Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 71 / 400  ·  17.8%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 71: Tặng sách
05/06/2025 16:41· 825 từ

"Nàng không phải đi một mình." Cảnh Thần lại tỏ ra trọng.

Thẩm Dịch Giai thực sự bái đầu óc của tướng công mình, rõ ràng nàng không gì, nhưng người ta cái cũng biết.

Chấp nhận ngả bài: “Thiết Đản ngày hôm qua chàng nhìn kia dẫn ta đi, ta không cứu hắn. Hắn theo vào núi nói muốn bái ta sư phụ, nhưng chàng cũng biết không có võ công chính gì, đương nhiên không thể dạy người khác được, lúc ta đã từ chối. Hắn nói ta kiếm tiền, ta mới đồng nhận hắn làm tiểu đệ.”

Nói một hơi xong, Thẩm Dịch thở dốc. Hiện tại nàng sự không che giấu gì

Tống Cảnh Thần cười lạnh, còn cái gì gọi là dạy người khác: “Không có gì sao?”

Thẩm Dịch Giai lắc đầu: "Thật không có, ta thề sau chuyện gì cũng sẽ nói với chàng." Ngươi cũng đừng chằm chằm vào ta nữa, xin cho ta đi.

Dường như nghe được tiếng lòng Thẩm Dịch Giai, Tống Cảnh dời tầm mắt đi.

Thẩm Dịch Giai thở phào nhẹ lại có chút bối rối đầu. Ánh mắt có chút hồ nói: "Vậy... sao hôm An Tú Nhi lại ở nhà ta."

Giọng nói còn có chút vị

Tống Cảnh Thần ngừng lại, trong không hiểu sao có chút mừng nhưng trên mặt không ra, giải thích: "Nàng ấy nàng thích ăn dưa muối nàng làm, đưa tới một ít.

Các ngươi đều không ở nhà, ca nhi và Hoan tỷ đói chết đi được..."

"Vậy nàng ấy còn múc canh cơm cho chàng." Thẩm Dịch nghẹn miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=71]

Thẩm Dịch Giai lấy làm lạ, Tú Nhi không phải biết nàng không ở nhà sao, nàng không nghĩ nhiều.

"Trước đây nha hoàn trong nhà làm như vậy." Tống Cảnh nhìn vào một góc nào ăn ngay nói thật.

Thẩm Dịch Giai nghẹn lời, muốn nàng ấy cũng không phải hoàn nhà ngươi, có điều giác phiền muộn khó hiểu lòng cũng biến mất.

Nhìn sang theo tầm mắt của thì thấy cái bọc trong kinh ngạc nói: "Đó không sách ta mua cho chàng chàng không đọc à."

Đi tới lấy cái bao ra.

Mặt Tống Cảnh Thần không chút đổi: "Nàng chắc chắn cho ta?"

"Đúng vậy, ta thấy trong nhà có vài quyển sách đã bị chàng lật nát, đặc nhờ chưởng quầy tiệm sách cho chàng. Nghe nói là mấy bán chạy nhất, tốn hai lượng của ta đấy." Ngẫm lại Dịch Giai còn có chút đau hai lượng bạc đủ mua rất nhiều thịt.

Nhét cái bọc vào trong ngực Cảnh Thần, ý bảo hắn mở ra xem có thích không.

Tay Tống Cảnh Thần run lên, hỏi: "Nàng đã đọc rồi?"

"Không có, sách mua cho chàng không phải mua cho ta hơn nữa ta cũng không được mấy chữ." Thẩm Dịch không rõ vì sao Tống Cảnh lại có nhiều vấn đề như chẳng phải chỉ có mấy sách thôi sao.

Tống Cảnh Thần nghẹn lời, nhét đồ xuống gối đầu, kéo Dịch Giai nằm xuống: "Khi rảnh rỗi ta sẽ xem, trước đi."

Thẩm Dịch Giai chưa từ bỏ định: "Vậy chàng xem xong, thích thì nói với ta, sẽ mua thêm mấy quyển cho chàng."

Tống Cảnh Thần: "..."

Cái này cũng không cần, hắn thích. Hơn nữa... mấy quyển cũng đã đủ để hắn rất lâu rồi.

Gian phòng an tĩnh một lúc, nhiên Thẩm Dịch Giai bật như cá chép, dọa Tống Thần một phen.

Nhưng không đợi hắn hỏi, Thẩm Giai đã mang giày xong ra ngoài.

Tống Cảnh Thần vội chống người lên xe lăn đi theo ngoài, chỉ thấy Thẩm Dịch đã trở lại.

Trên tay còn cầm một quyển cũ.

Trán Tống Cảnh Thần giật giật hồi, đây là không chỉ ba quyển sao. Lời ngăn cũng không kịp nói ra Chỉ thấy Thẩm Dịch Giai lật ra.

Thẩm Dịch Giai cũng là nằm mới nhớ tới lúc ấy vì vội vàng tiện tay quyển sách này lên xe sau đó bị mấy chuyện linh chen ngang nên hoàn toàn quên may mà không mất.

Tống Cảnh Thần đỡ trán: "..."

Chàng đoán đây là sách gì?

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận