Mãi đến khi hai người rời đi được một lúc, Vương Vũ mới ôm cánh tay đau nhức, chậm chạp lấy lại tinh thần.
"Đi, tìm bằng được hai đứa đó cho ta." Vương Vũ đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn không quên hạ lệnh.
Đám tay sai bên cạnh đương nhiên vội vàng vâng dạ.
Bên này, Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm đã về đến khu nhà. Tần Lẫm nhìn dáng vẻ leo cầu thang khó nhọc của Văn Tiêu Tiêu, do dự không biết có nên cõng cô lên không.
"Không, em vẫn chịu được."
Văn Tiêu Tiêu xua tay từ chối.
Vất vả lắm mới leo lên đến tầng mười ba, tiếng động lớn phát ra từ căn hộ đối diện lại khiến Văn Tiêu Tiêu giật nảy mình, suýt nữa thì ngã nhào. May mà Tần Lẫm kịp thời giữ cô lại.
"Anh nghe kìa!"
Văn Tiêu Tiêu kích động túm chặt tay áo Tần Lẫm.
Tần Lẫm gật đầu, nhưng không có ý định sang quấy rầy đối phương. Ông lão hàng xóm kia có lẽ cũng có bí mật của riêng mình.
"Thật sự không quan tâm sao? Nhỡ đâu có tang thi thì sao?" Văn Tiêu Tiêu hơi sốt ruột.
"Cũng có thể là thú cưng." Tần Lẫm kéo Văn Tiêu Tiêu vào nhà. "Mỗi người một sở thích."
Nhắc đến thú cưng, sự chú ý của Văn Tiêu Tiêu lập tức bị chuyển hướng. Cô chạy ngay vào phòng ngủ xem Tiểu Tuyết, nó vẫn còn đang ngủ.
Tần Lẫm đi vào bếp. Sau khi rời khỏi Tô Gia, họ không còn nguồn rau củ và trái cây tươi nữa. Đây là chuyện duy nhất khiến Tần Lẫm hơi đau đầu. Tuy nhiên, trong không gian của anh vẫn còn một số hộp trái cây, coi như có món tráng miệng.
Chốt xong thực đơn bữa tối, Tần Lẫm định ra phòng khách ngồi một lát. Trong không gian của anh có hạt giống, có lẽ nên trồng ít rau ngoài ban công.
"Tần Lẫm..."
Giọng nói đáng thương của Văn Tiêu Tiêu cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Tần Lẫm quay lại, liền thấy cô đang ôm một cục bông trắng, dè dặt bước lại gần.
"Tần Lẫm, có phải nó chết rồi không?"
Lúc Văn Tiêu Tiêu vào phòng, Tiểu Tuyết vẫn còn ngủ. Cô chọc thế nào nó cũng không tỉnh, trông chẳng khác nào đã ra đi.
Tần Lẫm đón lấy kiểm tra một lượt: "Vẫn còn thở, trông có vẻ giống như..."
"Giống cái gì?" Văn Tiêu Tiêu sốt ruột chết đi được.
"Thăng cấp dị năng? Dạo này nó có ăn thứ gì lạ không, tinh hạch chẳng hạn?" Tần Lẫm chỉ sợ con vật nhỏ này ăn bậy ăn bạ, rồi tự làm mình nghẹn chết.
"Em không cho nó ăn, nhưng mà..." Văn Tiêu Tiêu chợt nhớ ra. "Tiểu Tuyết có không gian riêng, tinh hạch của em đều để hết trong đó."
Nghĩ đến đây, Văn Tiêu Tiêu càng thêm lo lắng. Nếu Tiểu Tuyết lỡ hấp thụ phải nguồn năng lượng không phù hợp với nó, vậy thì nguy mất.
"Trực giác của động vật nhạy hơn con người nhiều. Tiểu Tuyết chắc chắn phân biệt được thuộc tính năng lượng của mình, nó chỉ đang thăng cấp thôi."
Tần Lẫm vừa nói vừa nhìn Văn Tiêu Tiêu. Theo lý mà nói, dị năng của cô nhóc này cũng phải lên cấp hai rồi, vậy mà chẳng có phản ứng gì rõ ràng. Cả lần thức tỉnh hệ Chữa trị trước đó cũng vậy, cứ thế bộc phát một cách khó hiểu.
Nghe thấy Tiểu Tuyết không sao, Văn Tiêu Tiêu mới yên tâm bế nó về phòng, còn đặt cái ổ nhỏ dưới đất lên tủ đầu giường để mình có thể quan sát bất cứ lúc nào.
Không biết là do Vương Vũ làm việc quá chậm chạp, hay vì chỗ ở của Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm quá khó tìm mà suốt mấy ngày liền không có ai đến làm phiền. Điều duy nhất khiến Văn Tiêu Tiêu thấp thỏm không yên chính là những tiếng động lớn thỉnh thoảng lại phát ra từ căn hộ đối diện.
Có lúc là giữa đêm, có lúc lại vào sáng sớm.
Sáng nay, Tần Lẫm đã ra ngoài, còn Văn Tiêu Tiêu lại bị tiếng động từ căn hộ bên cạnh đánh thức. Cô sa sầm mặt đứng dậy, định qua xem cho ra nhẽ.
Ai ngờ vừa hùng hổ mở cửa phòng, thứ đập vào mắt cô lại là một gương mặt xinh đẹp, rực rỡ, sắc sảo.
"Ủa, biết chị sắp đến nên ra đón trước à?"
Giang Vũ vuốt lại mái tóc xoăn, lộ ra một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
"Em mời chị Vũ vào nhà."
Giang Vũ bước vào phòng khách. Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng. Bộ sofa đã được thay lớp bọc màu vàng nhạt, trên bàn trà bày vài chiếc ly thủy tinh pha lê, đều là những thương hiệu nổi tiếng trước tận thế, nhìn là biết không phải đồ trong căn cứ.
Ngoài ban công đặt mấy chiếc thùng gỗ, bên trong lấp ló vài mầm xanh đang nhú lên, đón ánh nắng ấm áp, vươn lên đầy sức sống.
Đó là hạt giống rau mà Tần Lẫm gieo mấy ngày trước. Nhờ Văn Tiêu Tiêu kiên trì tưới nước, cuối cùng chúng cũng đã nảy mầm, chỉ chờ ngày thu hoạch.
Giang Vũ vừa ngồi xuống, Văn Tiêu Tiêu liền rót cho cô một ly nước, rồi lấy hộp trà dưới gầm bàn ra, hỏi: "Chị muốn uống loại nào?"
Dù sao mình cũng chẳng thích loại nào cả!
Giang Vũ: "..."
Cặp đôi này rốt cuộc đang chạy nạn trong tận thế, hay đang đi nghỉ dưỡng vậy trời?
"Chị uống nước lọc là được rồi." Nhìn chiếc bình giữ nhiệt trên bàn, Giang Vũ hơi tò mò: "Mấy thứ này ở đâu ra vậy?"
"Của Tần Lẫm đấy ạ. Anh ấy cứ thỉnh thoảng lại lấy ra mấy món kỳ lạ."
Ví dụ như...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=64]
chiếc xe đạp chẳng hạn?
"Vốn dĩ chị muốn hỏi xem hai đứa có muốn đi làm nhiệm vụ cùng bọn chị không, nhưng giờ xem ra cuộc sống của hai đứa cũng khá ổn đấy chứ." Giang Vũ càng lúc càng tò mò về thân phận của hai người. Hai nhóc con này có bản lĩnh thật đấy!
"Nhiệm vụ gì vậy chị? Đi đâu ạ?"
Tần Lẫm ngày nào cũng ra ngoài, Văn Tiêu Tiêu ở nhà một mình đã chán đến phát điên. Giờ nghe có cơ hội ra ngoài chơi, cô vô cùng hứng thú.
"Ra ngoài thành, hộ tống đoàn xe của căn cứ đi đổi một số đồ dùng."
Giang Vũ tựa lưng vào chiếc sofa mềm mại. Hương hoa hồng của nước giặt thoang thoảng quanh người, ánh nắng từ ô cửa sát đất rọi lên, khiến cô bất giác sinh ra chút lười biếng.
Cô bỗng nhận ra, đây mới đúng là cuộc sống mà con người nên có.
"Vậy sao chị lại tới tìm bọn em?" Văn Tiêu Tiêu và Giang Vũ mới chỉ gặp nhau hai lần, cô không nghĩ đối phương lại đột nhiên chìa cành ô liu như vậy.
Giang Vũ ngồi thẳng dậy, nhìn Văn Tiêu Tiêu với vẻ kỳ lạ: "Không phải tìm em, mà là tìm bạn trai em."
Tần Lẫm mới chỉ ra tay hai lần trước mặt Giang Vũ, nhưng thực lực của anh đã đủ khiến cô phải kiêng dè. Vì vậy, cô rất có hứng thú hợp tác với anh.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Tức chết đi được!
Với lại, bạn trai cái quỷ gì chứ? Sao cứ thích gán ghép bậy bạ thế?
Đang nói chuyện, cửa bỗng mở ra. Tần Lẫm từ bên ngoài bước vào, trên người còn vương hơi lạnh. Anh cởi chiếc áo lông vũ màu đen treo lên, chiếc áo len màu nhạt bên trong càng tôn lên vẻ thanh lãnh của anh.
Nhìn thấy Giang Vũ, anh cũng không ngạc nhiên. Chỗ ở của họ chỉ cần đến quầy đăng ký hỏi một chút là biết.
Sau khi nghe Giang Vũ nói xong, Văn Tiêu Tiêu đã nằm bẹp trên sofa với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc. Thấy Tần Lẫm đi tới, cô cũng chỉ uể oải vẫy tay.
"Có chuyện gì sao?"
Tần Lẫm mỉm cười với Văn Tiêu Tiêu, nhưng khi quay sang nhìn Giang Vũ, ánh mắt anh lại trở nên xa cách và lạnh nhạt.
Giang Vũ thầm mắng trong lòng: Đúng là đồ hai mặt.
Nhưng ngoài mặt, cô vẫn bình tĩnh lặp lại mục đích ghé thăm lần này của mình một lần nữa, môi nở nụ cười tươi rói.
Tần Lẫm cân nhắc một lát rồi đồng ý, sau đó nói thêm: "Tôi sẽ đưa Tiêu Tiêu đi cùng."
"Được thôi."
Thật ra, Giang Vũ không ngờ Tần Lẫm lại dẫn theo Văn Tiêu Tiêu. Nếu là cô, cô tuyệt đối sẽ không đưa Lữ Lương đến những nơi nguy hiểm, cho dù nơi đó có được bảo đảm an toàn.
Nhưng mỗi người một cách sống, Giang Vũ cũng không muốn can thiệp vào quyết định của người khác, nên đành đồng ý.
Sau khi Giang Vũ rời đi, Văn Tiêu Tiêu vẫn còn hơi ấm ức: "Em cũng có thể giết tang thi mà."
"Ừ, vậy nhiệm vụ giết tang thi lần này giao hết cho em." Tần Lẫm xoa đầu cô gái nhỏ. Nên cho cô ấy rèn luyện một chút.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Cũng không cần giao hết cho em đâu.
"Tóc em hình như dài ra rồi nhỉ?" Tay Tần Lẫm rời khỏi đỉnh đầu Văn Tiêu Tiêu, ánh mắt lại dừng trên mái tóc dài bồng bềnh của cô. Hơn nữa, Văn Tiêu Tiêu không thích buộc tóc, nên trông hơi rối.
"Có dài ra một chút, nhưng anh đừng hòng bắt em cắt ngắn." Văn Tiêu Tiêu vẫn còn nhớ chuyện Tần Lẫm cứ nhăm nhe mái tóc của mình.
"Không cắt ngắn, anh chỉ tỉa lại cho em thôi." Tần Lẫm như đang dỗ trẻ con, ấn Văn Tiêu Tiêu ngồi xuống, rồi lấy kéo ra, bắt đầu sửa sang lại tóc cho cô.
Văn Tiêu Tiêu ngồi yên, cảm giác mỗi giây trôi qua dài như cả năm, ngặt nỗi lại không dám nhúc nhích. Bên tai chỉ còn tiếng kéo lách tách rất nhỏ. Tay Tần Lẫm thỉnh thoảng chạm vào vành tai cô, khiến nơi đó dần ửng hồng cả lên.
Kỹ thuật cắt tóc của Tần Lẫm không tệ. Anh cũng không cắt quá ngắn, chỉ tỉa đến độ dài vừa qua vai một chút, trông vừa vặn xinh đẹp.
Nhưng Văn Tiêu Tiêu vẫn hơi không vui, thậm chí còn có chút muốn kiếm chuyện. Thế là cô lườm Tần Lẫm: "Anh cắt hỏng tóc em rồi!"
Tần Lẫm đang dọn chỗ tóc rơi dưới đất, nghe vậy cũng không ngẩng đầu, chỉ "Ừ" một tiếng: "Vậy em cũng cắt cho anh nhé?"
Văn Tiêu Tiêu nhìn mái tóc hơi dài của Tần Lẫm, trong lòng bỗng rục rịch muốn thử. Nhưng vừa nhìn sang gương mặt đẹp đến mức áp đảo người khác của anh, cô lập tức lắc đầu.
"Anh tự đi mà cắt!" Cô không muốn gây nghiệp đâu.
Tần Lẫm cúi đầu bật cười. Đúng là vừa mềm lòng, lại vừa dễ dỗ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận