Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 77 / 400  ·  19.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 77: Kinh nguyệt
05/06/2025 16:44· 858 từ

"Cảm ơn tướng công, ta thích." Đây là lần đầu tiên nhận được quà suốt đời nay.

Nàng càng nhìn càng thích, kìm được lòng hôn lên mặt Cảnh Thần chụt một

Tướng công của nàng quả là người tốt nhất trên đời

Hắn không ngờ rằng Thẩm Giai sẽ...

Tống Cảnh Thần sửng sốt.

Nàng, nàng, nàng đến cùng biết hai chữ ngại ngùng viết thế nào không.

Hắn muốn nhắc nhở nàng này không thể như vậy nhưng đầu đối mặt với mắt giống như đang phát của Thẩm Dịch Giai, Tống Cảnh chỉ cảm thấy từng đợt giác tê dại trong nháy mắt về toàn thân mình.

Những lời muốn nói cũng xuống, hướng mắt xuống lấy cây từ trên tay Thẩm Giai.

Khi đuôi cây trâm nhẹ xoay một cái, cây trâm biến hai đoạn. Lúc này Dịch Giai mới phát hiện thật ra là một cây dao nhỏ được làm theo hình cây trâm.

Tống Cảnh Thần vội ho tiếng, giải thích: "Không cần nàng những bản vẽ kia, tạm thời cũng chỉ làm một món quà đơn giản cho nàng."

Những thứ Thẩm Dịch Giai ra được tự nàng cũng biết Tống Cảnh Thần muốn thứ khác cơ.

Đây cũng là vật đầu hắn làm, làm xong cái này mới làm ám tiễn Hạo ca nhi và Hoan nhi.

"Tướng công, chàng thật lợi Thẩm Dịch Giai không thấy vành Tống Cảnh Thần ửng thật lòng khen ngợi.

Trong lòng nàng cũng không nịnh bợ Tống Cảnh Thần, không anh tuấn, đầu óc thông minh, không hổ công của nàng.

Tâm trạng của Thẩm Dịch rất tốt, mơ một giấc mộng đáng tiếc sau nửa tỉnh lại thấy toàn thân ổn.

Bụng nàng đau từng cơn.

Thẩm Dịch Giai đau đến ôm bụng nằm trên giường rên hừ, đây là câu quá hóa buồn mà tướng đã dạy mấy ngày trước sao.

"Làm sao vậy?" Tống Cảnh bị đánh thức, mũi ngửi thấy mùi máu tươi, trong run lên, vội ôm lấy Dịch Giai đang không ngừng run sốt sắng nói: "Bị thương Chỗ nào bị thương?"

"Chàng đừng lo, ta không Thẩm Dịch Giai nói một cách ớt, giọng nói còn đậm giọng mũi.

Tống Cảnh Thần nào đã giờ gặp qua người như Thẩm Giai. Ngày thường nhảy tưng bừng, một nắm đấm thể đánh chết một con rừng, đột nhiên trở nên một con cừu nhỏ, có thể việc gì sao?

Lúc này hắn mò mẫm dậy đi châm dầu thắp đèn. vì lo lắng Tống Thần đi lại không tiện, giường bọn họ vẫn luôn đặt cái bàn nhỏ.

Một Tống Cảnh Thần cho là hôm bị tịch thu tài vẫn có thể bình như không, hiện tại đầu tiên hắn hoảng loạn, không thận đụng đổ chén trà bàn rơi xuống phát ra tiếng lốp bốp.

Lúc này Tống Cảnh Thần không có hơi sức để ý những thứ này, thắp lên.

Hắn mới nhìn rõ Thẩm đầu đầy mồ hôi, sắc mặt bệch, ôm bụng co thành một cuộn nằm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=77]

"Bị thương chỗ nào? Hả?" Cảnh Thần cố gắng hết sức giọng nói của mình vội vàng như vậy, nhẹ ôm Thẩm Dịch Giai vào trong phảng phất như trước mắt một búp bê sứ dễ vỡ.

Thẩm Dịch Giai vùi đầu trong lòng Tống Cảnh Thần, lén đút vào miệng một linh dịch, đợi cảm giác đớn kia dịu đi chút, mới ồm nói: "Ta không bị chàng gọi mẹ đến một chút."

Tới nơi này lâu như cơ thể này mãi mà vẫn tới kỳ kinh nguyệt nàng suýt chút nữa quên còn có chuyện này.

Phải biết rằng cơ thể đã mười lăm tuổi, vậy mà là lần đầu tiên tới. có thể thấy trước cùng thiếu thốn.

Tống Cảnh Thần muốn nói bị thương sao lại như vậy, ràng là chảy máu, tới cũng vô dụng.

Đầu óc hắn đột nhiên ra chuyện gì đó.

Phản ứng lại, Tống Cảnh lập tức ngây người tại chỗ.

Trong nhận thức của Thẩm Giai, đây cũng không phải chuyện không thể lộ ra Thấy Tống Cảnh Thần không ứng, còn tưởng hắn nghe không cố nén đau giải thích: đến kỳ kinh nguyệt, cái đó... không chuẩn bị đai kinh nguyệt, mẹ hẳn là có."

Tống Cảnh Thần:...

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận