Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 69 / 400  ·  17.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 69: Tỷ đấu
05/06/2025 16:40· 1,788 từ

Từ khi có xe lăn, Tống Thần hiếm khi ở trong mà không ra ngoài.

Trên tay hắn cầm một quyển dù thế nào cũng không đọc vào.

Hắn chú ý tới trên rương góc phòng có đặt một bọc vải xanh.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Cảnh Thần lập tức lấy ra.

"Đại ca, đây là cái Huynh đã nhìn cả nửa rồi." Hạo ca nhi nhiên thò đầu ra sau lưng Tống Cảnh Thần.

Cậu bé kéo Tống Cảnh Thần đang đấu tranh tâm lý lòng trở về lại.

"Đã viết xong hết rồi?" Tống Thần lạnh nhạt hỏi.

Hạo ca nhi rụt cổ: "Đệ ra ngoài nghỉ ngơi một lập tức đi viết

Hạo ca nhi nhanh như chớp ra ngoài, trong lòng điên chửi bậy, cũng không hôm nay đại ca mình trúng phải gió gì.

Bỗng nhiên muốn cậu và Hoan nhi viết năm trăm chữ, thường hai người bọn đều chỉ cần viết một trăm chữ.

Đột nhiên cậu rất nhớ những học tập cùng với đại

Lúc này Thẩm Dịch Giai đã được số bài, bởi vì gian còn sớm, người sân cũng không nhiều, nhanh đã đến lượt nàng.

Thiết Đản biết nơi này đã nhưng đây là lần đầu hắn thật sự bước Nhìn những người trên đánh nhau, cả đám đều tráng như trâu, trong hắn căng thẳng thời cũng có chút hối vì đã dẫn Thẩm Dịch đến đây.

Mắt thấy Thẩm Dịch Giai sắp lên, Thiết Đản không nhịn kéo tay áo nàng, ánh mắt Thẩm Dịch nhìn mình, nuốt nước miếng cái: "Lão đại, hay chúng ta trở về

Thẩm Dịch Giai nhìn hắn như tên ngốc, lườm hắn một dặn dò: "Nhớ kỹ cược ta thắng."

Nàng nói xong đi thẳng lên không quay đầu lại.

Thẩm Dịch Giai vừa mới bước đám người vốn đang ầm lập tức yên tĩnh

Thật sự là Thẩm Dịch Giai mức nhỏ bé, so với cường tráng đối diện nàng giống như một trẻ chưa lớn, tay chân khảnh. Ai nấy đều ngờ liệu Thẩm Dịch thể chống đỡ được chiêu của đối phương hay

Những người này tới nơi đây để xem những trò kích đối với loại giao không chút hồi hộp luôn không có hứng thú.

Yên tĩnh một chớp mắt lại đầu tán gẫu: "Đây là vậy, chưa mọc lông dám lên, chán sống nhỉ."

"Ha ha, ai nói không phải. chừng là tiểu tử Lâm thứ hai."

"Tiểu tử kia lại không giống, tử đó tới là để đánh cho nóng mặt."

"Hôm nay hình như không thấy ta tới?"

"Ngày hôm qua bị đánh thành vậy, chắc là hắn chỉ thể bò vào."

"Ha ha..."

Người phía dưới mồm năm miệng Thẩm Dịch Giai giống như nghe thấy, mặt không cảm nhìn tráng hán diện.

Tráng hán kia vốn nghe được của người phía dưới muốn nhạo vài câu nhưng phút này hắn lại Thẩm Dịch Giai nhìn chằm đến tê cả da

Bàn cược bên dưới lại được ra, hầu như tất cả người đều đặt cược hán thắng. Trán Thiết đổ mồ hôi lạnh, khi được tên giả của Dịch Giai, hắn đè trăm lượng lên.

Một lần nữa thu được ánh nhìn kẻ ngốc từ bốn tám hướng ném tới, cả nhà cái cũng hắn một cái, Thiết Đản sự khóc không ra mắt.

Trên đài bắt đầu giao đấu, phía dưới lại không có thú, tụm năm tụm lại nói chuyện phiếm.

Chỉ có Thiết Đản căng thẳng chịu nổi, nhìn chằm chằm Dịch Giai trên đài chớp mắt.

Tráng hán ôm quyền: "Không muốn thì nhanh chóng nhận thua, sẽ không vì thấy tuần tú mà hạ lưu tình."

Nói xong liền lao tới chỗ Dịch Giai.

Thẩm Dịch Giai nghiêng đầu đã có thể không cần hạ lưu tình.

Nhìn tráng hán đã sắp đến mặt, Thẩm Dịch Giai vẫn tại chỗ không tránh né.

Người dưới đài phảng phất đã được bộ dáng Thẩm Dịch máu tươi ba thước, những không cảm thấy tiếc, thậm chí còn đổi bộ mặt cười trên đau của người khác.

Thẩm Dịch Giai vốn mặt không cảm đột nhiên nở nụ duỗi bàn tay nhỏ ra ngăn cản quyền mà tráng hán đánh tới.

Trên mặt tráng hán hiện lên tia kinh ngạc, sống lưng nhiên phát lạnh, hắn thu quyền nhưng đã kịp, chỉ có thể trơ nhìn Thẩm Dịch Giai người, bàn tay trắng theo quyền của mình di tới chỗ cổ tay, nắm rồi vặn lại.

Động tác này của Thẩm Dịch chỉ trong nháy mắt, nếu phải tráng hán ở thì căn bản không thấy rõ, hắn ta còn mất phải kêu đau.

Tiếng xương cốt đứt gãy truyền ra ngoài, dưới sân chốc yên lặng đến kim rơi cũng nghe được, tất cả đều biến cố này làm kinh hãi không thôi.

Trong nháy mắt tiếp theo, tiếng hò phấn khích lại vang

Tráng hán lấy lại tinh thần, ý đồ rút về. Nhưng lại phát hiện cái nhìn như mềm mại lực kia như có lực cân, hắn căn bản rút tay ra được.

Hắn chỉ có thể vươn tay bắt lấy Thẩm Dịch Giai. nhiên Thẩm Dịch Giai không cho hắn đụng tới mình, nàng kéo cái khiến tráng hán đảo tiến lên trước bước rồi vặn cổ tay ta, sau đó xoay người đỉnh đầu nhảy đến lưng tráng hán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=69]

Lại là một tiếng răng rắc, bộ cánh tay tráng hán trật khớp.

"A..." Tráng hán đau đến thét thành tiếng.

...

Có kinh nghiệm ngày hôm qua, Dịch Giai cũng không dám nhà quá muộn.

Thiết Đản đỏ mặt đánh xe rõ ràng vẫn còn hưng

Thẩm Dịch Giai cũng rất vui hôm nay nàng đánh năm Lấy ra một trăm để Thiết Đản đặt lời tròn sáu trăm lượng.

Đây là do tỷ lệ đặt của nàng trong hai trận đó trở nên cực nếu không sẽ càng nhiều hơn.

Vốn dĩ đi ra từ đấu sớm hơn nhưng mà có cái đuôi theo sau hai người lại phen rẽ ngang rẽ dọc cắt bỏ được.

Đến cửa thôn, Thẩm Dịch Giai phóng chia cho Thiết Đản mươi lượng để hắn xuống xe, còn mình đánh xe ngựa về nhà.

Chuyện ngoài ý muốn là Tống Thần lại chờ ở cửa.

Trong lòng Thẩm Dịch Giai chột dạ. Chuyện hôm nay làm hình như cũng phải chuyện gì quan

Cũng may nàng không định đi loại chỗ này nhiều lần, đầu tiên đã bị khác theo dõi. Tuy không sợ nhưng cũng không mang đến nguy hiểm người trong nhà.

Quan trọng nhất là bạc trong nàng cũng đủ để sống thời gian rồi.

Lúc Thẩm Dịch Giai nói chuyện Thiết Đản, Thiết Đản còn ra tiếc nuối. Thẩm Giai không quen với xấu của hắn.

Cột ngựa vào cây cổ thụ vẹo, Thẩm Dịch Giai nhảy xe đi đến trước Tống Cảnh Thần, cố bộ trấn định nói đùa: chàng lại ở đây. như ta không trở thì sao?"

Tống Cảnh Thần bình tĩnh nhìn dường như muốn nhìn thấu Dịch Giai. Thật lâu hắn mới hỏi: "Nàng không về à?"

Nàng còn tưởng Tống Cảnh Thần lại lạnh lùng để lại nàng cái ót nữa Thẩm Dịch Giai gãi còn có chút không quen.

Nàng đi tới đẩy xe lăn: nhiên sẽ không, đây là ta."

"Là nàng nói đó." Tống Cảnh nhỏ giọng.

Giọng nói quá nhỏ, Thẩm Dịch cũng không nghe rõ, hiếu hỏi: "Chàng nói cái

Đáng tiếc đợi nửa ngày cũng đợi được Tống Cảnh Thần miệng.

Ăn cơm xong, cả nhà ngồi quanh bàn ăn. Thẩm Dịch lấy ba tấm ngân ra đặt lên bàn vẻ mặt thần bí.

Lý thị: "Giai tỷ nhi, con đâu ra nhiều tiền như

"Hôm nay con đưa con mồi trấn trên cứu được một Đây là tạ lễ người ta." Thẩm Dịch mặt không đỏ, thở không nói.

Nàng muốn xây nhà mới, tiền định phải lấy ra, cho đã nghĩ xong lý từ sớm.

Dù sao nàng cũng đã "cứu" Đông và Thiết Đản, "cứu" một người cũng là bình thường.

Về phần tại sao không lấy toàn bộ, nàng chính là quá nhiều khiến mọi nghi ngờ.

Tống Cảnh Thần liếc nhìn Thẩm Giai.

Thẩm Dịch Giai không được tự ho một tiếng: "Con nghĩ tại nhà chúng ta cũng tạm được. Nhưng khi trời mưa thì có nguy hiểm. Hơn nữa bắt đầu mùa đông, lúc đó lạnh đến mức có cách nào ở. Hoan nhi cũng đã trưởng phải có phòng của mình. Không bằng chúng ta sẽ một gian phòng mới."

Lý thị có chút chần chờ về phía Tống Cảnh Thần, tiền này đều là Dịch Giai kiếm được, có thể dùng tiền của dâu để xây nhà, không phải là để ta nói xấu sau lưng

Thẩm Dịch Giai cũng nhìn về Tống Cảnh Thần.

Tống Cảnh Thần: "..."

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận