Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 400  ·  4.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 17: An Lạc Vương
05/06/2025 03:55· 830 từ

Trước kia còn không rõ Thẩm Giai hỏi những câu kỳ kia là ý gì, hiện Tống Cảnh Thần cũng đã ra. Những thứ đó đều thứ nàng đã từng trải ở Thẩm gia! Như xem ra còn không bằng đừng về.

Cũng không khuyên nữa, chỉ nói: một đêm nữa nàng vẫn thể suy nghĩ cho kỹ. như... Nếu nàng vẫn quyết không về Thẩm gia, vậy sau nàng chính là thê tử Tống Cảnh Thần ta hỏi đàng hoàng!"

Thẩm Dịch Giai tự động bỏ nửa câu đầu, đã nghe bốn chữ "Nàng là vợ này.

Đôi mắt sáng lấp lánh, quả mỹ nam không giống người Mấy chữ này từ trong Tống Cảnh Thần nói ra Thẩm Dịch Giai cảm thấy dễ nghe, lọt tai nha.

Cái gì mà cân nhắc hay cân nhắc, không cần. Nàng tay đã đem cái gọi Thư Hòa Ly lên trên nến, đốt cháy đi. Khiến Tống Thần ngay cả lời ngăn cũng không kịp nói miệng.

Thẩm Dịch Giai hấp tấp trở phòng của mình. Nghĩ đến này phải sinh sống, nàng tìm Bích Đào hỏi mình gả tới đây đã mang tới món đồ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=17]

Nhìn qua mới phát hiện đều những thứ đồ chơi rách không có tác dụng gì. một hộp gỗ nhỏ thân nguyên chủ lưu lại giá trị, trong đó có món trang sức khoảng một trăm lượng bạc nguyên chủ vậy mà đã lưu nhiều năm.

Tức giận một hồi lâu. Nàng về phòng lại lục tung trận đến nửa đêm mới ngơi.

Hoàng cung.

Sùng An Đế ngồi ở Dưỡng điện đang phê duyệt tấu đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt sắc bén quét qua công công.

Lý công công giật nảy mình vàng quỳ xuống.

Mãi đến khi thấy trán công toát mồ hôi lạnh, rãi mở miệng nói: "Trẫm đồn khi phụ hoàng còn đã từng hạ một mật chỉ Tống lão thái gia, trẫm nhớ đại thái giám công công bên cạnh phụ hoàng đồng hương của ngươi không, ngươi có từng hắn nói tới chuyện đó

"Hồi bệ hạ, lão nô vẫn nghe Tống công công nhắc chuyện có mật chỉ..." Nói dừng một chút, nơm nớp sợ nói tiếp: "Lời đồn đại chưa chắc có thể tin..."

Sùng An Đế thu hồi ánh không nhắc lại chuyện mật nữa.

Hắn ta lại đổi giọng: "Ngày sắp xếp một đội người tống bọn họ đi."

"Bệ hạ nhân từ!"

"Được rồi, ngươi cũng đừng nịnh trẫm." Sùng An Đế khua bảo Lý công công đứng tiếp tục vùi đầu xem chương.

Giả vờ như vô ý thêm câu: "Dù sao đoạn đường đến Lệ Châu đường xá xôi, trên đường không thiếu trộm cướp không có mắt. Bọn kẻ già người trẻ còn tàn phế. Vạn nhất phải thì không ứng phó nổi..."

Lý công công nghe vậy trong lộp bộp, mặt lại cười nọt: "Vẫn là bệ hạ chu đáo."

Sùng An Đế lơ đễnh đối việc Lý công công thổi tiếp tục hỏi: "Mấy ngày Phế Thái tử có an không?"

"Nghe hạ nhân nói, ban đầu cả ngày kêu oan muốn bệ hạ. Mấy ngày nay an tĩnh lại, chỉ ngồi Đông cung uống rượu cả ngày. Hoàng tử đã từng đi một lần, chỉ tới một chén trà đã đi Lý công công tất tất kính đáp.

Nói đến Nhị Hoàng tử Thượng Dụ này, có thể nói là người không tranh không nhất trong mấy vị Hoàng

Mẹ đẻ của hắn xuất thân cung tỳ, được ân sủng đêm đã hoài thai. Sau được phong làm Lệ tần, ra cũng là một người may lớn. Đáng tiếc số không tốt, lúc sinh bị băng huyết không qua khỏi.

Thượng Quan Dụ được đưa đến cạnh Hoàng hậu lúc ấy con nối dõi nuôi. Đợi Thượng Quan Dụ lớn đến ba tuổi, Hoàng hậu mới sinh đích tử, hai Hoàng tử thế mà cùng nhau lên.

Mặc dù không phải do một sinh ra, nhưng quan hệ hai người vẫn luôn thân so với Đại Hoàng tử Tứ Hoàng tử do Quý phi ra cũng không kém bao

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận