Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 53 / 400  ·  13.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 53: Ấm áp
05/06/2025 16:13· 946 từ

Thẩm Dịch Giai cũng để ý đến ý trong lời nói của Lưu thị. có thể từ đâu mà có, phải là nàng săn thú trên núi mà có sao? Chẳng thịt lại là từ trời rơi xuống à?

Nhìn Lưu thị chạy chết như trốn trong Trung Hải, nàng không nhịn được ra tiếng: "Mẹ, về sau loại này cứ giao cho con đảm bảo sau này bọn họ không dám làm gì nhà chúng ta nữa."

Lý thị nhìn thoáng bộ dáng đắc ý Thẩm Dịch Giai, thở dài dặn "Lần sau con cũng đừng lấy dọa người nữa, vạn nhất sự làm người ta bị thương phải làm sao?"

"Con biết rồi, lần con trực tiếp dùng đấm!" Nói xong còn nắm chặt tay nhỏ.

Lý thị nghẹn lời, đầu trừng Tống Cảnh một cái, sau đó lên tiếng An Đông đang xấu hổ đứng cửa, không dám đi vào.

Tống Cảnh Thần sờ mũi, cảm giác bị đến không hiểu thấu. Hắn nghĩ lời Lưu thị nói trước khi trước mắt tối sầm.

"Đông Tử tới đây."

"Lý thẩm! Ta đến đưa thịt lên trấn

"Vậy mau vào đi, xem đứa nhỏ Giai nhi này, biến thịt thành ra vậy."

An Đông vừa nhìn miệng giật giật, đây thật là chuyện nàng có thể ra!

Ngoài miệng nói: "Không ta thu thập lại chút là được."

Tầm mắt không nhịn liếc về phía Thẩm Giai, thấy nàng ngay cả tóc chưa chải.

Hắn dời mắt không nhìn nữa, lại tình đối diện với ánh mắt của Cảnh Thần.

Rõ ràng đối phương là một người tàn trên người cũng không có chút hãn nào nhưng lại khiến người cảm thấy hắn không dễ nạt. Thay vào đó, hắn có khí chất khiếp người.

Chỉ một ánh mắt Tống Cảnh Thần đã hắn ta cảm thấy áp bách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=53]

Ý nghĩ vừa mới mầm trong lòng hắn như không thể ẩn giấu khỏi mắt này.

An Đông vội cúi cầm đao nghiêm túc dọn thịt lợn rừng.

Tống Cảnh Thần nhàn thu hồi tầm mắt, Thẩm Dịch Giai nhấc chân muốn tới.

Hắn đưa tay giữ nàng, chân thành nói: xuống."

Thẩm Dịch Giai chớp mắt, tuy rằng khó nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời xuống trước mặt Tống Cảnh Thần.

Khóe miệng Tống Cảnh khẽ nhếch, cầm lấy nhẹ nhàng lau khô tóc cho

Bầu không khí giữa người thoáng chốc trở mập mờ.

Thẩm Dịch Giai ngẩng nhìn Tống Cảnh Thần lau tóc cho mình một cách túc, phảng phất như đang làm đại sự gì, nhịp tim tăng nhanh mấy phần.

Cảm nhận được đầu tay thon dài từng từng cái xuyên qua sợi tóc mình, chỉ chốc lát sau Thẩm Giai đã chìm vào giấc

Thẩm Dịch Giai luôn muốn để bản thân uất ức, dứt khoát nằm trên Tống Cảnh Thần mặc cho hắn động.

Tay Tống Cảnh Thần lại, rõ ràng chân sớm không còn cảm giác, nhưng này hai chân hắn lại có giác nóng lên, dường như có thể cảm giác được hô của Thẩm Dịch Giai nhàng thổi lên trên đùi mình.

Hạo ca nhi tỷ nhi ở một thấy vậy cười trộm. Khóe mắt Đông liếc qua chú ý tới, lòng cảm thấy khổ sở cũng nhẹ nhõm.

Lau khô mái tóc của Thẩm Dịch Giai nàng còn chưa tỉnh.

Tống Cảnh Thần thầm mình, hiện tại bản đã tàn phế, lại lo lắng Dịch Giai ngồi lâu chân bị sẽ ngã xuống nên chỉ thể gọi nàng thức dậy.

"Vào nhà ngủ đi!" giọng nói có sự dàng mà chính hắn cũng không nhận ra.

Thẩm Dịch Giai mở mắt, đưa tay dụi mắt, nhìn quanh bốn phía nhớ tới mình đã ngủ quên thế nào, nhỏ giọng lẩm "Cảm ơn tướng công!"

Nói xong lại màng màng vào nhà bù.

Bên phía bọn họ tháng yên bình nhưng cũ lại ầm ĩ lật trời.

Lưu thị vừa về nhà đã khóc lóc tội của Thẩm Dịch Giai và Tống Cảnh Thần không để bà vào mắt.

Khóc lóc kể lể hồi chẳng những không bà ta hả giận mà lại thêm giận dữ hơn, cuối cùng tiếp trút giận lên người Lưu thị, trách nàng ta một cũng không biết nói.

Bằng không sao chỉ một mình bà ta cắt tóc.

Tống Đại Giang vẻ âm trầm ngồi chính không nói một lời, Lưu nhìn thấy rụt rụt cổ, không kêu lên nữa.

"Cha, việc này không cứ bỏ qua như Người lên tiếng là Tống Mậu hắn ta là người duy nhất nhà dám chen lời bất vẻ mặt của Tống Đại Giang.

"Đương nhiên chúng ta thể cứ như vậy bỏ qua." Tống Đại Giang âm nói.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận