Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 38 / 400  ·  9.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 38: Sắp xếp
05/06/2025 04:06· 1,039 từ

Trở lại trong sân, chỉ Hạo ca nhi và Hoan tỷ đứng ở đó với mặt nhỏ nhắn tràn vẻ xoắn xuýt.

Thẩm Dịch Giai cười khúc "Sau này đây sẽ là nhà chúng ta, các ngươi thích không?"

"Đại tẩu..." Hạo ca nhi môi, vẻ mặt muốn khóc không muốn khóc.

"Ha ha!" Thẩm Dịch Giai nhịn được cười ra tiếng, chú tới Lý thị đang yên lòng, vội hỏi: người làm sao vậy?"

Lý thị lắc đầu không

Trùng hợp là Dương thúc Tống Cảnh Thần đi vào, Thẩm Giai vội vàng chuyển tảng đá lớn ở sân ra cho Tống Thần ngồi lên trên.

Sau khi Tống Cảnh Thần xuống, mở miệng nói: "Mẹ, bị trừ khỏi tộc cũng hẳn là chuyện xấu! dù cha và tổ biết, cũng sẽ đồng ý!"

Dù sao tộc nhân như không có cũng được.

Lý thị thở dài: "Chỉ là như thế."

Thẩm Dịch Giai giật mình, ra Lý thị đang vướng mắc này, không nghĩ ra này có gì mà lo lắng.

Những người kia vừa nhìn biết không phải hạng tốt lành giữ lại để bọn ra vẻ trưởng bối dỗ mình hay sao.

Thẩm Dịch Giai tỏ ý tâm từ chối việc đó.

Đám người Lâm Mộc cho nhiệm vụ của mình đến đây kết thúc rồi?

Thẩm Dịch Giai chỉ biết bọn họ quá ngây thơ.

Ở phương diện điều khiển họ, Thẩm Dịch Giai đã làm tốt.

Bữa trưa chỉ đơn giản một chút lương khô có sẵn.

Thẩm Dịch Giai sắp xếp người theo Dương thúc lên xe đi vào trấn mua bát muôi, chậu, gạo mì rồi cả lương rồi cả bàn ghế các thứ hàng ngày cần dùng đến, nhân đi sang tên khế ước bán nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=38]

Giường cũng phải mua mà ngựa này không bỏ vừa được. chỉ có thể để giao tới.

Về phần tại sao phải hai người đi. Khụ khụ, đồ mua quá nhiều, chỉ một chiếc xe ngựa không thể bỏ hết được.

Thẩm Dịch Giai biểu thị thân mình không yếu kém chút

Cũng may nàng còn có tâm, lần này tốt xấu phải cho bạc.

Không biết có phải là giác của Thẩm Dịch Giai hay mà nàng rõ ràng giác được sau khi bạc ra thì mấy hộ vệ phía sau đều thở nhẹ nhõm.

Lập tức... rất khó hiểu.

Thẩm Dịch Giai sờ sờ nhớ lại có phải mình đã lột họ quá mức hay không.

Chẳng qua... Ai da, cỏ phải nhổ, còn phòng cũng phải dọn dẹp nữa không sao.

Tống Cảnh Thần ngồi một quan sát Thẩm Dịch Giai coi tên cấm vệ như đoàn mà Sùng An sai tới, mặc sức khiến bọn chúng.

Những ấm ức do tộc Tống thị gây ra trong lòng biến mất không còn, miệng nhịn không được hơi nhếch lên.

Quả thật với số lượng nhiều như vậy, dưới sự chủ của Thẩm Dịch Giai, ca nhi và Hoan nhi giúp đỡ cũng phiền thêm.

Trước khi trời tối, căn đã có diện mạo mới khác dáng vẻ lúc trước.

Trên trấn đưa giường tới, là hàng có sẵn. Đồ vật hai người Dương thúc cũng đến đầy đủ.

Hiện tại không thể so ngày xưa, đồ dùng hiện giờ là hàng giá rẻ.

Dù là như vậy, từng từng xe nối tiếp đưa đồ cũng khiến không ít trong thôn đỏ mắt.

Mọi người đều suy đoán, rằng là đám người Tống Cảnh đã mang theo không tiền bạc trở về.

Chỉ có điều đám người Cảnh Thần không biết những chuyện mà có biết cũng không để ý tới.

Thẩm Dịch Giai đếm số trong túi tiền ở trên tay chuyến này tốn gần mươi lượng bạc.

Sang tên nhà thì cũng chuẩn bị cho quan nha một nên tốn gần năm

Thẩm Dịch Giai thầm nghĩ số bạc này thật mau hết, ngày đã tiêu hết mươi lượng.

Trên đường đi nàng cũng ra một ít, như vậy trong nàng cộng thêm với ban đầu thì chỉ lại chưa tới ba lượng.

Nếu như vẫn không có thu nhập thật đúng là giống Tống Cảnh Thần đã sẽ không có cơm

Chờ mọi thứ được sắp xong xuôi, Thẩm Dịch Giai kiểm lại một lượt, thầm trong lòng, cuối cùng có được dáng vẻ một ngôi nhà.

Bữa tối là những món mà Dương thúc đem từ trấn mọi người đều ăn no say.

Thừa dịp trời còn chưa Thẩm Dịch Giai nghĩ cách sai bọn Lâm Mộc lên chặt một gánh củi về.

Nấu nước rồi tắm rửa xuôi, việc đi ngủ lại trở vấn đề.

Quá đông người nhưng phòng không nhiều...

Cuối cùng thì Lý thị tiếng, Dương thúc và mấy người Mộc đành chen chúc gian phòng phía tây đêm, dù sao ngày đám người Lâm Mộc sẽ hồi

Lý thị dẫn theo Hạo nhi và Hoan tỷ nhi chính, Thẩm Dịch Giai Tống Cảnh Thần ở phòng phía đông.

Sắp xếp này khiến Thẩm Giai phải đỏ mặt.

Cái này... Cái này... Cái chẳng lẽ là chung chăn gối sao?

Ngược lại Tống Cảnh Thần Lý thị cho rằng sẽ phản không ngờ lại không tiếng nào ngầm thừa đồng ý.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận