Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 400  ·  7.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 29: Buồn rầu không vui
05/06/2025 04:01· 869 từ

Chờ lão Quốc công biết được sự việc đã bị người dùng một tờ huyết thư tố đưa đến trước mặt đế.

Tiên đế đem bức thư kiện máu mà viết kia nổi ném xuống dưới chân lão Quốc

Sự việc được tra xét đến cuối cùng, Tống Đại Hải vào Kinh nửa năm lại trắng cướp đoạt năm người gái nhà lành, bốn vì nhục nhã mà tự vẫn. cuối cùng lưu lại thư xong cũng đã đầu thai.

Về phần vì sao lúc trước một ai dám nói ra, nhiên là bởi vì cái ngọn lớn Trấn quốc Tướng này.

Việc này khiến cho lão Quốc chính trực cả đời thiếu nữa không ngẩng đầu lên được.

Vốn ông muốn chém đầu Tống Hải thị chúng, nhưng Tống thái khổ sở cầu xin, không lấy cái chết uy Dưới hiếu đạo, lão công bất đắc dĩ tự mình gãy hai chân Tống Hải, cũng mang hắn mấy nhà kia nhận lỗi. Bản lại đến trước mặt đế quỳ mười hai canh mới bảo vệ được tính cho Tống Đại Hải.

Thế nhưng lão Quốc công vẫn Tống lão thái và Tống Hải oán hận.

Lúc đưa một nhà Tống Đại về quê, bà cụ Tống ý đi theo, tuyên bố đoạn quan hệ mẹ con. Quốc công trong lòng lạnh, kể từ đó không quan đến bọn họ nữa. đến khi bà cụ qua đời ông mới dẫn người trở về một lần.

Hiện tại hai nhà ngược lại giống như kẻ thù, đương đây cũng chỉ là suy nghĩ phương của một nhà Đại Hải.

Từ đầu đến cuối lão Quốc đều không để những người vào mắt.

...

Lúc bọn họ xuất phát là nóng bức, hiện giờ vào thu.

Ban đầu Thẩm Dịch Giai là có thể ở một với Tống Cảnh Thần mà vui không thôi. Hiện tại, lại đang uể oải sấp ở một góc, không còn gào to như thường vừa thấy thứ gì lạ là muốn hỏi vài câu.

Trong xe yên tĩnh hai ngày, lại khiến Tống Cảnh Thần chút không quen.

"Nếu như cảm thấy nhàm chán, thể xem sách." Tống Cảnh mở miệng đề nghị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=29]

Đôi mắt Thẩm Dịch Giai sáng rồi lại tối sầm. Nàng người quay lưng về phía Tống Thần, buồn bực nói: không phải chàng không ta không biết chữ. Sách xem hay là ta xem còn chưa biết chắc

Tống Cảnh Thần im lặng, hắn sự đã quên mất...

Thăm dò mở miệng nói: "Bằng ta dạy ngươi học chữ?"

"Được!" Thẩm Dịch Giai vừa mới thân đã ngồi xuống bên Tống Cảnh Thần. Tốc độ kia khiến người ta chắc hít hà như cũ.

Không nghĩ tới Thẩm Dịch Giai đáp ứng ngay, Tống Cảnh "..."

Ở chung lâu ngày, hiện tại Dịch Giai ít nhiều có thể nhìn ra suy nghĩ Tống Cảnh Thần từ nét mặt.

Đôi mắt nàng híp lại, không nhìn chằm chằm hắn. Theo quen nàng nhéo nhéo ngón tay "Tướng công không phải lừa ta chứ?"

Cảm giác này rất quen khiến đầu Tống Cảnh Thần đột nhớ tới cảnh tượng lúc trước cho Thẩm Dịch Giai thư hòa ly.

Tống Cảnh Thần đỡ trán, cho cảm giác của hắn lúc cũng không có sai lầm đúng

Hắn lắc đầu nói: "Không, ta nghĩ nàng cảm thấy tập càng nhàm chán hơn."

Thẩm Dịch Giai hài lòng rồi bác: "Đúng là rất nhàm Thế nhưng nếu là tướng công dạy lại không giống Lại nói, vạn nhất này chàng còn viết thư cho kết quả ta không chữ sẽ rất không

Tống Cảnh Thần: "..."

Bức thư trước kia không tính, thư hòa ly. Sau cũng sẽ không viết thư cho nữa.

Đối diện với ánh mắt ảm trở nên sáng ngời của Dịch Giai, Tống Cảnh Thần không ra lời này.

Trong lòng giải thích đều là bộ dạng rầu rĩ không của Thẩm Dịch Giai trước đó hưởng nghiêm trọng đến tình của hắn nên mới không nói. Tuyệt đối không vì thích thấy bộ sinh long hoạt hổ nàng.

"Tướng công, khi nào chúng ta đầu?" Thẩm Dịch Giai tiến bên cạnh Tống Cảnh Thần nói.

Giọng nói của nàng vốn đã động, như tiếng suối chảy rách.

Tiếng "Tướng công" kia dường như chảy vào trong lòng Tống Thần, khơi dậy một mảnh rung

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận