Tần Lẫm lấy một chiếc khăn sạch, ngồi trên giường, rồi lau tóc cho cô. Văn Tiêu Tiêu thì mải mê nghịch chiếc máy tính bảng trên tay, hoàn toàn không chú ý đến hành động của anh có gì bất ổn.
"Chúng ta xem phim này đi!"
Văn Tiêu Tiêu giơ máy tính bảng lên cho Tần Lẫm xem tên bộ phim.
---- Thành phố xác sống.
Tần Lẫm: "..."
Văn Tiêu Tiêu dựng máy tính bảng lên bàn học để xem. Nhưng mới xem chưa đến mười phút, cô đã lẳng lặng ôm lấy chân Tần Lẫm, giọng run run: "Hay là...mình lên giường xem được không?"
Trước tận thế, khá nhiều phụ nữ đều muốn leo lên giường Tần thiếu. Tất nhiên sau tận thế vẫn có không ít người, nhóm trước là vì tiền còn nhóm sau là vì sinh tồn. Nhưng vì xem phim kinh dị mà đòi leo lên giường... thì đúng là lần đầu. Mà phim kinh dị kiểu gì thế này? Đám xác sống trong đó giả quá, chỉ là đám người hóa trang.
"Không được!" Tần Lẫm lạnh lùng từ chối.
"Tại sao chứ?" Văn Tiêu Tiêu dựa sát vào cạnh giường, dán chặt lấy Tần Lẫm, nhỏ giọng hỏi.
"Giường của anh chỉ dành cho vợ anh ngủ thôi."
Nói xong, Tần Lẫm quan sát sắc mặt đối phương, nhưng mái tóc dài đã che khuất biểu cảm của cô. Sau một hồi lâu, anh mới nghe thấy Văn Tiêu Tiêu đáp: "Ồ, nhưng mà anh còn tìm được vợ à?"
Tần Lẫm: "..."
"Về phòng ngủ sớm đi! Ngày mai dẫn em đi xem xác sống thật." Tần Lẫm đẩy nhẹ lưng cô.
"Anh giận hả?" Văn Tiêu Tiêu ngẩng đầu, ánh đèn phản chiếu vào đôi mắt lấp lánh của cô.
Đối diện với đôi mắt ấy, chút bực dọc trong lòng Tần Lẫm bỗng chốc tan biến. Anh xoay đầu cô lại, giọng dịu đi: "Không có. Lo xem phim của em đi!"
Văn Tiêu Tiêu vừa quay lại thì đập vào mắt là cảnh lũ xác sống đang moi ruột người người phụ nữ. Cô lập tức quay phắt lại. Tần Lẫm bất lực: "Hay là đổi phim khác nhé?"
"Không!" Văn Tiêu Tiêu lắc đầu, kiên quyết phải xem hết bộ phom.
Xem tiếp một lúc, Văn Tiêu Tiêu vẫn nhất quyết không chịu về phòng. Họ lại đổi sang xem một bộ phim thanh xuân học đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=20]
Có lẽ vì phim quá nhàm chán, nên Văn Tiêu Tiêu đã dựa vào cạnh giường của Tần Lẫm mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tần Lẫm: "..."
Sáng sớm hôm sau.
Văn Tiêu Tiêu vươn vai lười biếng trên giường, lúc mở mắt ra mới chợt nhận ra đây không phải phòng mình, cô lập tức tỉnh táo.
Trên người cô là chiếc chăn bông mới, màu hồng nhạt. Cô vẫn mặc bộ đồ ngủ mềm mại, kín mít.
Nhìn quanh một hồi, cô chẳng thấy Tần Lẫm đâu cả. Văn Tiêu Tiêu gãi đầu, nhanh chóng nhảy xuống giường, định lẻn đi trước khi bị ai đó phát hiện ra.
Vừa mở cửa, một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa phòng bên cạnh cũng mở ra. Văn Tiêu Tiêu đụng mặt Tống Ngôn Thâm.
Thấy Văn Tiêu Tiêu đi ra từ phòng của Tần Lẫm, gân xanh trên trán Tống Ngôn Thâm giật giật. Anh cố gắng kìm nén nhưng không thể nhịn được mà hỏi: "Sao em lại từ phòng cậu ta đi ra?"
"Em...em qua xem phim!" Văn Tiêu Tiêu bị nhìn đến mức chột dạ, nhưng rồi chợt nhớ ra mình và Tống Ngôn Thâm đâu có quan hệ gì, thế là cô đứng thẳng người lại: "Em chỉ ngủ ở đây một đêm thôi, có sao đâu?"
"Em có phòng riêng mà sao không ở?"
Tống Ngôn Thâm khó hiểu. Từ bao giờ cô lại thân thiết với Tần Lẫm như vậy? Với cái bộ dạng ngốc nghếch này, có ngày cô bị Tần Lẫm bán đi vẫn giúp đếm tiền cho người ta.
"Em không dám xem phim kinh dị một mình!" Nghĩ thông suốt rồi, Văn Tiêu Tiêu càng thấy tự tin hơn.
"Tô Gia đâu?" Tống Ngôn Thâm bị cô làm cho tức đến nghẹn lời, thực sự không muốn nói thêm câu nào nữa.
"Hôm qua, chị ấy về muộn, nên giờ chắc vẫn đang ngủ. Vì chị ấy chưa về nên em mới phải tìm Tần Lẫm xem phim cùng đấy chứ." Văn Tiêu Tiêu vừa nói vừa mở cửa phòng mình.
Trong phòng trống trơn. Chăn ga gối đệm phẳng phiu, được xếp ngay ngắn, trên tủ đầu giường vẫn còn chất đầy đồ điện tử phế liệu mà Văn Tiêu Tiêu nhặt về hôm qua, trông như thể chưa từng có người ngủ qua.
"Ơ, Tô Gia đâu rồi? Hôm qua anh không đi cùng cô ấy à?"
Mặt Tống Ngôn Thâm tối sầm lại. Hôm qua, anh bị Hạ Chi Thanh quấn lấy. Sau khi cắt đuôi được cô tai, anh lại gặp Trương Kỳ. Thế là anh qua chỗ Trương Kỳ ngồi một lúc, nên không biết Tô Gia đã đi đâu.
"Chẳng lẽ chị ấy đi tập thể dục rồi?" Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt.
Tống Ngôn Thâm đi xuống lầu, chẳng còn tâm trí đâu mà truy cứu chuyện Văn Tiêu Tiêu chạy sang phòng người khác nữa. Đợi đến lúc mọi người tụ tập ăn sáng mà vẫn không thấy Tô Gia, lúc này cả nhóm mới nhận ra cô ấy đã mất tích.
"Hôm qua Tô Gia đi cùng với ai?" Tống Ngôn Thâm hỏi với vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu đầy uy quyền.
"Cháu Hạ...không phải hôm qua cháu đã kéo Gia Gia đi sao?" Ông Tô hoảng hốt, nhưng không dám chất vấn gay gắt mà chỉ lắp bắp hỏi.
"Chú Tô, ban đầu đúng là cháu kéo Tô Gia đi, nhưng sau đó cháu lại đi ăn với Ngôn Thâm. Vậy nên ai mà biết cậu ấy tự mình chạy đi đâu cơ chứ?" Hạ Chi Thanh có bằng chứng ngoại phạm. Hơn nữa chị ta và Tô Gia đều là dị năng giả hệ Không gian, Tô Gia còn mạnh hơn chị ta nên không ai nghi ngờ.
"Còn ai nữa không?" Tống Ngôn Thâm nhìn về phía Tào Uy. Nếu anh nhớ không lầm thì tên béo này cũng đi theo cùng họ hôm qua.
Tào Uy lắc những thớ mỡ trên mặt, run run: "Hôm qua tôi có đi cùng mọi người, nhưng sau khi mỹ nhân Hạ đi cùng anh thì tôi cũng rời đi luôn. Ai mà biết Tô Gia đã đi đâu chứ?"
Tống Ngôn Thâm đảo mắt nhìn cả bàn. Phương Lỗi đi cùng Trương Tuyết Hàng, Văn Tiêu Tiêu đi cùng Tần Lẫm, gia đình họ Tô đi cùng nhau. Kẻ đáng nghi nhất lúc này chính là Hạ Chi Thanh và Tào Uy.
Tần Lẫm ngả người vào ghế, một tay thản nhiên khuấy cháo, rồi hỏi ông Tô đang hoảng loạn: "Tô Gia có nói với mọi người là định đi đâu không?"
"Không có. Con bé cũng không quen biết ai ở Nhạc Thành cả, nên chắc chắn là không tự ý đi lung tung đâu." Ông Tô khẳng định chắc nịch.
Lý Phượng Chi nhíu mày. Bà ta cũng khá lo lắng khi Tô Gia mất tích. Nên biết rằng cả nhà đều đang dựa vào Tô Gia mới được ăn no mặc ấm, nếu con nhỏ đó mà có chuyện gì là không xong đâu.
"Vậy thì chúng ta ra ngoài tìm đi!" Văn Tiêu Tiêu húp một hơi cạn sạch bát cháo, rồi đứng dậy lên lầu mặc áo khoác. Lúc vừa xuống cầu thang, cô bị Tần Lẫm tóm lấy.
"Làm gì thế? Chúng ta không đi tìm người sao?"
"Tìm cái gì mà tìm. Trực tiếp hỏi là xong!" Ánh mắt Tần Lẫm lóe lên vẻ giản xảo, khóe miệng cong cong của anh trông cực kỳ quyến rũ. Văn Tiêu Tiêu nuốt nước miếng cái ực, hỏi: "Vậy chúng ta đi hỏi ai bây giờ?"
Nguyên tắc là phải chọn quả hồng mềm mà nắn, nhưng trong mắt Tần Lẫm thì ai cũng là hồng mềm cả.
Lúc tìm đến gã béo, Tần Lẫm còn chưa động tay, hắn đã sợ đến mức suýt tè ra quần. Chẳng hiểu sao gã này lại ám ảnh với anh đến thế. Cô thấy Tần Lẫm rất dễ gần mà!
Nếu tên béo nghe thấy vậy, chắc hắn sẽ gào lên: "Đại tiểu thư ơi, anh ta chỉ dễ gần với mỗi mình cô thôi! "
"Nói đi, người đang ở đâu?" Tần Lẫm xoay xoay con dao găm, tựa lưng vào góc tường với dáng vẻ ung dung tự tại.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt gã béo. Trong lòng hắn hiện đang đấu tranh dữ dội: bảo vệ nữ thần hay là đắc tội với tên sát thần trước mặt?
Tần Lẫm không vội, vẫn ung dung chờ đợi. Cho đến khi Văn Tiêu Tiêu nhéo anh một cái, anh mới miễn cưỡng đứng thẳng dậy, khí thế lập tức thay đổi, nụ cười lạnh đến rợn người: "Không chịu nói phải không?"
"Cô ta đang ở khu đèn đỏ, đường số 9, phía Tây Thành. Không liên quan gì đến tôi hết, Tần thiếu! Đều là Hạ Chi Thanh sai tôi làm! Cô ta quyến rũ tôi, bảo tôi giúp cô ta hành động. Tôi bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, nhất thời hồ đồ liên hệ với một tên buôn người quen biết từ trước, rồi đánh ngất, bắt Tô Gia đi."
Tần Lẫm chưa cần nói câu thứ hai, tên béo Tào Uy đã khai sạch sành sanh.
Văn Tiêu Tiêu: "..." Đúng là đồ nhát cáy!
"Giờ chúng ta đi cứu người?" Văn Tiêu Tiêu sốt ruột hỏi.
"Chuyện cần hỏi đã hỏi xong rồi. Còn chuyện anh hùng cứu mỹ nhân cứ để người khác làm đi."
Tần Lẫm ngẩng đầu lên. Hóa ra Tống Ngôn Thâm đã đứng ở trên lầu từ nãy đến giờ, toàn bộ những lời vừa rồi đều đã lọt vào tai anh ta.
Văn Tiêu Tiêu cạn lời, thầm nghĩ: Hóa ra chỉ có mỗi Hạ Chi Thanh và gia đình họ Tô là đang ngốc nghếch chạy ra ngoài tìm người thôi sao?!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận