Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 9: Nâng cao khả năng kiểm soát dị năng

Ngày cập nhật : 2026-03-24 00:35:10
Lúc dừng lại nghỉ chân, Văn Tiêu Tiêu cầm bình nước đi tìm Tống Ngôn Thâm. Khi đến nơi, anh đang nói chuyện gì đó với Tô Gia, hai người đứng rất gần nhau.
Hạ Chi Thanh đứng cạnh Tống Ngôn Thâm, ánh mắt vô cùng cảnh giác nhìn về phía Tô Gia.
Chậc chậc, sóng ngầm cuồn cuộn.
Phương Lỗi nhìn thấy Văn Tiêu Tiêu liền gọi: "Tiêu Tiêu!"
"Em mang nước đến cho mọi người này." Văn Tiêu Tiêu đưa bình nước cho Phương Lỗi.
"Nước nóng sao? Em đun nước bằng cách nào thế?" Phương Lỗi vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi.
"Không phải đun sôi đâu, là dị năng của em tạo ra đấy." Văn Tiêu Tiêu nói nhỏ. Trước khi rời đi. cô còn bổ sung thêm một câu: "Nếu các anh muốn nấu mì, thì cứ đến tìm em nhé."
Phương Lỗi cầm bình nước nóng, cảm thấy lòng bàn tay ấm áp vô cùng. Nghe đến việc được ăn mì, khuôn mặt anh hiện vẻ khó tả.
Trong cơn gió thu se lạnh này, người có dị năng hệ Hỏa và hệ Thủy thật đúng là hạnh phúc nhất trần đời.
Văn Tiêu Tiêu không hề hay biết rằng, ngoài cô ra, những người thức tỉnh dị năng hệ Thủy khác vẫn chưa khám phá ra điểm lợi hại thực sự của dị năng này. Họ vẫn đang chật vật để có được nước nóng.
Khi Tống Ngôn Thâm và Hạ Chi Thanh quay lại xe, họ đương nhiên chú ý đến bình giữ nhiệt để trên ghế. Hạ Chi Thanh cầm lấy một bình, rồi reo lên: "Ôi, là nước nóng!"
"Là Tiêu Tiêu mang tới à?" Tống Ngôn Thâm cũng cầm một bình lên, hơi ấm từ bình lan tỏa vào cơ thể khiến anh cảm thấy thoải mái, dễ chịu.
"Đúng rồi, Tiêu Tiêu còn bảo có thể tìm em ấy để nấu mì nữa." Giọng điệu của Phương Lỗi có chút ghen tị. Tại sao anh lại là hệ Sức mạnh cơ chứ?
"Chắc là họ ăn xong, rồi mới tới đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=9]

Hạ Chi Thanh lẩm bẩm, vẻ mặt chị ta không mấy hài lòng.
Văn Tiêu Tiêu mang nước cho nhóm Tô Gia xong mới quay về xe mình. Cô vừa đi một vòng mà cảm thấy cũng không lạnh như cô tưởng tượng.
"Sao rồi, bọn họ có ghen tị không?" Tần Lẫm đưa tay vò đầu của Văn Tiêu Tiêu. Vốn dĩ tóc cô đã hơi rối, bị anh vò một hồi trông nó càng lộn xộn hơn.
"Em có muốn cắt tóc không?" Tần Lẫm hỏi. Hiện tại trong cả đoàn người, trừ Văn Tiêu Tiêu vẫn để mái tóc xoăn dài, còn lại những cô gái khác nếu không buộc gọn lên thì cũng cắt ngắn đi. Đa số đều chọn cắt ngắn, vì tóc để lâu không gội còn tệ hơn là không có tóc.
"Không, anh không được động vào tóc em."
Văn Tiêu Tiêu muốn gội đầu lúc nào chẳng được. Thậm chí cô chẳng cần đến chậu, chỉ cần dùng dị năng hệ Thủy quấn nước quanh đầu là xong. Vì vậy, mái tóc xoăn màu nâu nhạt của cô vẫn được chăm sóc rất tốt.
"Ừm, em để tóc dài trông cũng dễ thương hơn." Tần Lẫm dường như cũng từ bỏ ý định bảo cô cắt tóc. Anh đánh giá cô một lát rồi thu hồi tầm mắt.
Mặt trời dần khuất sau núi, gió lạnh rít gào qua khe cửa. Sau khi tận thế, đường núi càng khó đi. Thỉnh thoảng, họ lại phải xuống xe để dọn dẹp đường đi. Cuối cùng, vào ngày thứ bảy kể từ khi rời khỏi Hạ Thành, đoàn xe đã đến được quốc lộ dẫn tới Nhạc Thành.
"Mọi người có để ý thấy trên đường ngày càng ít thây ma không?" Trương Tuyết Hàng hỏi.
"Chẳng lẽ chúng cũng sợ lạnh sao? Chúng còn biết cảm nhận nhiệt độ cơ à?" Văn Tiêu Tiêu quấn chặt áo lông vũ, tay ôm bình nước nóng nằm thoải mái ở ghế sau rộng rãi.
"Có lẽ thời tiết lạnh giá đã làm giảm khả năng hoạt động của chúng. Đây là tin tốt." Ít nhất thì những căn cứ vừa mới thành lập sẽ không phải hứng chịu những đợt tấn công dữ dội từ triều cường tang thi.
Tần Lẫm im lặng nãy giờ. Trrong lòng anh vẫn thắc mắc tại sao nhiệt độ lại giảm mạnh như vậy, mốc thời gian dường như có gì đó không đúng.
Trương Kỳ ra lệnh cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, chỉ còn vài tiếng nữa là họ sẽ vào tới Nhạc Thành. Ngoại trừ hai người dị năng hệ Hỏa trong đội, những người còn lại đều không xuống xe. Đoàn xe được xếp ngay ngắn, trật tự, sẵn sàng khởi hành bất cứ lúc nào.
Văn Tiêu Tiêu nhìn Tần Lẫm.
"Đói bụng rồi à?"
"Không phải..."
"Em muốn đi vệ sinh."
Tần Lẫm: "..."
Tần Lẫm dẫn Tiêu Tiêu đi về phía lùm cỏ rậm rạp ven đường. Dọc đường, họ cũng gặp không ít người có cùng mục đích.
"Nên đi chỗ nào?"
"Đâu mà chẳng được." Tần Lẫm chỉ tay về phía trước.
Văn Tiêu Tiêu nói lý nhí: "Em lại không giống như anh."
"Thế phải làm sao đây? Hay anh lấy cái túi nilon trùm lên đầu cho em nhé?"
Thực ra sau khi tận thế, việc giải quyết nỗi buồn ngoài trời là chuyện quá đỗi thường tình. Đa số mọi người đều đã thích nghi, nhưng Văn Tiêu Tiêu không nằm trong số đó.
"Anh đứng đây đợi em đấy nhé." Văn Tiêu Tiêu tội nghiệp ngước nhìn anh, nhất quyết chờ đối phương trả lời mới chịu đi.
"Đi đi!" Tần Lẫm vỗ nhẹ đầu cô một cái rồi đẩy cô đi.
Văn Tiêu Tiêu đi sâu vào bên trong, cho đến khi không còn thấy bóng người nào nữa mới bắt đầu giải quyết.
"Á... Đừng mà... Làm ơn, tha cho tôi đi... Cứu... ưm..."
"Im đi! Cô không phải muốn đồ ăn sao? Phục vụ lão tử cho chu đáo, thì gói mì này là của cô."
"Hu hu..."
Văn Tiêu Tiêu vừa đứng dậy đã nghe thấy những âm thanh kỳ lạ phát ra từ bụi cây cách đó không xa. Cô dù sao cũng là một thiếu nữ hai mươi tuổi, dù chưa từng ăn thịt heo, cũng phải thấy heo chạy chứ. Nên đương nhiên cô hiểu âm thanh đó là gì. Quan trọng là, dã chiến ngoài trời sao? Kích thích quá vậy!
Một cơn gió lạnh thổi qua, Văn Tiêu Tiêu liền co giò chạy biến. Lạnh quá!!!
Tần Lẫm hút xong điếu thuốc, đứng đón gió lạnh nửa ngày trời mà vẫn chưa thấy Văn Tiêu Tiêu quay lại. Anh đang định đi tìm thì thấy Văn Tiêu Tiêu mặc chiếc áo lông vũ màu xanh thẫm chạy hồng hộc tới, suýt nữa thì va vào anh.
Tần Lẫm đưa tay đỡ lấy cô gái nhỏ: "Em chạy cái gì mà chạy?"
"Tại em thấy thứ kỳ quái." Văn Tiêu Tiêu lắc đầu lia lịa, rồi đẩy Tần Lẫm quay về phía đoàn xe.
Tại chỗ đoàn xe đậu, tiếng khóc lóc của phụ nữ và trẻ con vang lên, xé lòng người.
"Sao âm thanh này nghe quen tai thế nhỉ?"
"Hừ!" Tần Lẫm cười khẩy.
Lại gần mới biết là Lý Phượng Chi và Tô Vũ xảy ra xung đột với người khác. Lúc này, Tô Vũ đang ngồi bệt dưới đất, gào khóc thảm thiết. Kẻ đang túm lấy cậu bé là một tên đàn ông lực lưỡng, cao hơn một mét tám.
"Làm đổ đồ ăn của lão tử mà mày muốn bỏ đi dễ dàng thế à? Đâu có chuyện ngon ăn như vậy!"
Văn Tiêu Tiêu nhận ra gã này, hắn là một trong hai dị năng giả hệ Hỏa của đội.
"Vị tiên sinh này, có gì thì từ từ nói. Trẻ con không hiểu chuyện, đồ ăn của anh chúng tôi sẽ đền." Ông Tô vội vàng tiến lên xin lỗi, thái độ khiêm nhường.
Nhưng gã kia chẳng hề nể nang, ngược lại còn lớn tiếng mắng nhiếc: "Phi! Hôm nay lão tử phải lấy mạng thằng ranh này để đền."
"Oaaaa, mẹ ơi, cứu con!"
Đột nhiên, một lưỡi đao gió bay tới đánh trúng cổ tay gã đàn ông, khiến hắn đau đớn, lập tức buông Tô Vũ ra.
"Vị tiên sinh này, xin hãy nói năng cho lịch sự." Tống Ngôn Thâm thần sắc lạnh lùng, khí thế không hề thua kém gã đàn ông lực lưỡng kia.
"Hừ, các người định cậy đông hiếp yếu phải không?" Gã thấy bên phía Tô Vũ đông người, lại còn có dị năng giả, nên thái độ không còn cứng rắn như trước nữa.
"Anh muốn cái gì, tôi đền cho anh cái đó!" Tô Gia đứng chắn trước mặt gã. Mái tóc ngắn gọn gàng cùng vóc dáng mảnh mai của cô khiến không ít người nhìn cô với vẻ lo lắng.
"Được thôi, hai mươi gói mì tôm, thiếu một gói cũng không được."
Tô Gia nhíu mày. Không gian của cô không thích hợp để dự trữ thực phẩm. Vì thời gian bên trong trôi qua rất nhanh, đồ ăn bình thường sẽ nhanh chóng bị hỏng. Nhưng cô chợt nhớ ra, trong không gian đã có nhiều rau củ quả chín.
Đương lúc Tô Gia suy tính thì nghe thấy Tống Ngôn Thâm nói: "Chi Thanh, cậu đưa mì cho anh ta đi!"
"Ngôn Thâm!" Hạ Chi Thanh vô cùng khó chịu. Tại sao bọn họ phải trả nợ thay cho cái thằng hư hỏng nhà họ Tô chứ?
"Chúng ta là một đội!" Tống Ngôn Thâm lạnh giọng nói.
Cuối cùng, Hạ Chi Thanh vẫn hậm hực lấy đồ ăn đưa cho gã đàn ông. Lúc đưa đồ, còn bị hắn nắm lấy tay sàm sỡ, khiến chị ta phải giận dữ hất ra.

Bình Luận

0 Thảo luận