Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 64 / 400  ·  16%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 64: Côn đồ
05/06/2025 16:38· 936 từ

Nhưng điều này cũng Thẩm Dịch Giai ý được bắt con mồi tiền không phải là lâu dài. Chưa kể còn có hiểm nhưng nàng có lòng tin mình, đánh không lại thì có thể chạy.

Thế nhưng đám động cũng có linh tính, quá nhiều lần thì nhất định sẽ chạy sâu trong núi. Còn nữa, nếu đông mà có tuyết rơi thì không tiện lên núi đi

Đến lúc đó thì là miệng ăn núi nàng còn muốn trước vào đông xây lại ở. Nếu không mùa đông đến rất lạnh.

Xem ra nàng vẫn nghĩ cách khác để sống mới được.

Đây là lần đầu Thẩm Dịch Giai suy về vấn đề này vậy, suy nghĩ nửa cũng không nghĩ ra được biện nào tốt.

Khi đến cửa Phúc Lâu và muốn dắt ngựa, khóe mắt nàng qua một hiệu sách.

Nghĩ đến mấy quyển trong nhà đều bị Cảnh Thần đọc qua lần, nếu đã thấy vậy thì đi vào mua vài sách về cho hắn.

Vào bên trong, nhìn dãy sách được sắp chỉnh tề trên giá, Dịch Giai chỉ cảm chóng mặt, nàng lại không biết Cảnh Thần thích đọc sách gì.

Nàng đành phải gọi quầy tới: "Gần đây những quyển nào được ta yêu thích, bán hay không? Lấy cho ta ba

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=64]

Mua thứ mọi người thích thì sẽ không

Chưởng quầy nhìn thoáng Thẩm Dịch Giai một kỳ quái, không nói đi vào lấy sách.

Chờ đến khi Thẩm Giai nhìn khắp nơi, hiểu sao lại bị quyển sách cũ màu thật dày nằm ở trong góc dẫn.

Không thể nói nhân, Thẩm Dịch Giai theo trực giác lấy sách ra.

"Đây là cuốn sách không ai hiểu được, ngươi muốn ta coi tặng kèm cùng với quyển sách này." Chưởng quầy cầm quyển sách đã gói kỹ đưa Thẩm Dịch Giai: "Tổng cộng lượng bạc."

Thẩm Dịch Giai: "..."

Nàng hoài nghi chưởng này chắc chắn biết nay nàng kiếm được nhiêu tiền nhưng nàng không có chứng cứ.

Sau khi đau lòng bạc còn chưa nóng chưởng quầy, Thẩm Dịch nhìn quyển sách cũ coi là tặng kèm trong tay cuối cùng trong long cũng dễ hơn một chút.

Suy nghĩ muốn kiếm trong lòng ngày càng liệt hơn.

Mắt thấy thời gian còn sớm, còn nhiều thứ muốn mua. Dịch Giai cũng không lại, vội vàng đánh xe ngựa đến cửa hàng mì gạo.

Nàng bỏ ra một bạc để mua một gạo mì. Cũng có thực thô giá rẻ nhưng đừng nói mấy người khác nhà ăn không quen, chính nàng ăn không quen, Thẩm Dịch cũng không tiết kiệm được tiền này.

Nàng cũng không muốn khuất bản thân diện này, kiếp trước từng nghe qua một Tiền kiếm được chứ không phải tiết kiệm được. Thẩm Dịch Giai thấy nó rất có lý.

Từ cửa hàng đi Thẩm Dịch Giai đang bị lên xe ngựa thấy mấy tên nam du côn xông tới.

"Ơ, Tiểu cô nương đẹp như thế này trấn của chúng ta nào vậy?"

"Còn không phải sao, là lần đầu ta một tiểu nương tử như vậy. Chơi với huynh đệ một chút có được

Hai người một cao thấp đi đầu vừa vừa duỗi tay lợn về phía Thẩm Dịch mấy người phía sau cũng cười theo.

Người đi đường xung thấy tình huống này nhao nhao né tránh, ánh mắt nhìn Thẩm Giai mang theo đồng tình, hiển đây không phải lần đầu tiên ra loại chuyện này.

Thẩm Dịch Giai nghiêng lúc hai cánh tay chạm vào góc áo, đã lùi về sau bước, vươn tay ra ngăn phía hét lớn một tiếng: "Chờ một

Hai người đều bị quát của nàng làm dừng lại, dường như muốn nổi giận.

Thẩm Dịch Giai lại tiếp: "Ở đây quá người, tìm chỗ ít đi."

"Ha ha ha ha, không nghe lầm chứ? của tiểu nương tử muốn tìm chỗ tĩnh chơi với chúng ta." Người hơn còn móc móc lỗ tai.

"Đại ca, ta cũng thấy."

"Không nhìn ra ngươi biết chơi đấy." Tên gầy thu lại nụ "Được, đi theo ta, ca đảm bảo khiến ngươi hài

Thẩm Dịch Giai chớp mắt, vẻ mặt nghiêm gật đầu, còn không gọi tiểu nhị của gạo lại trông xe ngựa giúp.

Nàng không quay đầu mà đi theo đám kia.

Trơ mắt nhìn một cô nương cứ như đi theo đám côn vào một cái ngõ cuối cùng biến mất trong tầm mọi người.

Không ít người không được lắc đầu thở

"Cô nương này, sợ không về được rồi..."

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận