Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 400  ·  6.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 26: Người trong thời loạn thế
05/06/2025 04:00· 891 từ

Một trận ác chiến vốn nhất định sẽ xảy ra nhưng như vậy đã kết thúc.

Trời tờ mờ sáng, mọi đã không còn buồn ngủ, vừa tụ thành một vòng ngồi trên nghỉ ngơi. Từ khi người kia rời đi, thúc có điều gì đó nói nhưng lại thôi.

Tống Cảnh Thần làm như thấy, giọng bình thản bảo: "Dương khoảng thời gian này tất cả người đều không được ngon, làm phiền thúc chuẩn bị chút thịt rừng về."

Dương thúc há miệng đáp tiếng rồi cầm lấy cung tiễn Tống Cảnh Thần để ở một

Thẩm Dịch Giai liếc nhìn tên kia, thầm nói: "Ta làm tốt hơn cái đó!" Giọng nói quá nhỏ, Tống Cảnh cũng không nghe rõ.

Chỉ chốc lát sau, Dương đã xách hai con thỏ đã xong trở về.

Thẩm Dịch Giai nhìn hai thỏ bị lột da, vẻ mặt rỡ. Từ đầu đến giờ nàng từng được ăn thịt.

Thấy hai con thỏ nướng đôm đốp trên đống lửa, Lý đột nhiên nói: "Chúng ta vẫn đang chịu tang thủ

"Đệ đệ và muội muội nhỏ, rất cần chất dinh dưỡng, nữa cũng không thể để bọn đói bụng được. Như chắc chắn tổ phụ phụ thân sẽ không trách Tống Cảnh Thần lãnh đạm đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=26]

Lý thị thấy hai đứa nhìn chằm chằm món thịt thỏ cháy tươm mỡ ra ngoài nước miếng, cũng không gì nữa.

"Thiếu gia, đám thổ phỉ làm nhiều việc ác, chúng ta nên..." Chịu đựng một hồi lâu, cùng Dương thúc vẫn nhịn được mà mở

Không đợi hắn nói xong, Cảnh Thần đã cười mỉa mai: nên thả bọn họ đi? Chẳng Dương thúc ngươi còn cậy vào bộ dạng của ta lên núi giết phỉ, trừ bạo an dân sao?"

Dương thúc vẫn còn muốn thêm.

Tống Cảnh Thần hơi phẫn lạnh lùng nói: "Dương thúc, ta không còn là Thế tử gia vác an nguy của tính Đại Hạ nữa, đây chỉ là một tên phế ngay cả dân chúng bình cũng không bằng. Dân chúng bình còn có thể có khát tưởng, đọc sách khoa cử để trở nên nổi Nhưng ta, Hạo ca nhi, chí con cháu đời sau của ta cũng không thể Còn có tổ phụ cả đời vào sinh ra Đại Hạ, lại vào kết cục như nào ngươi cũng đã thấy.

Cho nên, đám thổ phỉ đã làm gì, bách tính bình sống như thế nào, có liên gì tới ta?"

Tống Cảnh Thần nói xong mắt liền nhiễm một vệt đỏ, mắt lại, đè nén sự bạo trong lòng, nói tiếp: có thể như tổ mong muốn, không đi làm trong thời loạn kia, nhưng cũng không đi ôm đồm việc."

"Ta đồng ý với Thần Lý thị tiếp lời.

Tầm mắt Thẩm Dịch Giai nhìn chằm chằm vào thịt thỏ, vàng gật đầu: "Tướng công nói

Thẩm Dịch Giai cảm thấy, cả an nguy của bản thân không thể bảo đảm mà đi tâm người khác thì là đồ ngốc, chứ phải thiện lương gì.

Sắc mặt Tống Cảnh Thần nên ấm áp, Dương thúc thở cuối cùng cũng không nói Mọi người nhất thời vào trầm mặc, bốn chỉ còn lại tiếng đôm của đống lửa đang cháy.

"Có thể ăn được chưa? là có thể ăn rồi nhỉ?" Dịch Giai một lòng chỉ tập vào món thịt nướng, toàn không chú ý những thứ khác.

Chẳng có gì quan trọng so với ăn thịt.

Mấy người bọn họ vừa ăn thịt xong, trong rừng cây truyền đến tiếng bước chân. Trên đám người mới tới ràng là sự kinh trong chớp mắt.

Thẩm Dịch Giai cầm cái thỏ trong tay, cắn một cái, hướng về phía đám người kia ý nhe răng, hàm không rõ mà tỏ trách móc nói: "Các ngươi về thật sự là quá không lúc, bao nhiêu đây thịt chỉ cho chúng ta ăn nếu muốn ăn thì mình đi mà tìm lấy nha."

Hừ, mỗi ngày chỉ cho ta ăn bánh nướng, cho các thèm phát khóc.

Nói xong nàng không kìm mà than thở một tiếng: "Thỏ yêu như vậy, sao có thể đến thế"

Hộ vệ: "..."

Tống Cảnh Thần đỡ trán, sinh một sự không chắc chắn với nghi ngờ của mình. Với cách này của Thẩm Giai, có thể tính người khác thật sao? Mà thời gian vẫn còn dài. Nếu hồ ly kiểu gì cũng sẽ lộ cái đuôi ra.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận