Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 400  ·  6.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 25: Cầu xin tha thứ
05/06/2025 04:00· 903 từ

"Khụ khụ..." Đao Bá bị nằm trên mặt đất ho ra ngụm máu lớn. Hắn cầu nói: "Bà cô ơi, ta rồi, là ta có mắt thấy Thái Sơn, cầu ngài giơ cao đánh tha cho tiểu nhân Bởi vì bị đánh mất mấy cái răng, lúc này Bá nói chuyện cũng lọt gió vào miệng.

Thẩm Dịch Giai trong lòng thầm suy nghĩ mấy lần mới được hắn đang nói cái

Hừ lạnh một tiếng: "Hừ, của ngươi chúng ta không nhấc nhưng chân của ta ngươi thể nhấc lên nhìn đấy. ngươi nhấc lên được thì sẽ bỏ qua cho

Đao Bá không ngừng kêu cái này là báo ứng trước sao? Miệng vẫn liên tục xin tha thứ: "Ta sai cô nãi nãi người muốn nào thì là thế chỉ cần tiểu nhân được..."

Thẩm Dịch Giai không nói nào, đôi mắt sáng lấp lánh về phía Tống Cảnh Thần. mặt viết mấy chữ cầu ngợi.

Tống Cảnh Thần bị nhìn tim nhảy loạn một nhịp.

Hắn ho khan một tiếng, hai tay chống nửa thân dưới chuyển về phía trước vài mắt nhìn xuống Đao "Ngươi cũng thấy tình huống đám người chúng ta đấy, mấy hộ vệ cũng không thật lòng chở chúng ta, số lại đều là người già yếu tật. Trong xe ngoại mấy bộ quần áo thì có tiền tài gì, không biết là ai đã với ngươi chúng ta sẽ đi nơi này, nhưng cũng thể đoán được ngươi đã người ta lợi dụng."

Nói xong lại không nhịn mà ho khan vài tiếng, bệnh rất là rõ ràng.

Đám thổ phỉ ở đây gồm cả Đao Bá đều thầm trong lòng, chỉ bằng vào ngươi mà còn gọi yếu tàn tật, vậy chúng thì sao? Là phế à? Nhưng bọn họ dám nói ra lời

Tuy nhiên lời của Tống Thần lại nhắc nhở Đao Bá, Tử dẫn người đi lâu vậy còn chưa trở lại. lại là kiến nghị của Tử với hắn. Nghĩ các huynh đệ còn trong trại, trong thầm kêu không xong hắn đây là bị người ta kế.

Đao Bá bên trong sốt trên mặt cũng biểu hiện ra. ta chịu đựng đau đớn giụa cơ thể muốn giãy khỏi bàn chân của Thẩm Giai.

Thẩm Dịch Giai còn tưởng ta không thành thật, giơ nắm lên lại định cho hắn quyền.

Mí mắt Tống Cảnh Thần giật, thật lo lắng người ta nàng đánh chết mất. Vội gọi: "Dịch Giai, lại đây!"

Thẩm Dịch Giai: "..."

Đây là lần đầu tiên Cảnh Thần gọi tên nàng, Thẩm Giai thu nắm tay lại, màng màng mà bước đó... Chờ khi Thẩm Dịch lấy lại tinh thần, hiện bản thân đã bên cạnh Tống Cảnh từ lúc nào.

Thẩm Dịch Giai: "..."

Khóe miệng Tống Cảnh Thần nhếch lên, không nhịn được đưa xoa xoa đầu nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=25]

Lần đầu nhìn thấy Tống Thần cười, tuy rằng chỉ lóe một cái rồi biến mất Thẩm Dịch Giai vừa hay bắt được. Trong đầu nàng tiếp tràn ngập mấy "Tướng công của ta anh tuấn".

Trong nháy mắt Thẩm Dịch đã quên mất chuyện mình vừa phạm phải quá ngu xuẩn, không được hé miệng cười lên, cười đến mi mắt cong cong.

Lý thị ở bên cạnh tay đỡ trán, tuy nàng cũng vọng hai người có thể sống hòa thuận, nhưng phân ra tình huống hay

Yên lặng che mắt hai trẻ đang say sưa nhìn.

"Cái…cái đó, chúng ta có là đã đánh xong rồi không?" Bá được người đỡ dậy trọng hỏi.

Hắn cũng muốn âm thầm đi, nhưng nghĩ đến tốc độ nãy của nữ ma đầu hắn không dám.

Giọng nói của Đao Bá sự chú ý của Tống Cảnh trở về, kịp phản ứng rồi nghĩ đến việc bản vừa mới làm cũng kinh một chút.

Hắn không được tự nhiên tầm mắt đi, gật đầu nói: là đương nhiên, chúng ta không muốn xung đột với ngươi, vừa nãy ra đòn chỉ là để tự

Ý của Tống Cảnh Thần là chúng ta bị ép tới cùng mới ra tay, hôm chúng ta sẽ bỏ qua các ngươi, các ngươi cũng thể ghi hận chúng được.

"Ta hiểu... ta hiểu!" Đao không ngừng gật đầu liên tục, dám ghi hận nữ ma sao? Làm vậy không phải ta tự chê mệnh mình dài. Trong lòng Đao cũng thở phào nhẹ tự nhiên sinh ra giác sống sót sau kiếp nạn lớn.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận