Tô Gia đứng sang một bên cùng Tống Ngôn Thâm. Đối với việc làm của anh, cô vừa cảm kích lại vừa thấy xấu hổ: "Tôi có thể tự giải quyết được mà."
"Như tôi đã nói lúc nãy, chúng ta là một đội."
Tống Ngôn Thâm nhìn cô gái quật cường trước mặt, trong mắt anh thoáng qua một chút xót xa.
"Thật ra... tôi có chuyện này muốn nói với anh."
Hai người đứng đó thì thầm to nhỏ. Hạ Chi Thanh đứng từ xa thấy được cảnh đó, tức đến nổ phổi. Cô dứt khoát chui tọt vào trong xe không thèm ra ngoài nữa.
Văn Tiêu Tiêu chìa tay ra, một bông tuyết rơi vào lòng bàn tay cô.
"Tuyết rơi rồi sao?"
Mọi người ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy từng bông tuyết trắng bắt đầu rơi lả tả.
"Chúng ta không thể nghỉ ngơi thêm nữa. Cần phải xuất phát ngay lập tức."
Trương Kỳ lập tức tổ chức cho đoàn xe khởi hành. Lúc chuẩn bị khởi hành, có mấy chiếc xe không thể nổ máy được, nên họ đành phải bỏ xe lại và leo lên xe quân đội.
"Cái thời tiết chết tiệt gì thế này!" Trương Kỳ xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, thở ra một làn sương trắng xóa.
Khi mặt trời lặn, mọi người rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng của căn cứ Nhạc Thành. Bức tường thành cổ vốn có đã được gia cố cao hơn và dày thêm, bên dưới thiết lập các trạm kiểm tra và quầy đăng ký. Trước cổng thành đã có rất nhiều người đang rồng rắn xếp hàng.
Trương Kỳ dẫn người đến quầy đăng ký để hỏi thăm và được biết rằng phải nộp vật tư mới được vào khu vực nội thành. Chẳng còn cách nào khác, Trương Kỳ đành phải bảo mọi người xuống xe. Thật ra chẳng cần ông phải nhắc nhở, ngay khi nhìn thấy cổng căn cứ, một số người đã nóng lòng muốn xông lên phía trước rồi. Cho dù phải nộp vật tư, họ cũng cam tâm tình nguyện.
"Đại tá Trương Kỳ, chúng em xin phép chia tay mọi người tại đây." Tống Ngôn Thâm cùng mọi người đến chào tạm biệt Trương Kỳ.
"Cảm ơn các em đã giúp đỡ cả đội suốt thời gian qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=10]
Nếu các em có ý định ở lại Nhạc Thành lâu dài, thì có thể đến tìm tôi." Trương Kỳ vô cùng luyến tiếc khi phải chia tay họ. Những thanh niên này đa phần đều là dị năng giả, nên đi đến đâu cũng sẽ có được những đãi ngộ tốt.
"Cảm ơn Đội trưởng Trương Kỳ!" Cả nhóm đồng thanh tỏ lòng biết ơn.
Sau khi nộp đủ vật tư và đăng ký thông tin cá nhân, họ mới được biết rằng cần phải cách ly ở khu vực ngoại thành mười hai tiếng đồng hồ trước khi chính thức trở thành cư dân của căn cứ.
"Nam nữ phải cách ly ở riêng. Các cô gái, đi lối này với tôi." Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi cầm cuốn sổ tay, ra hiệu cho mọi người.
Thấy nhóm Văn Tiêu Tiêu ai nấy đều ăn mặc sạch sẽ, tươm tất, người phụ nữ kia không dám xem thường, nên thái độ khá ôn hòa. Khu vực cách ly âm u và ẩm thấp, bên trong đặt những chiếc giường tầng như kiểu ký túc xá. Mỗi phòng chứa bốn người.
Văn Tiêu Tiêu liếc nhìn chiếc chăn bông đã bạc màu ,không còn nhìn rõ màu gốc, cô tội nghiệp nói: "Chi Thanh, chúng ta có ga trải giường không?"
"Có, để chị lấy cho em." Hạ Chi Thanh đáp lại, rồi đưa cho Văn Tiêu Tiêu một tấm ga trải giường họa tiết hoa nhí.
Văn Tiêu Tiêu trải chăn bông xuống dưới làm đệm, sau đó phủ tấm ga lên, rồi quấn chặt chiếc áo khoác lông vũ ngồi bó gối, xem chừng là cô không có ý định nằm ngủ. Những người khác không ai kén chọn như cô, Lý Phượng Chi thậm chí vừa đặt lưng lưng nằm xuống là đã ngủ khì khì.
Tô Gia nằm đối diện với Văn Tiêu Tiêu, cô tò mò không hiểu sao cô tiểu thư được nuông chiều từ bé này có thể thoát ra khỏi khuôn viên trường Đại học Hạ Thành đầy rẫy tang thi như vậy được. Trong mắt Tô Gia, Văn Tiêu Tiêu sở hữu làn da trắng hồng, mái tóc xoăn dài nâu nhạt cùng đôi mắt tinh xảo, đẹp đến mức trông như một con búp bê sứ."
"Em không định ngủ sao?" Tô Gia hỏi.
"Em sợ." Giọng Văn Tiêu Tiêu nhẹ nhàng, như thể lúc nào cô ấy cũng đang nũng nịu.
"Đừng lo, không có tang thi nào vào được đây đâu." Tô Gia cảnh giác rất cao, trước khi vào đã khóa chặt cửa sổ và cửa phòng.
"Em sợ bẩn."
Tô Gia: "..."
Gió lạnh rít gào suốt cả đêm, đến sáng mở cửa ra, mấy cô gái hợp sức mãi mà vẫn không đẩy nổi. Khó khăn lắm mới mở được cửa, một luồng gió lạnh ùa vào, lạnh đến mức tóc tai ai nấy cũng cứng đờ cả lại.
"Sao lại lạnh thế này?" Lý Phượng Chi rùng mình một cái. Chiếc áo bông trên người dường như chẳng có tác dụng gì, cứ như thể bà ta đang trần trụi giữa trời đông vậy.
Những người không có dấu hiệu biến dị đều nhận được thẻ cư trú của căn cứ. Lúc nhóm Văn Tiêu Tiêu đi ra thì bọn Tần Lẫm đã ra ngoài và đang ở quầy dịch vụ để bàn chuyện thuê nhà.
"Mời các vị xem qua. Căn cứ chúng tôi cung cấp dịch vụ cho thuê cả căn hoặc thuê lẻ, cho thuê dài hạn hoặc ngắn hạn. Quý khách có thể tự do lựa chọn." Cô nhân viên lễ tân xinh đẹp với vóc dáng cao ráo, nụ cười ngọt ngào giới thiệu.
"Xin cho hỏi ở đây mọi người thanh toán bằng gì?" Tống Ngôn Thâm hỏi.
"Mọi người có thể dùng thực phẩm hoặc nhu yếu phẩm hàng ngày." Nhìn thấy người đàn ông đẹp trai trước mặt, cô lễ tân không quên liếc mắt đưa tình.
Tống Ngôn Thâm: "..."
"Chúng tôi chỉ lấy một căn nhà nhỏ thôi." Văn Tiêu Tiêu cầm tờ rơi giới thiệu về căn cứ, chỉ tay vào một tòa nhà hai tầng trên hình.
"Căn đó là biệt thự đấy ạ." Cô lễ tân cười rạng rỡ.
Văn Tiêu Tiêu: "..." Đẹp phết đấy!
"Phì..." Tần Lẫm không nhịn được bật cười, "Được rồi, vậy lấy căn này đi."
Nhóm bọn họ đông người, lại có cả trẻ nhỏ và phụ nữ, nên tốt nhất là chọn một nơi an toàn và tương đối tách biệt. Tống Ngôn Thâm cũng đồng ý, sau đó trả một tháng tiền thuê nhà. Cô lễ tân đưa chìa khóa, kèm theo một tấm bản đồ căn cứ, rồi nhiệt tình tiễn mọi người ra cửa.
"Mau đi thôi, trời lạnh chết đi được!" Phương Lỗi rùng mình, đôi tay run rẩy đi lấy xe.
Khu biệt thự nằm ở phía Đông, là nơi có an ninh tốt nhất toàn căn cứ, vẫn giữ được sự sạch sẽ ngay cả trong thời kỳ tận thế.
Biệt thự Cảnh Quang số 032, khu Đông.
Mở cửa bước vào, bên trong vậy mà đã được dọn dẹp sạch sẽ. Thậm chí sạch đến mức trong phòng chẳng có một bộ sofa hay cái bàn nào.
"..."
"Nơi này chắc đã bị cướp phá sau ngày tận thế rồi." Phương Lỗi cạn lời.
"Không biết là có giường không nữa?" Cả nhóm đi lên lầu xem thử, may mắn là trong các phòng đều có giường.
Căn biệt thự khá rộng. Tầng trệt ngoài phòng khách, nhà bếp, phòng sách thì còn có hai phòng ngủ. Họ chia phòng ngủ lớn cho ông Tô và Lý Phượng Chi, còn phòng nhỏ hơn thì dành cho Tô Vũ.
Trên lầu có năm phòng ngủ. Hai phòng đón nắng dành cho các cô gái, ba phòng còn lại chia ra cho Phương Lỗi và Trương Tuyết Hàng một phòng, Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm mỗi người một phòng riêng. Tuy nhiên, việc sắp xếp chỗ ở cho mấy cô gái lại là một vấn đề nan giải. Chắc chắn phải có hai người ở chung một phòng.
Văn Tiêu Tiêu đã sớm chọn căn phòng ngủ chính vì có nhà vệ sinh riêng, cửa sổ lại lớn và sáng sủa, còn có cả ban công nhỏ. Hạ Chi Thanh nhìn Văn Tiêu Tiêu, chị ta cũng muốn ở riêng một mình để tránh mặt vị đại tiểu thư này. Vì vậy, cô ta chọn một căn phòng khác. Tô Gia thì vốn chẳng thân thiết với ai trong hai người, trông cô có chút lúng túng.
"Tiêu Tiêu, Tô Gia ở cùng phòng với em nhé." Tống Ngôn Thâm gọi Văn Tiêu Tiêu một tiếng.
"OK." Văn Tiêu Tiêu ló đầu ra khỏi phòng hỏi: "Bể chứa nước ở đâu thế? Em muốn dùng nước."
Nước trong căn cứ đều phải dùng vật tư để mua, nhưng nếu trong đội có dị năng giả hệ Thủy thì có thể tiết kiệm được khoản này.
"Để anh dẫn em đi." Tống Ngôn Thâm dẫn Tiêu Tiêu lên sân thượng, mở nắp bồn nước, bên trong đã kết một lớp băng dày cộp.
"Để em đổ nước nóng vào." Văn Tiêu Tiêu đổ nước vào bể, lớp băng bắt đầu tan chảy, đồng thời nước theo các đường ống chảy vào từng phòng.
Phương Lỗi và Tần Lẫm đang nghiên cứu cái máy phát điện mà họ tìm thấy trong kho dưới hầm của căn nhà, chỉ là còn thiếu chút dầu diesel.
"Hình như lần trước ở trạm xăng bọn mình có lấy được ít dầu diesel."
Sau một hồi mày mò, cuối cùng họ cũng cấp điện được cho căn biệt thự .
Lúc Văn Tiêu Tiêu quay lại, Tô Gia đã dọn dẹp xong phòng ngủ, còn trải ga giường mới lên.
"Chị chọn đại thôi, em có thích màu này không?" Tô Gia tỏ ra khá thiện chí với Văn Tiêu Tiêu.
"Em thích chứ." Văn Tiêu Tiêu gật đầu. Cô cũng đâu có kén chọn đến mức đó đâu.
Điều khiến cô bất ngờ là Tô Gia hiện tại trông hiền lành như một chú cừu non, hoàn toàn khác xa hình tượng "nữ thần chiến đấu" ở giai đoạn sau.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận