Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 45 / 400  ·  11.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 45: Viết chữ to
05/06/2025 04:10· 835 từ

Đem đến, Thẩm Dịch rửa mặt xong liền về phòng.

Tống Cảnh Thần nghiêng dựa vào đầu giường sách.

Nhìn thấy trên bàn cạnh giường còn bày giấy và bút mực, mắt Thẩm Dịch Giai giật lên.

Thấy Tống Cảnh Thần sách rất chuyên tâm, lẽ đi tới, hai vừa đặt lên bàn.

Tống Cảnh Thần lật trang sách, dọa Thẩm Giai sợ đến lập đưa tay ra sau lưng.

Yên lặng chờ đợi lát, Tống Cảnh Thần không có phản ứng khác. Thẩm Dịch Giai thở phào nhõm, khẽ cắn môi hai tay bàn chạy về phía sau.

Đặt cái bàn ở tường cách giường xa động tác liền mạch loát.

Thẩm Dịch Giai đỡ

Cái này so với nàng đánh một trận mệt hơn.

Nhìn lại, rất tốt, công đắm chìm trong sách không thể thoát được.

Nàng rón rén cởi ngoài rồi bò vào giường, kéo chăn che nhắm mắt ngủ!

Tống Cảnh Thần nghiêng liếc nhìn dáng vẻ dạ của nàng, chỉ thấy buồn cười.

Vốn dĩ Tống Cảnh thật sự muốn đốc Thẩm Dịch Giai tập Nhưng nhìn dáng vẻ cả buổi đều không vui vẻ gì của hắn cũng không đành lòng ép

Chờ nghe tiếng hít kéo dài truyền đến người bên cạnh, Tống Thần mới gấp sách nằm xuống.

Hắn đếm thầm trong vừa đếm tới mười.

Thẩm Dịch Giai lăn một quả bóng tới, kinh nghiệm ngày hôm

Tống Cảnh Thần đưa đỡ lấy Thẩm Dịch ôm vào trong ngực, để cho bàn tay nhỏ bé làm loạn kia cử động lung

Ngày hôm sau, Tống Thần đã để Thẩm Giai học được thế là trốn được mùng một, không được ngày rằm.

Sau khi dùng xong sáng, nàng bị buộc một trăm chữ to.

Thẩm Dịch Giai hài đưa mười trang giấy chữ của mình cho Cảnh Thần.

Nhìn chữ viết còn bằng đứa nhỏ ba viết ra, Tống Cảnh chợt cảm giác lông mày mình giật liên hồi.

Cùng lúc quyết định này hắn phải để Dịch Giai mỗi ngày ít nhất 200 chữ to.

Thẩm Dịch Giai còn biết những ngày an của mình sắp kết

Nàng đi ra ngoài một vòng mới phát người trong nhà đều có ở đây.

Thầm Dịch Giai thấy hỏi: "Mẹ và mọi đâu?"

"Điền thẩm bên cạnh lên núi đi hái mẹ nhàn rỗi không việc gì nên đi cùng, Hạo nhi và Hoan tỷ nhi cũng theo chơi." Tống Cảnh Thần không đầu lên.

"À! Vậy Dương thúc sao?" Thẩm Dịch Giai hỏi.

Tống Cảnh Thần ngẩng nhìn thật sâu Thẩm Giai. Thật lâu sau khi Thẩm Dịch Giai cho rằng sẽ không trả lời, mới nghe thờ ơ nói: "Ta bảo ông đi ra ngoài xử chút chuyện, phỏng chừng trong thời ngắn sẽ không trở về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=45]

"À!" Thẩm Dịch Giai môi.

Nàng chú ý tới Cảnh Thần thường xuyên trong tay quyển sách đó dường như kẹp một trang tiện tay rút ra xem xét, tức hóa đá, sau đó lại hỉ hét lên: "A a, cái này...cái này..."

Thẩm Dịch Giai đưa vỗ tờ giấy trước Tống Cảnh Thần, nói lộn xộn: "Xe lăn, xe lăn nói chính là như vậy. Dưới có hai bánh xe..."

Nói xong nàng tự tò mò lại cầm nhìn kỹ, càng nhìn ngạc nhiên, không khác xe lăn trước nàng nhìn thấy chút nào, bẩm nói: "Nơi này sao có bản vẽ xe

Tống Cảnh Thần nhìn như nhìn kẻ ngốc, "Ta vẽ, nàng nói có thể có."

"Chàng vẽ?" Thẩm Dịch nghẹn một chút, sau lại cảm thấy rất mặt, thở phì phì nói: "Không chàng nghe không hiểu sao?"

"Chẳng lẽ chàng lại đùa ta à!"

Thẩm Dịch Giai: "..."

Khẽ cắn môi, hắn trai, ta nhịn.

Nàng ném bản vẽ về cho Tống Cảnh xoay người đi để bóng lưng tiêu sái.

"Nàng đi đâu?" Sợ ai đó tức giận, Cảnh Thần vội hỏi.

Thẩm Dịch Giai cũng quay đầu lại, từ truyền đến một câu: đi chặt cây trở về làm lăn!"

Chàng vẽ được, ta có thể làm ra chính là lợi hại chàng.

Tống Cảnh Thần cười một tiếng.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận