Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 55 / 400  ·  13.8%

An gia.

An Tú Nhi hầm hai móng heo trong phòng bếp, An ở một bên giúp nhóm lửa.

Mùi thịt tràn ngập cả bếp, An Tú Nhi hít hít mũi thanh tú. Tuy rằng bình An Đông hay lên đi săn nhưng cũng không phải nào cũng có thu hoạch, cho có thì đại bộ phận đều đi đổi tiền cho lão phụ bốc thuốc. sẽ hầm chút canh bồi cho An lão phụ, rất khó nhiều thịt như vậy.

Nghĩ đến lai lịch của cái móng heo này, An Tú không nhịn được mở miệng dặn "Đại ca, lần sau lên núi cẩn thận một chút. này may mà có cô nương ta. Huynh đừng quên lúc trước chính là bị lợn cắn bị thương."

Nghĩ đến tình cảnh lúc An Đông vẫn còn sợ hãi, lòng càng cảm kích Thẩm Dịch hơn. Hắn ta gật "Ta biết rồi."

"Hôm nay Đông Tử lên lại gặp phải lợn rừng ư?" nhiên một giọng nói không đủ khí truyền tới.

Thì ra An lão phụ thấy cung tên trong sân hỏng tức muốn hỏi đã chuyện gì ra, không nghĩ tới chưa vào phòng bếp đã nghe đoạn đối thoại của hai huynh

Liên tưởng đến cung tiễn rồi, ông còn có cái gì rõ, nói xong vội ho khan.

"Cha nó, ông đừng vội. Tử chẳng phải không xảy ra gì sao." Nghe được động tĩnh, thẩm vội vàng từ phòng đi ra nói mấy lời an.

An Đông hoảng sợ, trừng nhìn An Tú Nhi. Hắn rót trà đưa tới: "Cha, hôm nay là trùng hợp cung bị hỏng, hơn nữa hiện tại chẳng phải không xảy ra việc sao?"

An lão phụ xua tay: có lần nào cũng may mắn vậy, lần này nếu không phải được người tốt còn biết sẽ thế nào. Hay là này Đông Tử con đừng lên săn thú. Nhà chúng ta hiện còn hai mẫu đất, đi thuê hai mẫu làm cũng đủ ăn."

Thẩm · Người tốt · Giai: Cũng không phải, ta chính xem trọng con lợn rừng lớn

Điền thẩm nghe xong cũng thấy có đạo lý, chần chờ miệng: "Hay là, Đông Tử nghe cha con đi."

"Không được, không đi săn thì tiền thuốc của cha lấy ra đây." An Đông không chút ngợi lập tức cự

Câu này vừa nói ra, người đều im lặng.

An lão phụ muốn nói thể này của mình dùng thuốc không có tác dụng gì, tội phải liên lụy người Nhưng nghĩ đến tính tình của trai mình, chỉ có thể nặng thở dài.

Điền thẩm càng âm thầm lệ.

An Tú Nhi không nghĩ một câu của mình lại khiến nhà thiếu chút nữa cãi nhau, đến độ nước mắt rơi theo.

"Cha, mẹ. Mọi người cứ tâm, nhiều năm như vậy cũng có việc gì. Lần sau con cẩn thận hơn." Không khuyên họ như thế nào, An chỉ có thể bảo đảm lần

Nói xong hắn ta liếc ra hiệu với An Tú Nhi.

An Tú Nhi vội lau mắt, đi tới đỡ tay của lão phụ: "Cha, người đừng suy nhiều như vậy, đại từ trước đến nay làm việc chừng mực."

An lão phụ bất đắc phất tay áo: "Ngày mai con cảm ơn người ta cho tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=55]

Nói xong ông chống gậy khiễng đi tới sân nhỏ cầm cây cung bị hỏng kia tu lại.

Suy cho cùng đều liên lụy cái nhà này, đứa hiếu thuận, ông còn có cái không hài lòng chứ.

Thẩm Dịch Giai không biết cái móng heo mình tặng đã đến nhiều chuyện như vậy.

Nàng trải từng khúc gỗ sân ra để dễ dàng phơi

Bất tri bất giác trời tối, Lý thị đã dẫn hai nhỏ về phòng ngủ.

Bởi vì Dương thúc không đây nên trống một phòng. Lý trực tiếp để Hạo ca nhi ở, Hạo ca nhi sao cũng là nam hài tử.

Lý thị nói như vậy, Dịch Giai cứ tin như vậy. có Tống Cảnh Thần hiểu rõ nhân Lý thị làm thế.

"Được rồi, nên nghỉ ngơi ngày mai lại làm cũng không Tống Cảnh Thần ngăn động tác Thẩm Dịch Giai lại.

Thẩm Dịch Giai ngẩng đầu trời, mới phát hiện mình đã rộn lâu như vậy.

Nàng duỗi người bế Tống Thần lên đưa về phòng.

Trở lại trong phòng, hai mới đồng thời nhớ tới một liếc nhau. Đôi mắt Thẩm Dịch sáng lấp lánh.

Tống Cảnh Thần: "..."

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận