Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 213  ·  3.3%
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
Chương 7: Gió rít gào, thế giới đang sụp đổ
14/02/2026 05:45· 2,546 từ

Nàng lớn tiếng gọi hắn: "Tạ Trầm Chu!"

Tang Niệm không hiểu cuộc chuyện gì đang xảy Nàng định tiến lại hơn nhưng mới chỉ được vài bước đã một bức tường vô cản lại.

Nàng vô thức gọi thống.

"Giấc mơ này khứ của Tạ Trầm Chu, phần ký ức hắn sợ hãi và trốn tránh nhất."

Lục Lục lên tiếng:

"Ngươi không có như vậy nên giấc mơ ngươi nhìn thấy lúc chính là những hình phản chiếu nỗi sợ lớn nhất trong tiềm của ngươi."

Điểm khác biệt duy giữa hai người là mọi nàng nhìn thấy lúc đều đã từng thật xảy ra.

Tang Niệm lập tức ra: "Vậy ta phải làm nào thì mới có đưa hắn ra ngoài?"

Lục Lục đáp: "Đành thôi."

Nàng chỉ có thể yên tại chỗ, lặng lẽ sát mọi chuyện.

"A nương, con sai

Ở phía bên kia tường vô hình, Tạ Trầm lúc năm tuổi ngẩng lên. Đôi mắt đen của hắn tràn ngập hoảng sợ, khuôn mặt nớt tái nhợt trong mưa lạnh lẽo.

Hắn muốn níu lấy áo mẫu thân nhưng lại dám, chỉ có thể rẩy cầu xin:

"Xin đừng bỏ rơi

Nữ tử kia chỉ lặng nhìn hắn.

Một lúc lâu sau, ta rút trường kiếm ra vỏ, mũi kiếm lạnh chĩa thẳng vào cổ hắn.

Chỉ cần nàng ta sâu thêm một tấc nữa, mệnh mong manh kia lập tức biến mất.

Tạ Trầm Chu lúc tuổi đưa tay gạt đi giọt nước mưa trên rồi khẽ hỏi:

"A nương, người định con sao?"

Nữ tử không trả mũi kiếm đột ngột hạ rồi không chút do đâm thẳng vào tim

Máu tươi lập tức trào nhưng chẳng mấy chốc bị nước mưa cuốn

Tạ Trầm Chu kêu một tiếng ngắn ngủi.

Hắn run rẩy nắm lấy lưỡi kiếm. Dù mười tay Tạ Trầm Chu chảy máu đầm đìa hắn vẫn không chịu chỉ liên tục lắc lặp đi lặp lại câu duy nhất:

"A nương, xin người bỏ rơi con."

"Con sẽ ngoan ngoãn lời người."

Nữ tử lạnh lùng hắn văng ra rồi quay rời đi.

Hắn không quan tâm vết thương đang không ngừng máu mà chỉ lảo dậy, cố gắng chặt lấy chân nàng Hắn nghẹn ngào nói câu từng chữ một dè dặt:

"Đừng bỏ con lại, không?"

Nữ tử lại đá văng ra xa một lần giọng điệu lạnh lùng:

"Nếu ngươi còn dám theo nữa thì ta sẽ ngươi."

Nhưng dường như Tạ Chu không nghe thấy, vẫn gắng đuổi theo bóng ấy.

Hắn liên tục vấp rồi lại bò dậy từ bùn lầy hết lần đến lần khác.

Dưới cơn mưa xối tiếng gọi "A nương" của không ngừng vang lên.

Cuối cùng, nàng ta dừng lại, nói:

"Ngươi chờ ở đây A nương làm xong việc quay lại đón ngươi."

Đôi mắt Tạ Trầm lóe lên tia hy vọng: sao ạ?"

Nữ tử đưa tay nhẹ lên mái tóc hắn quay người rời đi.

Nàng ta không hề lại.

Dù chỉ một lần.

Cho đến khi bóng nàng ta hoàn toàn biến trong cơn mưa như nước, đứa trẻ bé kia mới ngã quỵ đất rồi bật khóc nở.

Tiếng khóc của hắn lớn, chỉ như âm thanh rỉ yếu ớt của con thú nhỏ bị

Tang Niệm nghiến răng, đứng bên này bức tường hình rồi lớn tiếng

"Tạ Trầm Chu!"

Nhưng hắn không hề lại, chỉ nằm co quắp vũng máu, hoàn toàn động.

Lục Lục nói:

"Hắn không nghe thấy gọi đâu, đừng phí sức

Ngay lúc đó, những sóng bắt đầu nổi lên bức tường vô hình, thế giới bỗng chốc đổi.

Tang Niệm phát hiện vật xung quanh không còn cánh đồng hoang kia

Giữa phố chợ náo Tạ Trầm Chu bị mấy trẻ rách rưới bao trong một con hẻm tăm ẩm ướt.

Hắn đã không chết cơn mưa năm ấy.

Lúc hắn tỉnh dậy, thương trước ngực đã tự lành lại, chỉ để một vết sẹo mờ

Hắn vẫn đứng đó đợi suốt ba ngày ba

Nhưng người mẫu thân hứa sẽ quay lại đón mãi mãi không xuất nữa.

Sang ngày thứ tư, đã kiệt sức đến mức như hấp hối, Tạ Chu lê bước vào từ đó trở thành kẻ ăn mày sống lòng thương hại của qua đường.

Nhưng đứa trẻ ăn nhỏ bé Tạ Trầm Chu không được những đứa đồng cảnh ngộ chào

"Hắn ta là yêu Hôm qua ta tận mắt hắn ta bị đánh rồi ném xuống giếng. mà hôm nay hắn vẫn còn sống! Hắn đúng là yêu quái!"

Một đứa trẻ hét

Gương mặt của những trẻ khác lập tức lộ hoảng sợ.

"Lấy đá ném hắn đi, đừng để hắn ta gần!"

"Ta không phải yêu Tạ Trầm Chu lúc sáu yếu ớt lên tiếng thích. "Ta tự trèo ta không chết."

Một viên đá sắc bay tới rồi sượt qua hắn, một vết thương tợn lập tức xuất

Máu đỏ nhanh chóng ra không ngừng.

Bầu không khí trong hẻm bỗng trở nên im

Nhưng chỉ một giây vết thương trên trán Tạ Chu bắt đầu ngừng máu rồi nhanh chóng miệng, chỉ để lại vết sẹo mờ như trước.

Lũ trẻ đồng loạt lên, lập tức xô hắn rồi hoảng loạn bỏ

Bịch!

Tạ Trầm Chu đập vào tường, khẽ rên một rồi từ từ trượt theo bờ tường, ngồi xuống đất.

Hắn không khóc, chỉ lẽ đứng dậy. Sau khi hết bụi bẩn trên áo, hắn ngước nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ góc trời.

Một lúc lâu sau, Trầm Chu khẽ nói:

"Ta không phải yêu

Từ đó, Tạ Trầm bắt đầu lang thang khắp cố gắng tìm kiếm thân, người đã bỏ hắn, tìm về căn trong ký ức mơ

Một ngày nọ, khi đi ăn xin, hắn gặp người.

Đó là một thiếu ăn mặc vô cùng cao cùng với giọng nói dàng.

Người ấy dùng bàn ấm áp nhẹ nhàng xoa hắn:

"Ta biết mẫu thân đang ở đâu. Theo ta, sẽ dẫn ngươi đi ấy."

Tạ Trầm Chu đã theo người thiếu niên đó.

Đó là một hành rất dài, hắn đã theo đó lang bạt khắp

Đến khi lấy lại thức, hắn đã bị nhốt một chiếc lồng sắt.

Hóa ra người thiếu đó chẳng hề có tin nào về mẫu thân

Tất cả chỉ lời dối trá để lừa một đứa trẻ khờ thôi.

Người thiếu niên kia con dao găm tiến về hắn rồi nắm chặt bàn tay bé nhỏ gò của hắn, lôi ra khỏi lồng như con súc vật.

Tạ Trầm Chu liều giãy giụa nhưng cũng chỉ thể khiến chiếc xích khóa chặt nơi cổ vang lên những tiếng xoảng dữ dội.

Mọi nỗ lực đều ích.

Người thiếu niên vung lên, lập tức cắt đứt tay hắn.

Một ngón. Hai ngón. ngón...

Mãi cho đến khi Trầm Chu đau đớn ngất người đó mới vứt vào lại lồng sắt hài lòng mang theo ngón tay đứt lìa đi.

Có thể là một cũng có thể là một

Những ngón tay bị của Tạ Trầm Chu mới lượt mọc lại.

Cảm giác đau đớn xương cốt và máu thịt sinh từng chút từng một thậm chí còn khiếp gấp trăm lần khắc bị chặt đứt.

Đó là một quá dài đằng đẵng và vô khổ sở.

Thật sự quá đau

Mỗi đêm, Tạ Trầm đều trằn trọc trên nền mồ hôi lạnh ướt lưng, hắn đau đến không thể ngủ nổi.

Cuối cùng vào ngày thể hắn hoàn toàn hồi người thiếu niên kia xuất hiện.

Người ấy nhìn Tạ Chu bằng ánh mắt nóng như ngọn lửa, hưng nói:

"Quả nhiên ta không lầm. Ngươi chính là..."

Hắn ta dừng lại chút rồi bật cười:

"Từ hôm nay, ngươi tên là Bất Tử."

"Mỗi tấc máu thịt cơ thể ngươi đều là vật mà cả thiên khao khát. Đến một nào đó sẽ có số người tôn thờ như thần linh."

Tạ Trầm Chu nghiến gầm gừ như con thú

"Cút đi! A nương nhất định sẽ đến giết

Vẫn là con dao đó.

Nhưng lần này, người niên đó đã lấy đi của hắn.

Vì vậy Tạ Trầm còn không có cơ hội lên một tiếng.

Người thiếu niên kia chưa thấy hài lòng, lại dao lên lần nữa.

Tạ Trầm Chu trợn mắt, hai tay ôm lấy miệng đầm đìa máu mình, liên tục lùi sau.

Người thiếu niên cau phất nhẹ ống tay áo.

Lưỡi dao ánh lên tia sáng lạnh lẽo.

Tạ Trầm Chu ngã xuống đất, nhìn chằm chằm phía đôi chân đứt của chính mình đang cách đó không xa.

Một âm thanh kỳ vỡ vụn bật ra từ họng hắn.

Rất nhanh sau đó, không còn nhìn thấy gì

Người thiếu niên đó móc đi đôi mắt hắn.

Trong hầm ngục tối không thấy ánh mặt trời, lạnh thấu xương như len lỏi vào từng nứt trên cơ thể.

Đứa trẻ nhỏ giữa vũng máu, run rẩy vẩy hai cánh tay không còn trọn vẹn, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ mơ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nghe-n-i-sau-khi-ch-t-ta-th-nh-b-ch-nguy-t-quang-c-a-ph-n-di-n&chuong=7]

Người thiếu niên mặc phục trắng tinh sạch sẽ, dung đi vòng quanh

Hắn ta lặng lẽ sát phản ứng của đứa thỉnh thoảng lại cúi viết viết vẽ vẽ cuốn sổ nhỏ trong

Cách đó không xa, người Tang Niệm run rẩy, miệng thở dốc một khó khăn.

Tạ Trầm Chu...Vừa bị thành từng khúc.

Ngay trước mắt nàng.

Ngay tại đây.

Ruột gan Tang Niệm quặn thắt một cách dữ sắc mặt trắng bệch. cúi người nôn khan chẳng thể nôn ra gì.

Phải mất một lúc sau, nàng mới loạng choạng về phía hắn, cố nghe xem hắn đang gì.

Nàng đã cố gắng lâu...

Cuối cùng, từ những thanh đứt quãng, méo mó Tang Niệm cũng ghép được ba từ.

Hắn nói:

"Cứu ta... với..."

"......"

Tang Niệm ngồi xổm vùi mặt vào khuỷu tay

Mỗi một ngày sau nàng đều mong có ai sẽ đến cứu Tạ Chu.

Nhưng chẳng có ai cả.

Hắn bị chặt ra từng mảnh hết lần này lần khác rồi lại phục hết lần này lần khác. Sau đó, lại cầu nguyện sẽ người đến cứu mình bóng tối lạnh lẽo hết lần đến lần khác.

Bất cứ ai cũng

Dần dần, tốc độ phục của hắn ngày càng

Về sau, chỉ cần ngày là hắn đã có mọc lại một đôi hoàn toàn mới.

Cuộc sống như thế dài suốt bảy năm.

Từ một đứa trẻ bé năm ấy, Tạ Trầm đã trở thành một niên.

Mười bốn tuổi.

Cơ thể hắn gầy sắc mặt nhợt nhạt, trầm ít nói.

Hắn không còn hướng bức tường để cầu nguyện cũng không còn khóc đau đớn. Khuôn mặt chẳng để lộ chút xúc nào, đôi mắt rỗng không chút dao

Khoảng cách giữa hắn Tang Niệm cũng dần thu

Tang Niệm có một cảm, ngày nàng hoàn toàn đến bên hắn cũng ngày giấc mộng chấm dứt.

Còn người thiếu niên tuổi kia giờ đã là người đàn ông trưởng

Hắn ta không còn mãn với việc chặt đứt chân của Tạ Trầm nữa, ánh mắt hắn bắt đầu nhắm vào thứ khác.

"Bất Tử, máu thịt ngươi có thể cứu sống số người."

Hắn ta vẫn dùng điệu dịu dàng như trước với hắn:

"Vậy nên, hãy chịu thêm một chút nhé."

Lưỡi dao lạnh lẽo sát lồng ngực Tạ Trầm rồi đâm xuống từng từng chút một.

Tạ Trầm Chu mở đôi mắt đen kịt không chút ánh sáng, hàng dài lặng lẽ cụp

Cách đó vài bước Tang Niệm điên cuồng đập lên bức tường vô

"Thả ta qua! Thả qua đó!"

Rắc!

Ngay khoảnh khắc mũi xuyên vào da thịt hắn, tiếng nứt bỗng vang trong không trung.

Trên bức tường vô số vết nứt hiện như mạng nhện, vỡ thành hàng ngàn mảnh rồi hóa thành những sáng rực rỡ.

Tang Niệm hét lớn:

"Tạ Trầm Chu!"

Không phải Bất Tử.

Mà là Tạ Trầm

Thiếu niên khẽ chớp khuôn mặt chậm rãi ngẩng từng chút một.

Ánh sáng xé toạc tối.

Trong thứ ánh sáng rỡ đến chói mắt ấy, thiếu nữ từ trên lao xuống, cố hết vươn tay về phía

Tiếng gió rít gào, giới đang bắt đầu sụp

Nàng lớn tiếng gọi hắn:

"Tạ Trầm Chu!"

"Ta đưa ngươi đi!"

"Ta đến cứu ngươi

Nàng đã nói như

...

[Đinh! Độ hảo cảm Tạ Trầm Chu tăng 130,000,000. báo! Độ hảo cảm Tạ Trầm Chu đã giới hạn! Hệ thống kiểm tra lỗi...]

[Hệ thống không

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận