Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 78 / 400  ·  19.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 78: Làm nũng
05/06/2025 16:44· 823 từ

Tống Cảnh Thần không biết ngồi lên xe lăn thế nào, khi hắn kịp phản ứng thấy mình tới cửa thị.

Nhìn cánh cửa phòng đóng hắn chỉ cảm thấy gương mặt hơi nóng.

Tống Cảnh Thần hít sâu hơi, vẫn là đưa tay

Lúc này trời còn chưa Lý thị bị tiếng đập cửa thức. Bà khoác áo ngoài ra mở cửa phòng nhìn thấy Tống Cảnh Thần, nhiên nói: "Thần ca sao con lại dậy sớm như Xảy ra chuyện gì thế?"

"Nàng... Đến kỳ kinh nguyệt, đau dữ dội. Mẹ đi qua chút đi." Tống Cảnh Thần vẻ trấn tĩnh, nói.

Lý thị nghe vậy, đầu là mừng rỡ. Cùng sinh sống một mái nhà, Lý thị nhiên biết Thẩm Dịch vẫn chưa tới kỳ kinh không nói đến việc chân Tống Cảnh Thần tàn phế, bây giờ hai người vẫn đang chịu tang. Bà ấy cũng không ngây thơ mà rằng Thẩm Dịch Giai đã thai.

Trong lòng bà vẫn luôn lắng cơ thể của Thẩm Dịch có phải có vấn đề hay không, lại không hỏi sợ khiến người ta lòng. Hiện tại Thẩm Giai xem như là đã có nguyệt, tuy hơi muộn nhưng chứng tỏ không phải không thể con.

Lại nghe thấy Thẩm Dịch đau đớn dữ dội, Lý thị vàng cầm đai kinh nguyệt phòng của Thẩm Dịch

Tống Cảnh Thần không đi xoay xe lăn đi vào trong thở ra một hơi để phục lại tâm trạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=78]

Tiểu tức phụ đã trưởng rồi.

Lý thị giúp Thẩm Dịch thay quần áo bẩn, lại đi phòng bếp nấu một bát đường đỏ. Nhìn thấy Cảnh Thần đang ngẩn người sân, bà cảm thấy cười.

Bà chuyển hướng suy nghĩ, bát nước đường đỏ đi tới: ca nhi, con đem cái cho Giai tỷ nhi bụng sẽ dễ chịu hơn Thân thể nó không mái, con bảo nó hôm nay trong phòng nằm một ngày ra ngoài."

Tống Cảnh Thần: "...". Mẹ, vừa mới thấy mẹ đi tới lại quay trở về.

"Tiểu tử này, đi nhanh Lý thị thúc giục.

Tống Cảnh Thần đành phải lấy bát bưng vào nhà, Thẩm Giai nằm nghiêng trên giường, người mềm oặt không sức lực.

Tống Cảnh Thần đặt bát bàn mà mắt không nhìn sang: nói uống cái này bụng đỡ đau hơn."

Thẩm Dịch Giai nhìn thoáng lắc tay ra hiệu mình không sức, thầm thì: "Chàng đút ta."

Thẩm Dịch Giai không ôm vọng gì, linh dịch cũng không tác dụng, một bát nước đỏ có thể làm chứ. Nhưng nhìn thấy vẻ khó chịu hiếm của Tống Cảnh Thần, nàng không muốn trêu chọc hắn.

Tống Cảnh Thần dừng lại chút, thấy bộ dạng đáng thương Thẩm Dịch Giai, làm sao thể nhẫn tâm mức mặc kệ nàng được. đành phải đi tới thìa lên đút từng thìa cho

Cũng không biết có phải tác dụng tâm lý hay không, bát đường đỏ vào bụng, Dịch Giai thật sự thấy bụng không còn quá cơ thể ấm áp, mái hơn nhiều. Cả người cũng buồn ngủ, cố căng mắt nhìn Tống Cảnh Thần: "Tướng công, ngủ với ta thêm lát."

Nói xong nàng nhắm mắt Không biết có phải do Thẩm Giai biểu hiện quá thẳng không, Tống Cảnh Thần cảm thấy không còn xấu như trước nữa, nhìn dạng của Thẩm Dịch Giai, hắn nằm xuống.

Thẩm Dịch Giai lăn vào lòng Tống Cảnh Thần như hút.

Trời vừa sáng, thôn Hạ đã vang lên tiếng thét chói Âm thanh này không chỉ tới từ một nơi, trải rộng khắp nơi trong

Trong nháy mắt phá vỡ yên tĩnh của buổi sáng sớm.

Nhà cũ Tống gia.

Con dâu của Tống Nhị - Trần thị bởi vì mang nên từ sớm đã đứng đi vệ sinh, đi qua sân nhìn thấy ba nằm trên mặt đất thi thể nằm, sợ tới mức ầm lên.

Tiếng hét này đánh thức người khác đi ra kiểm tra, thấy cảnh tượng Trần thị mặt trắng bệch ngồi bụng dưới đất trong sân là một cảnh người ngựa đổ.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận