Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 47 / 400  ·  11.8%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 47: Ghen tuông
05/06/2025 04:11· 877 từ

Thẩm Dịch Giai với suy đầy hào hứng, hài lòng mà còn lợn rừng nằm trên đất đã bị nàng đánh, ước chừng nó nặng tới hai ba trăm cân.

Nàng vỗ tay một cái, khiêng lợn rừng rời đi.

An Đông dựa vào dấu tìm đến, chỉ thấy một cô dáng người nhỏ gầy khiêng con lợn rừng còn gấp ba lần nàng đang nhã đi tới.

Máu heo tí tách chảy xuống dính đầy người nhưng nương kia tựa như không ý chút nào. Ngược ánh mắt nàng còn sáng lánh, miệng cười toe toét đầy vẻ.

Trong phút chốc hắn hoài mình bị hoa mắt, lập tức mắt một cái.

Thật sự là không lầm, bởi vì cô nương kia đi tới trước mặt hắn. thấy hắn, biểu cảm mặt nàng dường như còn chút bối rối.

Thẩm Dịch Giai nhíu mày, chịu nói: "Tuy con lợn rừng là do ngươi dẫn tới ta đã xử lý Mỗi người chúng ta một thế nào?"

Mặc dù giọng điệu thương nhưng Thẩm Dịch Giai đã quyết Nếu người này không đồng nàng sẽ... đánh hắn trận, đánh tới khi nao chịu đồng ý.

An Đông nghe xong lấy tinh thần, vội vàng xua tay: không cần. Không có ngươi không chừng ta còn thương nữa, là ngươi đã ta. Ta còn phải cảm ơn con lợn rừng này cũng của một mình ngươi."

Thẩm Dịch Giai ném cho một ánh mắt coi như người thời. Nàng vác con lợn đi mà không quay lại.

Một hồi nàng còn phải về khiêng gỗ tùng, không có gian lãng phí với người

Nàng không để ý tới khác nhưng An Đông lại tự đi theo.

Thật sự cảm thấy một nương vác một con lợn rừng không dễ dàng, hắn suy rồi mở miệng nói: đã cứu ta, ta sẽ ngươi vác nó xuống núi vậy."

Hoàn toàn quên mất bị con lợn rừng này đuổi là ai đánh chết nó.

Thẩm Dịch Giai dừng bước, nhìn An Đông. Nàng xác định này thật sự muốn giúp mà không phải là cướp thịt của mình.

Sau khi suy tư một nàng gật đầu: "Cũng được, ngươi giúp ta xuống núi, đến đó ta sẽ chia ngươi một ít thịt."

Nàng cũng không phải loại đối xử với người khác hẹp

An Đông muốn nói không nhưng thấy vẻ mặt Thẩm Dịch nghiêm túc, lời đến miệng tức nuốt xuống.

Nhìn Thẩm Dịch Giai nhẹ chống đỡ như vậy, hắn còn rằng không nặng bao nhiêu. nhận lấy con lợn suýt nữa thì hắn lảo ngã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=47]

Thẩm Dịch Giai nhìn hắn cái, không lên tiếng hỏi han, cuộc người này có được không vậy.

Dù là da dẻ An đen xì nhưng lúc này cũng thể nhìn ra hắn đã mặt.

Lý thị đã nấu xong vừa mới đưa đến phòng cho Cảnh Thần.

Chợt nghe thấy tiếng la hãi của Hạo ca nhi và tỷ nhi.

Cửa phòng không đóng, hai cùng nhìn ra ngoài. Liền thấy thể Thẩm Dịch Giai đầy đang khiêng mấy cây cứng cáp trở về, phía còn có một thiếu niên vác rừng trên vai.

Nhìn thấy hai người đi nhau vào, trên mặt Thẩm Dịch còn mang theo nụ cười sướng,chẳng hiểu tại sao, Cảnh Thần chỉ cảm thấy mình chua xót, càng lúc càng chịu.

"Trời ạ! Giai tỷ nhi, con lại dính đầy máu thế bị thương ở đâu à?" thị vội vàng chạy ngoài.

Ném gỗ tùng vào trong Thẩm Dịch Giai lại xoay người An Đông đặt lợn rừng trên vai xuống. Sau nàng mới nói: "Mẹ, con bị thương, đều là máu của lợn rừng này."

"Chuyện này... Là con làm thị giật giật mí mắt.

Thẩm Dịch Giai đắc ý cằm, liếc nhìn phòng Tống Cảnh "Đúng vậy, con lên núi cây, thấy hắn bị rừng đuổi, thuận tay đánh nó."

"Hôm nay may mà nương này." An Đông cũng vội tiếp lời.

"Đại tẩu, tầu cũng thật hại." Hạo ca nhi giơ ngón cái lên.

Hoan tỷ nhi cảm thấy đúng, chen vào nói: "Đại tẩu luôn rất lợi hại!"

"Các ngươi thật khéo nói buổi tối sẽ nhường phần thịt làm cho các ngươi ăn!" Dịch Giai được khen phơi phới, khi phát hiện Đông vẫn còn ở đó, vẫy tay đuổi người."Ngươi về trước lát nữa ta đưa thịt cho ngươi."

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận