Công trình xây dựng căn cứ ở huyện Nghi đang được đẩy nhanh tiến độ. Với thân phận dị năng giả hệ Thủy, Văn Tiêu Tiêu cũng được phân cho một công việc là đến hồ chứa nước ở huyện Nghi để dẫn nước về.
Vì số lượng tang thi bị tiêu diệt ở huyện Nghi khá lớn, Hàn Thành thuê Văn Tiêu Tiêu với mức thù lao hai mươi viên tinh hạch mỗi ngày.
Ngoài cô ra còn có hai người khác. Đây cũng là ba dị năng giả hệ Thủy duy nhất còn lại trong số những người sống sót.
Một người là người quen cũ, Chu Lệ. Người còn lại là một thanh niên gầy gò mà Văn Tiêu Tiêu chưa từng gặp, Trương Dương.
Dù không quen Trương Dương, nhưng "cái đuôi nhỏ" đi theo sau anh ta thì Văn Tiêu Tiêu lại biết. Đó chẳng phải cậu bé Tiểu Lượng lanh lợi sao?
"Tiểu Lượng, sao em lại ở đây?"
Quả nhiên, mỗi lần gặp cậu bé này, cô đều thấy bất ngờ. Đứa trẻ này không chỉ thông minh mà còn rất ngoan.
"Em đi theo anh Trương Dương tới đây ạ. Chị Tiêu Tiêu, anh Trương Dương chính là người đã cho em nước đó."
Hóa ra, số nước mà bấy lâu nay Tiểu Lượng vẫn đem bán đều là Trương Dương cho, nhưng cậu bé vẫn nhất quyết dùng một phần thức ăn để đổi.
Tiểu Lượng đến đây hôm nay cũng là do Trương Dương sắp xếp. Chỉ cần đi theo bên cạnh anh ta mỗi ngày là có thể nhận được hai viên tinh hạch, tính ra cũng khá hời.
"Hừ, đây là chỗ để chơi đùa chắc? Dắt theo một đứa trẻ tới đây, cậu thấy có ra sao không?"
Chu Lệ chống nạnh, gương mặt đầy vẻ cay nghiệt. Đôi mắt xếch cùng hàng mày mảnh càng khiến ả trông chua ngoa hơn hẳn.
"Tiểu Lượng là do tôi đưa tới, chẳng liên quan gì đến cô. Không cần cô bận tâm."
Trương Dương nhìn thì gầy gò nhỏ con, nhưng lại là kiểu người chẳng chịu lép vế, đúng như cái tên của anh ta.
Bị đáp trả một câu, Chu Lệ liền xoay người, lắc lư vòng eo đi về phía hồ chứa nước.
Nói là hồ chứa nước, nhưng thực chất đây là một bể nước nhân tạo cỡ lớn nằm ở trung tâm huyện Nghi, vừa mới được dọn dẹp sạch sẽ. Toàn bộ đường ống dẫn nước trong thành phố cũng đã được sửa chữa xong, giờ chỉ còn chờ dị năng giả hệ Thủy tới bổ sung nước.
"Nói trước nhé, ai bỏ ra nhiều công sức hơn thì người đó nhận được nhiều tinh hạch hơn. Còn ai định tới đây làm cho có lệ thì tốt nhất nghỉ sớm đi."
Chu Lệ liếc Văn Tiêu Tiêu một cái, ý nhắm vào cô rõ rành rành.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Vốn dĩ cô có thể không cần tới, dù sao số tinh hạch cô nhặt được cùng tiểu đội cũng đã không ít. Nhưng công cuộc xây dựng huyện Nghi không thể thiếu nguồn nước. Nên vì sự phát triển của căn cứ mới, cô lười so đo với Chu Lệ.
Bể chứa nước được đặt trong nhà, vừa tới nơi đã có người ra cửa đón họ vào. Vừa nhìn thấy người tới, mắt Văn Tiêu Tiêu lập tức sáng lên. Chàng trai trước mặt chẳng phải chính là người lính trực ban ở căn cứ tạm thời ở Hạ Thành trước kia sao?
Đến hôm nay, Văn Tiêu Tiêu mới biết anh ta tên là Điền Vũ Trạch.
"Đội trưởng Trương nói tên tôi có ý nghĩa may mắn, nên mới giao cho tôi phụ trách chỗ này." Điền Vũ Trạch gãi đầu, cười ngượng ngùng.
Văn Tiêu Tiêu gật đầu. Không ngờ Đại tá Trương Kỳ lại còn để ý cả mấy chuyện huyền học này.
Điền Vũ Trạch vừa thấy Văn Tiêu Tiêu thì rất vui, bởi anh ta quá rõ năng lực của cô. Có cô ở đây, công việc ở đây chắc chắn sẽ xong sớm.
Dẫn mọi người vào trong, trước mắt họ hiện ra một bể nước khổng lồ màu xanh. Nơi bể nước nối với bên ngoài là một đường ống cực lớn, kéo dài về phía sau lại tỏa ra vô số đường ống nhỏ chằng chịt.
"Chính là bể này. Ai làm trước?"
Điền Vũ Trạch lên tiếng hỏi, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Văn Tiêu Tiêu.
"Để tôi."
Trương Dương gật đầu với hai người còn lại, rồi bước tới gần bể.
Dị năng hệ Thủy của Trương Dương không hề yếu. Theo từng động tác vung tay của anh ta, mực nước trong bể chứa từ từ dâng lên. Nhưng chẳng bao lâu sau, sắc mặt anh ta đã trắng bệch, thân hình gầy yếu lảo đảo như sắp ngã, Tiểu Lượng vội vàng chạy tới đỡ lấy.
Văn Tiêu Tiêu chợt hiểu ra. Bảo sao Trương Dương lại dẫn theo Tiểu Lượng, hóa ra là để phòng lúc mình tụt đường huyết còn có người đỡ.
Mực nước dâng lên được chừng một phần mười. Với một bể chứa khổng lồ thế này, như vậy đã là rất đáng mừng rồi.
Chu Lệ lại tỏ ra khinh thường: "Cứ tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi."
Đến lượt mình, Chu Lệ giơ tay lên. Thời gian cô ta cầm cự còn ngắn hơn cả Trương Dương, nhưng vì không muốn thua nên vẫn cắn răng cố chống đỡ.
Trương Dương sống ở khu ổ chuột, sau khi thức tỉnh dị năng thì ngày nào cũng rèn luyện, đương nhiên phải mạnh hơn Chu Lệ. Chỉ tiếc là Chu Lệ không nghĩ đến điều đó.
"Được rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=41]
Cô đừng cố quá."
Điền Vũ Trạch ngăn Chu Lệ tiếp tục tiêu hao dị năng. Thấy sắc mặt cô ta trắng bệch, trán đẫm mồ hôi, anh ta vội dìu cô ta sang một bên.
Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, nở một nụ cười vô cùng ngây thơ với Chu Lệ. Thế nhưng nụ cười ấy lại khiến Chu Lệ tức đến không thở nổi.
Con nhỏ đê tiện, mày có gì mà đắc ý chứ?
Thấy hai người mới đó đã mệt đến bở hơi tai, Văn Tiêu Tiêu cũng muốn thử xem dị năng của mình lúc này đã tăng đến mức nào. Cô nhắm mắt lại, điều động dị năng trong cơ thể.
Suốt thời gian qua, ngoài hấp thụ tinh hạch, cô gần như chỉ dùng chiêu ngưng nước thành băng, thật sự chưa từng để ý xem bây giờ mình có thể tạo ra được bao nhiêu nước.
"Woa, woa!!! Chị Tiêu Tiêu!"
"Nước đầy rồi!"
Văn Tiêu Tiêu mở mắt ra. Nước trong bể đã đầy ắp, thậm chí còn tràn cả ra ngoài, làm đôi giày của cô ướt sũng.
"Sao lại nhanh thế chứ, mình còn chưa dùng hết sức mà." Văn Tiêu Tiêu cúi xuống nhìn đôi giày hàng hiệu bản giới hạn của mình, trong mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
Chị Tiêu Tiêu đúng là biết cách khiến người khác tức chết. Tiểu Lượng thầm nghĩ.
Trương Dương vốn mang vẻ chán chường cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Văn Tiêu Tiêu.
Cô gái này trông còn rất trẻ, đường nét khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt màu hổ phách hiếm thấy vừa nhạt vừa sáng, như có ánh nước lấp lánh trong đó.
Điền Vũ Trạch chỉ mới quay đi một lát, đến khi nhìn lại thì bể nước đã đầy, nhất thời kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
"Tốt quá rồi!"
Ban đầu, Điền Vũ Trạch còn lo công việc ở đây khó mà hoàn thành. Ai ngờ cấp trên lại đưa tới cho anh ta một ngôi sao may mắn.
"Cảm ơn cô, cô Văn. Lát nữa tôi sẽ báo lên cấp trên, xin tăng thêm thù lao cho cô."
Có lẽ vì quá kích động, nên Điền Vũ Trạch cứ đi qua đi lại.
"Không có gì đâu. Vậy bọn tôi có thể tan làm rồi chứ?" Văn Tiêu Tiêu ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, hỏi.
"Tất nhiên là được, giờ mọi người có thể về rồi. Có cần tôi đưa cô về không?"
Điền Vũ Trạch nhiệt tình đến mức khiến cô hơi không quen.
"Không cần đâu, chắc anh còn nhiều việc phải làm mà." Văn Tiêu Tiêu lắc đầu. Cô muốn tự đi dạo một lát, tiện ngắm nhìn nơi mà mình cũng đã góp một phần công sức.
"Được."
Thế là Điền Vũ Trạch đích thân tiễn mọi người ra ngoài, rồi lại vội vã rời đi.
Sắc mặt Chu Lệ lúc này càng khó coi hơn, trong mắt còn hiện rõ vẻ không thể tin nổi. Dị năng của con nhỏ đó sao có thể mạnh đến vậy được?
Đương nhiên là nhờ công lao của Tần Lẫm. Văn Tiêu Tiêu là một trong những người đầu tiên được hấp thụ tinh hạch.
Văn Tiêu Tiêu trao đổi địa chỉ với Tiểu Lượng rồi mới rời đi. Hiện giờ ở huyện Nghi, thứ không thiếu nhất chính là nhà cửa. Những người đầu tiên dọn tới đây, ai cũng được phân cho một căn nhà nhỏ. Tiểu Lượng cuối cùng cũng không phải tiếp tục chen chúc trong khu lán trại bẩn thỉu nữa.
Vì hồ nước nằm ở trung tâm thành phố, nên vừa đi ra ngoài, trước mắt Văn Tiêu Tiêu đã là con phố thương mại rộng lớn.
Trên đường, đội hộ vệ của căn cứ đang lái xe thu gom vật tư còn sót lại để chở về kho. Dĩ nhiên vẫn còn rất nhiều thứ không ai động tới, chẳng hạn như các cửa hàng đồ hiệu.
Mắt Văn Tiêu Tiêu sáng rực lên. Nước hoa, kim cương... tao tới đây!
Cô đẩy cửa vào một tiệm trang sức. Quả nhiên nơi này vẫn chưa bị ai đụng tới, ngay cả tủ kính cũng còn nguyên vẹn. Sau tận thế, cho dù muốn tìm chỗ trú ẩn, cũng chẳng ai chọn nơi như thế này, vì ở đây không có nước, cũng không có thức ăn.
Văn Tiêu Tiêu chẳng nghĩ nhiều, thấy gì gom được thì gom hết. Chiếc ba lô nhỏ nhanh chóng bị nhét đến căng phồng.
Đang định rời đi trong tâm trạng mãn nguyện, cô bỗng vấp phải thứ gì đó dưới chân, loạng choạng suýt ngã. Cúi đầu nhìn xuống, Văn Tiêu Tiêu thấy đó là một cánh tay.
Là xác chết?
Văn Tiêu Tiêu thoáng hoảng hốt. Cũng may quanh đây có người của đội hộ vệ, tiếng kêu cứu của cô nhanh chóng gọi được người tới giúp.
Lỡ là tang thi thì sao? Phải nhân lúc nó còn chưa kịp động đậy mà xử lý ngay mới được.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận