Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 400  ·  5.3%

Trên người Hạo ca còn có mấy phần dáng của Tống Cảnh Thần. Thẩm Giai nghĩ tới Tống Thần lúc còn bé có phải đáng yêu như vậy không. Tưởng tượng cảnh Cảnh Thần bị mình ôm vào ngực ngủ như vậy, liền không được mà muốn cười.

Lại sợ quấy rầy khác mà liều mạng đựng, bả vai nhỏ run lên, đã thành công thu sự chú ý của Lý thị Tống Cảnh Thần.

Thẩm Dịch Giai khô cười một tiếng, nói: ca nhi thật là đáng yêu."

Tống Cảnh Thần nhìn qua không nói lời trong lòng lo lắng sau này ca nhi sẽ bị dạy một cách lệch lạc. Hắn không nhắm mắt dưỡng nữa, không biết lấy nơi nào ra một quyển sách.

Ngược lại, Lý thị được nhắc tới con mình tinh thần dường như cũng hơn một chút, nói "Đúng vậy, Hạo ca nhi và tỷ nhi sinh ra lúc, nhưng nó lại rằng mình là nam hài tử hiểu chuyện hơn cô nương nhà từ nhỏ đã gây ra ít chuyện cười."

Thẩm Dịch Giai hứng liếc nhìn Tống Cảnh đang đọc sách, lặng lẽ ngồi cạnh Lý thị một hạ giọng hỏi: "Vậy Tống Cảnh thì sao? Khi chàng bé cũng đáng yêu vậy ạ?"

Nàng tự cho nói của mình nhỏ, xe ngựa có rộng hơn nữa không thể rộng hơn nhiêu.

Tống Cảnh Thần không điếc sao có thể nghe thấy, huống chi từ nhỏ đã luyện võ nên thính mắt tinh...

Lý thị cũng bị Dịch Giai chọc cười, ra nụ cười chân thật nhất ngày hôm nay: "Thần khi còn bé không giống Hạo nhi lắm, từ nhỏ đã thích gây họa. vừa học đi đã muốn dẫn hầu trong phủ trèo lên cây tổ chim, còn không cho khác giúp nó, kiểu gì cũng tự leo lên. Nhưng đứa mới bao lớn, nào sức lực bò lên được, là phụ thân nó sau

Lý thị dừng một mới tiếp tục nói: phụ thân cõng hắn leo lên, hắn tự mình đi tổ chim kia..."

Nói xong hốc mắt thị lại đỏ lên.

Thẩm Dịch Giai lặng

Cảm nhận được ánh của Tống Cảnh Thần, đành phải căng da đầu lên ủi: "Mẹ, người đừng nữa. Sau này ta cũng có cõng Tống Cảnh Thần móc tổ chim, ta rất khỏe!" Nói xong còn gật như có như không.

Tuy rằng nàng không móc tổ chim có vui, nhưng nếu Tống Cảnh Thần nàng sẽ đáp ứng

Lý thị: "..."

Tống Cảnh Thần: "..."

Đây là kiểu tức quái quỷ gì thế?

Tuy rằng cách Thẩm Giai an ủi không điểm mấu chốt, nhưng không thể nói hiệu quả rất Bởi vì hiện tại Lý thị những không cảm thấy thương cảm trước kia, còn chẳng hiểu sao lại muốn

Xe ngựa một đường nam thẳng tiến. Cũng biết những người này có ý ngoại trừ thỉnh thoảng ngang qua thành trấn để tiếp chút đồ ăn, tình ngủ ngoài trời cũng chịu đến quán trọ để nghỉ Nói là bảo vệ, trừ bỏ một chiếc xe ngựa, càng như đang áp giải phạm nhân.

Cứ thế bọn họ đi được năm ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=21]

Trong xe ngựa vừa vừa bực bội, còn có cách nào nghỉ ngơi thật thị và Tống Thần vẫn chưa khỏi hẳn, hai bé đều bị giày không chịu nổi.

Tống Cảnh Thần hết này đến lần khác sốt lên. Thẩm Dịch Giai vô sốt ruột, nhưng cũng có vài người nàng không thể mấy lần nhịn xuống chặt nắm tay của Chỉ có thể pha loãng linh vào trong nước để mọi người nàng một bên lo lắng mọi người bên khác lại đau vì linh dịch của mình.

Ngày thứ sáu, đêm xe ngựa lại một nữa dừng ở một chỗ rừng hoang vắng.

Lý thị dẫn hai nhỏ xuống xe hít không khí, Thẩm Dịch Giai vẫn Tống Cảnh Thần xuống như thường ngày. Bị bế mấy Tống Cảnh Thần miễn có thể miễn dịch hành vi này của Thẩm Dịch rồi. Nhưng lần này hắn lại cản, suy yếu nói: "Để thúc vào."

"Ò" Thẩm Dịch Giai lại một tiếng rồi xe gọi Dương thúc tới.

"Đại tẩu, mẹ nhờ đưa cho tẩu!" Vừa xe ngựa, Hạo ca nhi đã tới cho nàng một bánh bột ngô.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận