Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 46 / 400  ·  11.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 46: Lợn rừng
05/06/2025 04:10· 876 từ

Thẩm Dịch Giai vác một dao bầu đi thẳng vào trong

Kiếp trước cả ngày ở viện trừ đánh nhau nàng không việc gì làm, cho nên thỉnh ra tay làm mấy món chơi.

Chẳng qua khi đó vật hạn, những thứ nàng làm là máy móc mini lớn chừng tay, so với xe lăn khó hơn nhiều.

Có lẽ là do không ô nhiễm, Thẩm Dịch Giai cảm chóp mũi tràn ngập mùi cỏ thơm ngát, cực kỳ dễ

Sợ mình lạc đường nên dám đi sâu vào trong rừng, cũng không hiểu nhiều về gỗ, biết mỗi cây tùng có làm đồ gia dụng.

Chắc là do vận khí đi không bao lâu, Thẩm Dịch đã nhìn thấy một mảnh rừng nhỏ.

Thẩm Dịch Giai chọn được cây tương đối cứng cáp, giơ bầu lên vù vù vù vài đã nhanh chóng chặt ngã ước chừng lượng cần dùng sau làm xe lăn còn thừa lại không ít.

Nghĩ đến chuyện thích khách trước, mấy khúc gỗ này còn thể làm mấy cái cung nỏ Tống Cảnh Thần dùng phòng

Nàng chặt bỏ những nhánh tùng dư thừa chỉ để lại cây chính, tiện tay kéo một dây leo bó lại, khiêng núi.

Chỉ là nàng vừa mới người, đã thấy sau lưng có bóng dáng nhanh chóng chạy về nàng, như thể đang bị đuổi.

Chú ý quan sát, người chính là tiểu tử đẹp trai Đông ngày hôm qua mới quen.

Điền thẩm mà Tống Cảnh nói sáng nay chính là mẹ An Đông.

Không đợi Thẩm Dịch Giai miệng chào hỏi hắn, An Đông đã nhìn thấy nàng.

Con ngươi hắn co rút vội vàng quát: "Chạy mau."

Nói xong hắn cắn răng hướng chạy đi.

Thẩm Dịch Giai khó hiểu xoa đầu nhỏ, quyết định mặc hắn.

Ý nghĩ này vừa mới lên, nàng đã chú ý tới con lợn chạy theo sau lưng Đông.

Hẳn là một con lợn trưởng thành, tốc độ rất nhanh, Dịch Giai không nhìn được rõ, là thân hình nó đủ để nàng khẳng định nó đã thành.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Dịch Giai sáng lên. Nàng đặt tùng xuống đất, cầm dao bầu theo.

Nhà An Đông mười năm chuyển đến thôn Hạ Câu, thuộc hộ ngoại lai, nói là quê gặp thiên tai, cả gia theo lưu dân chuyển đến trấn Bình.

Cuối cùng bọn họ ở thôn Hạ Câu. Đối với người bên ngoài tới như bọn họ, Hạ Câu vẫn luôn không đón.

Cha An Đông là thợ còn là người săn thú giỏi. năm trước khi đi săn được gì thường xuyên chia cho trong thôn một ít.

Người trong thôn nhận được ích từ người ta nên mới tiện làm quá đáng.

Cũng có người ghen tức, người ta lên núi thử vận cũng không biết có phải quá xẻo hay không, vừa đi đụng phải đàn lợn rừng.

Trùng hợp là được cha Đông lên núi săn thú gặp ông không thể thấy chết mà cứu.

Kết quả người này được nhưng cha An Đông cũng đã cụt một chân, thậm chí thường còn phải uống thuốc để trì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=46]

Không nói đến chuyện cảm rơi nước mắt với gia đình Đông, mà hết lần này tới khác người trong thôn lại ngược lại một cái. Bọn họ trước khi An gia chuyển người trong thôn cũng chẳng có lên núi săn thú, là do An Đông đã phá bỏ phong trong thôn.

Cứu người chẳng những không hồi báo mà còn bị người thôn ghẻ lạnh hơn. Trụ cột nhà lại ngã xuống, một bốn người thiếu chút nữa không nổi.

Là An Đông còn nhỏ đã cầm lấy cung tiễn của mình, mang trên vai trọng trách gia đình.

Lúc này, An Đông chỉ thấy hôm nay ra ngoài không ngày tốt, đi săn nhiều năm vậy hắn cũng đã từng vài con lợn rừng.

Vấn đề nằm ở chỗ tiễn của hắn cũng không biết sao đột nhiên gãy mất. Hắn nhận mình không có bản tay không bắt lợn rừng, chỉ thể đếm ba mươi sáu chạy là thượng sách.

Một hơi chạy ra thật chạy mãi An Đông mới phát có điểm gì đó không đúng, lại an tĩnh như vậy?

Hắn nhìn lại.

Con lợn rừng vừa nãy đuổi theo hắn không còn bóng

Trong đầu nhớ tới tiểu nương mới vừa gặp, trong lòng hãi, khẽ cắn răng chạy trở

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận