"Mẹ kiếp, hú hồn!"
Phương Lỗi vuốt ngực, thở phào. Hóa ra là một linh kiện kim loại của máy rơi xuống đất, phát ra tiếng động lớn.
Tần Lẫm ngoái lại nhìn lần nữa với vẻ nghi ngờ. Quả thật là không thấy gì bất thường, nhưng linh tính vẫn mách bảo có điều gì đó không ổn.
"Ra ngoài trước đã!" Tần Lẫm đẩy nhẹ Văn Tiêu Tiêu về phía trước.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, biến cố ập đến.
"Vù!"
Từ trên không trung, một con chó ngao Tây Tạng cao hơn người, nhảy vọt ra. Toàn thân nó phủ một lớp lông màu xám xịt, đôi mắt phát ra ánh đỏ rợn người, trông như một con sói đói.
"Chó tang thi?"
Tần Lẫm lập tức hiểu vì sao nơi này không có lấy một bóng người. Động vật bị biến dị nguy hiểm hơn nhiều so với thây ma thường. Tốc độ của chúng lại cực nhanh, nên rất khó bắn trúng.
Có thứ như vậy ở đây, chẳng trách chẳng ai dám bén mảng đến.
Lúc Văn Tiêu Tiêu ngoảnh lại, cô chỉ kịp thấy con chó ngao kia vồ tới. Kẽ răng nó vẫn còn dính những mẩu thịt thối. Không biết nó đã ăn thịt bao nhiêu người rồi!
Tần Lẫm liên tục nổ súng, nhưng con chó chạy quá nhanh, anh hoàn toàn không thể bắn trúng.
Những lưỡi dao gió của Tống Ngôn Thâm và sấm sét của Tần Lẫm được tung ra liên tiếp, nhưng tia sét đánh vào người nó chỉ để lại những vết cháy sém nhạt.
"Chạy mau!"
Dị năng sức mạnh của Phương Lỗi, hay không gian của Hạ Chi Thanh và Tô Gia đều không thể tấn công từ xa. Họ hoàn toàn không có khả năng đối đầu với con quái vật mạnh mẽ này.
Văn Tiêu Tiêu quay người lại, phát hiện gã béo Tào Uy và Hạ Chi Thanh, hai người lúc nãy đứng gần cửa nhất, đã co giò chạy mất từ lúc nào.
Đúng là làm việc thì lười mà chạy lấy người thì số một!
Tống Ngôn Thâm và Tần Lẫm ở phía lại sau, Văn Tiêu Tiêu vẫn không yên tâm.
Tô Gia cầm thanh Đường đao đứng ở cửa, sẵn sàng tiếp ứng. Còn Trương Tuyết Hàng thì nổ súng yểm trợ. Dù có nhiều người như vậy, tốc độ của con chó tang thi vẫn không hề giảm. Chớp mắt, nó đã lao đến ngay trước mặt họ.
Văn Tiêu Tiêu giơ tay lên, một bức tường băng xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=17]
Ngay khi con chó đâm sầm vào băng, cô lập tức vận dụng dị năng, đóng băng hai chân trước của nó.
Dù chỉ khống chế được nó trong chốc lát, nhưng Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm vẫn kịp lộn nhào ra phía sau, né tránh cú vồ của con quái vật.
"Gràooo!!!"
Con chó tang thi gầm lên giận dữ, lập tức lao về phía Văn Tiêu Tiêu, kẻ vừa đóng băng nó.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Con chó này còn biết thù dai nữa à? Nó có thật sự là tang thi không? Ngay lúc sắp chết, cô vẫn còn tâm trí để suy nghĩ vớ vẩn.
Ngay khi bộ móng vuốt đen sì, sắc lẹm của nó sắp đâm xuyên vào da thịt Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm đã lao tới ôm chặt lấy cô, rồi lăn mấy vòng sang bên cạnh. Con chó lại vồ hụt. Việc liên tiếp thất bại càng khiến nó càng thêm hung hãn.
Tô Gia siết chặt thanh Đường đao. Cánh cửa ở ngay phía sau cô, trong khi Tần Lẫm bên trong vẫn còn cách một khoảng khá xa.
"A!"
Tô Gia nhảy vọt lên, chém xuống một đao, nhưng chỉ trúng vào lớp lông dày cộp.
"Grừ grừ grừ..."
Cái đầu của con chó vặn vẹo một cách quái dị. Nó há miệng, nhắm thẳng vào chiếc cổ thanh mảnh của Tô Gia. Cô cầm đao, nhất thời không kịp né.
Ngay lúc nguy cấp, một sợi dây thừng siết lấy cổ con chó, và với cú giật mạnh, nó bị kéo ngã.
"Mẹ kiếp, con này khỏe thế!" Phương Lỗi gồng mình giữ chặt sợi dây, khiến con chó tang thi ngã mạnh xuống đất. Sau đó, nó lập tức bật dậy, liền lao thẳng về phía Phương Lỗi.
"Còn sợi dây nào không?" Tần Lẫm hét lớn.
"Có. Trong ba lô đây!" Phương Lỗi vừa né tránh vừa ném chiếc ba lô.
Tần Lẫm đón lấy, lấy ra sợi dây thừng, rồi thắt nút thòng lọng. Sau đó, anh quăng sợi dây vào cổ con chó. Bị hai sợi dây quấn chặt, cuối cùng nó mới tạm thời bị khống chế.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Tống Ngôn Thâm và Trương Tuyết Hàng đồng loạt nổ súng. Sau vài phát đạn, hộp sọ của con chó bị bắn thủng, nó nằm vật ra chết.
Phương Lỗi ngồi bệt xuống đất, thở dốc: "Phù! Suýt nữa thì toi cả đám."
Văn Tiêu Tiêu cũng chẳng khá hơn. Dị năng tiêu hao quá nhiều khiến hai bên thái dương của cô nhức nhối từng cơn. Cô thấy chóng mặt và buồn nôn.
"Hình như bên trong có tinh hạch!" Văn Tiêu Tiêu chỉ tay vào cái xác.
Phương Lỗi ở gần đó nhất liền moi viên tinh hạch ra. Viên này trong suốt, nhưng lại to hơn bình thường, cỡ khoảng nửa nắm tay.
"Đứng dậy đi! Có ai bị thương không?" Răng con chó này sắc như vậy. Nếu bị nó cắn một phát là bị nhiễm ngay.
"Không ai bị thương, nhưng hình như thiếu mất hai người?"
Trương Tuyết Hàng vốn đứng ở cửa, nên nắm rõ tình hình. Trong đội rõ ràng là vắng bóng hai thành viên.
Văn Tiêu Tiêu lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên người: "Hai người họ chạy nhanh hơn thỏ, chắc chắn là không sao."
Sau khi cả nhóm ra khỏi xưởng, gã béo mới hớt hải chạy tới, người đầy mỡ rung lên, mồ hôi nhễ nhại, vẻ mặt lo lắng: "Mọi người có sao không? Làm tôi lo chết đi được!"
"Hu hu... Ngôn Thâm, anh không sao chứ? Nếu không phải tên này cản em, thì em đã xông vào cứu anh rồi." Một bóng dáng mảnh khảnh như cơn gió sà vào lòng Tống Ngôn Thâm, khóc lóc thảm thiết.
Tống Ngôn Thâm đẩy Hạ Chi Thanh đang khóc ra: "Cô có vào cũng chẳng cứu được."
"Béo, cậu có nên giải thích một chút không?" Tần Lẫm nheo mắt, chĩa súng vào đầu gã, giọng nói lạnh lùng.
"Tôi thề! Lần trước tới đây, chúng tôi không thấy con quái vật đó. Thật đấy! Con đó rốt cuộc là gì vậy? Lúc nãy chạy nhanh quá nên tôi nhìn không rõ." Hắn ta cười gượng, nhưng dưới ánh mắt Tần Lẫm, nụ cười dần tắt.
"Tôi...tôi thật sự..."
Lần này hắn ta thực sự run rẩy.
Văn Tiêu Tiêu tuy tức giận, nhưng chưa đến mức muốn giết người. Cô tiến lên, kéo tay Tần Lẫm: "Chúng ta còn đi tìm kho hàng nữa!"
"Bắn chết hắn cũng chẳng cản trở việc tìm kho." Mắt Tần Lẫm đỏ ngầu, khí thế lạnh lùng, tay cầm súng vẫn không hạ xuống.
"Bịch."
Tên béo quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu, run lẩy bẩy.
"Gràooo!!! Gràooo!!!"
Xa xa vang lên một tiếng gầm chấn động. Mọi người biến sắc. Ở đây vậy mà có một con thây ma vương!
"Tô Gia, Hạ Chi Thanh, theo tôi đến kho hàng! Những người khác đi lấy xe. Gom xong là rút ngay!" Tống Ngôn Thâm hét lên, rồi nhanh chóng dẫn hai cô gái chạy về hướng kho hàng.
Những người còn lại chạy đến chỗ để xe.
Một con chó tang thi đã đủ mệt. Nếu lại thêm một con nữa, thì họ thật sự không chịu nổi.
Tên béo nhờ vậy mà giữ được cái mạng chó, nhưng từ đó không bao giờ dám chọc vào Tần Lẫm nữa.
Tiếng gầm như vẫn vang bên tai. Sau khi lên xe, mọi người vẫn còn sợ hãi. May mắn là không có tang thi nào đuổi theo. Chạy được vài cây số, họ mới dám thở phào nhẹ nhõm.
"Mệt chết mất thôi!" Văn Tiêu Tiêu nằm bò ra ghế, ánh mắt đờ đẫn vô hồn.
"Bình thường em lanh lợi lắm mà, sao lúc nãy lại chạy chậm thế?" Tần Lẫm một tay lái xe, tay kia xoa mái tóc rối bù của cô.
"Anh coi thường ai đấy? Em là dị năng giả hệ Thủy ưu tú đấy nhé!" Nhớ lại màn thể hiện anh dũng hôm nay của mình, Văn Tiêu Tiêu không khỏi tự đắc, thậm chí còn bị chính sức hút của mình làm cho mê mẩn.
"Phải, phải, em lợi hại nhất!" Tần Lẫm cười trêu cô, đôi mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Trương Tuyết Hàng ngồi ghế sau: Đáng lẽ mình không nên ở trong xe, mà nên ở dưới gầm xe mới đúng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận