị trưởng lão xung quanh gật đầu tán thành:
"Nói đúng lắm."
Nhị trưởng lão đành nuốt những lời định nói vào trong, tiếp tục im lặng.
"Nhưng mà, hôm nay thấy mấy con đại bàng cánh đen này lại khiến ta nhớ đến một chuyện xưa thú vị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=29]
Ngũ trưởng lão bỗng bật cười.
Mọi người tò mò: "Chuyện gì?"
Nhị trưởng lão đoán được điều gì đó, ra sức nháy mắt ngăn cản ông đừng nói tiếp.
Ngũ trưởng lão hoàn toàn không nhận ra, cười lớn:
"Các ngươi còn nhớ lần tuyển chọn ba mươi năm trước không?"
"Lúc đó, con bé Kính Huyền đã bị một con đại bàng cánh đen mổ trúng, thế là con bé lập tức lột sạch lông của lũ chim luôn khiến chúng ghi thù bao nhiêu năm, hễ có cơ hội là lại đòi báo thù."
Mọi người cười ầm lên:
"Sao lại không nhớ? Sau khi bị vặt trụi lông xong, ngày nào chúng cũng tới tìm lão tông chủ, ép lão phải gắn lại lông cho chúng, nếu không thì ăn hết đám thỏ mà lão nuôi!"
Mọi người đang cười vui vẻ thì chợt nhìn thấy ánh mắt của Nhị trưởng lão, mọi người lập tức nhận ra điều gì đó, đồng loạt liếc về phía chỗ Ngôn Uyên đang ngồi rồi im bặt.
Ngôn Uyên như thể không nghe thấy tiếng cười nói của bọn họ, vẫn ngồi ngay ngắn như một pho tượng đá.
Bầu không khí vui vẻ lập tức tan biến.
Nhị trưởng lão khẽ ho một tiếng:
"Chúng ta nên tiếp tục xem lũ trẻ vượt ải thì hơn."
Mọi người vội vàng hùa theo.
Bên vách đá.
Không còn Thẩm Minh Triều suốt ngày mồm mép tiện dân này nọ, tâm trạng Tang Niệm cũng tốt lên không ít.
Nàng làm theo nội dung trong nguyên tác, bước đến trước một bức tượng tiên hạc làm bằng đá trông chẳng bắt mắt lắm nơi mép vực, giả vờ vô tình ấn nhẹ lên đầu nó.
Bức tượng đá rung lên.
Hai luồng sáng đột nhiên phun ra từ mỏ hạc, hóa thành những bậc đá lơ lửng cao thấp khác nhau, kéo dài đến tận vách núi đối diện.
"Muốn qua thì không có đường tắt đâu, chỉ có thể đi từ đây." Tang Niệm nói với Tạ Trầm Chu.
Những người khác cũng lần lượt kéo đến, quan sát các bậc đá.
"Một phiến đá nhỏ như vậy, lại còn lơ lửng giữa không trung, thật sự chịu nổi trọng lượng một người sao?" Bọn họ vô cùng nghi ngờ.
"Đi từng người một là được." Tang Niệm đáp: "Đứng trên đó sẽ không bị đại bàng cánh đen tấn công."
Tuy nàng đã nói vậy nhưng bọn họ vẫn cảm thấy do dự.
Tạ Trầm Chu khẽ nhún chân, cả người bay lên không trung rồi đáp xuống bậc đá.
Mọi người nín thở nhìn chằm chằm về phía hắn.
Hắn chắp tay sau lưng, bước lên một phiến đá khác, vững vàng đi về phía bên kia, nhẹ nhàng như đi trên mặt đất.
Đại bàng cánh đen lượn từng vòng trên đầu hắn, thật sự không hề tấn công.
Sau khi thành công đến bên kia vách núi, hắn khẽ gật đầu ra hiệu với Tang Niệm.
Đám người lập tức xôn xao: "Thật sự qua được rồi!"
Người tiếp theo là Tang Niệm.
Dưới chân là vực sâu vạn trượng, nói không sợ thì là nói dối. Tang Niệm hít sâu một hơi.
Khi nàng vừa định đặt chân lên bậc đá thì lại bị một thiếu nữ đẩy ra, hấp tấp nói:
"Cho ta đi trước! Ta muốn giành hạng hai!"
Tang Niệm vốn chưa chuẩn bị tâm lý xong, cầu còn không được, lập tức nhường đường.
Việc di chuyển trên bậc đá không hề nhẹ nhàng như Tạ Trầm Chu thể hiện.
Thiếu nữ kia cẩn thận đặt chân lên một phiến đá, không hiểu sao sắc mặt đột nhiên tái nhợt, động tác bước đi trở nên cực kỳ... Quái lạ.
Khiến trái tim Tang Niệm cũng giật thót lên theo.
Ngay giây tiếp theo, bậc đá bắt đầu lắc lư, thiếu nữ trượt chân, hét toáng lên rồi rơi xuống vực.
Trái tim đang treo lơ lửng của Tang Niệm cuối cùng cũng chết lặng.
Những người còn lại lần lượt bước lên bậc đá.
Có người thành công, nhưng cũng có vô số người thất bại.
Cuối cùng, bên vách núi này chỉ còn lại một mình Tang Niệm.
Tạ Trầm Chu vẫn đang đợi nàng ở bên kia.
Nàng hít sâu một hơi, cúi thấp người, với tay bám lấy bậc đá gần nhất, bò lên từng chút một.
Rất tốt, khởi đầu không tệ.
Tang Niệm âm thầm tự cổ vũ bản thân, không dám nhìn xuống dưới, cố gắng bò về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, nàng đã biết những người bị rơi lúc trước đã phải trải qua điều gì...
Trong mắt người ngoài thì đây chỉ là một phiến đá nhỏ, nhưng từ góc nhìn của nàng lúc này, chúng dường như kéo dài vô tận.
Dường như giữa trời đất không còn gì nữa, chỉ còn lại con đường lơ lửng dưới chân, hẹp đến mức như mãi mãi không thể chạm tới điểm cuối.
Ngay cả thời gian cũng như bị đông cứng, bất kể đã trôi qua bao lâu thì trong mắt người ngoài cũng chỉ là chớp mắt.
Mà khoảng cách giữa hai ngọn núi chừng hơn hai mươi mét, số lượng bậc đá lại lên đến hàng trăm.
Chỉ cần nảy sinh ý nghĩ từ bỏ, bậc đá sẽ rung lắc dữ dội, hất người trên đó xuống vực.
Có lẽ ải này thử thách về nghị lực và sự kiên định.
Tang Niệm đã hiểu được điểm mấu chốt, nàng cúi đầu tiếp tục bò một cách quyết tâm.
Chẳng bao lâu, thể lực nàng đã cạn kiệt, lòng bàn tay cũng bị mặt đá thô ráp mài rách, những giọt m/a/u bắt đầu rỉ ra.
Nàng lo mình sẽ bị trượt ngã, đành phải dừng lại, cúi đầu tìm đan dược trị thương.
Đám đại bàng cánh đen vẫn lượn vòng trên mây.
Đột nhiên, không rõ vì lý do gì, chúng đồng loạt rít lên những tiếng kêu chói tai.
Tang Niệm rùng mình hoảng hốt.
Ngay giây tiếp theo, chúng đập cánh lao tới như điên, đôi mắt xanh u ám tràn ngập phẫn nộ.
Tang Niệm không kịp phản ứng, lập tức bị một cánh đập trúng khiến đầu nàng ong ong.
Chẳng phải đã nói là đám đại bàng cánh đen sẽ không tấn công người trên bậc đá sao?
Chúng lại nổi đ/i/ê/n gì đây???
Không chỉ mình nàng, tất cả mọi người đều bị hành vi của đại bàng cánh đen làm cho kinh ngạc.
Ngoài màn sáng.
Nhị trưởng lão sốt ruột:
"Chuyện gì vậy?"
Đại trưởng lão cũng không hiểu:
"Bao nhiêu năm nay, ta chưa từng thấy chúng như vậy. Giống như có thù với con bé ấy vậy."
"Có khi ăn nhầm thứ gì chăng?" Ngũ trưởng lão đoán.
"Bất kể là lý do gì thì chúng ta cũng phải mau cứu con bé ấy trước đã."
Thất trưởng lão vô cùng lo lắng:
"Cứ tiếp tục thế này, e rằng điêu lông đen sẽ xé x/a/c nó mất."
Nhị trưởng lão sốt ruột đứng bật dậy: "Ta đi!"
"Quy định tông môn, không ai được can thiệp vào việc chọn người. Nếu ngươi ra tay thì coi như con bé đã thất bại, từ đó không còn cơ hội gia nhập Tiêu Dao Tông nữa." Tứ trưởng lão lạnh lùng lên tiếng.
"Mạng người quan trọng hơn!" Nhị trưởng lão tức giận: "Lão Tứ, cái quy củ chết tiệt của Giới luật đường các ngươi có thể gác sang một bên không?"
Tứ trưởng lão vẫn bình tĩnh:
"Chỉ cần nàng ấy nhảy khỏi bậc đá thì trận pháp truyền tống sẽ lập tức đưa nàng về quảng trường, không nguy hiểm đến tính mạng."
"Chỉ là, điều đó cũng đồng nghĩa với việc bị loại, không thể trở thành đệ tử Tiêu Dao Tông."
Đại trưởng lão cản Nhị trưởng lão lại:
"Hắn nói đúng. Ngươi cứ chờ xem đã. Dù sao thì chúng ta ở đây cũng không thể để con bé gặp nguy hiểm thật."
Nghe vậy, Nhị trưởng lão đành cố gắng nén giận, căng thẳng dõi theo màn sáng.
Trên bậc đá.
Móng vuốt của đại bàng cánh đen sắc như đinh sắt, Tang Niệm không có chỗ tránh, lập tức bị cào trúng hai lần liền.
Nàng đau đến toát mồ hôi lạnh, cứ tưởng bản thân đã bị lột mất hai mảng t/h/ị/t.
Bên vách, Tạ Trầm Chu cau mày, nhặt một hòn đá ném mạnh về phía một con đại bàng.
Một con đại bàng cánh đen rớt xuống nhưng lại nhanh chóng vỗ cánh bay lên.
Nó lao thẳng về phía Tạ Trầm Chu.
Tạ Trầm Chu bị phong ấn tu vi, chí có thể tay không giao đấu với nó, vậy mà vẫn có thể tạm thời chiếm được thế thượng phong.
Thấy vậy, một con đại bàng khác lập tức xông đến tiếp viện.
Bớt được hai con, áp lực của Tang Niệm giảm hẳn.
Nàng ổn định lại t/h/â/n t/h/ể, rút ra thanh bảo k/i/e/m mua bằng giá cao, vung về phía con đại bàng cánh đen còn lại:
"Cảnh cáo ngươi, thanh k/i/e/m này được rèn bằng huyền thiết từ thiên ngoại, vô cùng kiên cố..."
Vừa nói được nửa câu, trong mắt đại bàng cánh đen hiện lên vẻ giễu cợt đầy nhân tính, vung vuốt đoạt lấy k/i/e/m, ngẩng đầu n/u/o/t luôn vào miệng.
Rôm rốp giòn tan.
Tang Niệm: "..."
Chết tiệt, lại bị tên bán hàng giả lừa rồi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận