Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 45: Nghĩ bổn tiểu thư đây thiếu tinh hạch chắc?

Ngày cập nhật : 2026-04-11 07:17:28
Ai ngờ sau câu hỏi của Bạch Đình Sương, ánh mắt mọi người lại đồng loạt nhìn về phía cô gái đang ngẩng đầu ngắm cành cây. Cô gái nhỏ ôm một cục bông trắng muốt, trông còn nhỏ tuổi, nhưng đã có nét thanh tú nổi bật.
Bạch Đình Sương có chút ngạc nhiên. Chẳng lẽ mình nhìn lầm, cô gái này mới là đội trưởng của nhóm sao?
Văn Tiêu Tiêu, người đang trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, đưa tay vuốt mái tóc dài, nhìn Bạch Đình Sương rồi kiêu ngạo đáp: "Anh thấy tôi giống người thiếu tinh hạch lắm sao?"
Bạch Đình Sương: "..."
Quả thật là không giống, nhưng mà cô gái có cần phải nói thẳng đến vậy không?
"Cô... đúng là không biết điều! Anh, đừng cầu xin cô ta nữa, chúng ta tự đi bắt!" Bạch Tinh Tinh sốt ruột, lườm Văn Tiêu Tiêu một cái, rồi kéo tay áo Bạch Đình Sương nài nỉ.
Chỉ là bắt cá thôi mà, có gì khó chứ. Hơn nữa cũng chẳng cần vị đại tiểu thư này phải đích thân ra tay, mấy người đi theo chuyên bảo vệ cô ta đã chủ động tới gần bờ sông rồi.
Văn Tiêu Tiêu nhướng mày. Nếu bọn họ đã muốn tự bắt thì mặc họ.
"Tiểu Lượng, chị lấy hai con cá mang về cho chú Triệu nếm thử. Số cá với gà rừng còn lại em mang về đi, chắc cũng đủ ăn mấy ngày đấy."
Trẻ con phải ăn nhiều thịt một chút mới mau lớn được.
"Chị Tiêu Tiêu, em chỉ lấy một con cá thôi ạ." Tiểu Lượng chẳng giúp được gì, đương nhiên không dám nhận nhiều đồ như vậy.
"Bạn em không phải đang bị thương sao? Có vết thương thì đừng ăn cá. Em mang gà rừng về hầm chút canh gà cho bạn em ăn đi." Văn Tiêu Tiêu xoa đầu Tiểu Lượng, còn dặn thêm: "Nhờ anh Trương Dương giúp em nhé, tự em làm sẽ không ngon đâu."
"Em cảm ơn chị Tiêu Tiêu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=45]

Tiểu Lượng cảm động đến mức vành mắt cũng đỏ lên.
Thế là, trong lúc Bạch Tinh Tinh dẫn người đi bắt cá, Văn Tiêu Tiêu đã chia xong xuôi số chiến lợi phẩm còn lại.
Bạch Đình Sương đứng bên cạnh quan sát, nhìn cảnh cô cứ thế đem thức ăn cho một đứa trẻ mà nhất thời không sao hiểu nổi. Sau tận thế, thực phẩm quý giá đến mức nào chứ, vậy mà cô lại có thể tùy tiện cho đi như thế.
Thấy Bạch Đình Sương cứ nhìn mình chằm chằm, Văn Tiêu Tiêu lên tiếng hỏi: "Anh còn việc gì nữa sao?"
"À, không có gì." Bạch Đình Sương thu hồi ánh mắt, rồi đi về phía bờ sông.
Mặt sông vốn đã đóng băng, chỗ duy nhất có thể chạm tới mặt nước chính là cái hố lớn Văn Tiêu Tiêu vừa tạo ra lúc nãy. Thấy mấy người kia định bắt cá từ chỗ đó, cô bất giác nhíu mày.
Hỏng bét! Lúc nãy quên không đóng băng lại rồi.
Lại để lợi cho con nhỏ vô lễ kia rồi.
Bạch Tinh Tinh lườm Văn Tiêu Tiêu một cái. Không chỉ vì cô không chịu bán cá cho cô ta, mà còn vì cô ta không ngờ ở huyện Nghi lại có người phụ nữ xinh đẹp hơn mình.
Văn Tiêu Tiêu thản nhiên nhìn lại. Nhìn gì mà nhìn, tôi đương nhiên là đẹp hơn cô rồi!
Cảm ơn tác giả đại nhân đã cho vai pháo hôi này một gương mặt đẹp, không làm mất mặt người xuyên không.
Một binh sĩ thò tay xuống làn nước lạnh buốt. Anh ta là dị năng giả hệ Hỏa nên không sợ cái rét. Nhìn động tác của mấy người họ, trong lòng Bạch Đình Sương chợt dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Ngay giây sau, dưới lớp băng mờ đục bỗng xuất hiện một bóng đen khổng lồ đang lao thẳng tới. Những người đứng trên mặt băng còn chưa kịp nhận ra chuyện gì, chỉ có Phương Lỗi phát hiện trước.
"Này này, mau lên bờ nhanh lên. Nguy hiểm!!!"
Tiếng hét của Phương Lỗi vẫn không ngăn được động tác của anh ta, chỉ có Bạch Đình Sương là lập tức đề cao cảnh giác.
Chỉ trong chớp mắt, một tiếng động lớn đã vang lên.
Lớp băng dày vỡ tung, một con cá khổng lồ phá mặt băng vọt lên. Nó ngoạm chặt cánh tay của dị năng giả kia, nuốt gọn cả người anh ta vào bụng, rồi lập tức lặn trở lại dòng nước.
Ở khu vực gần mép băng, một người bị nuốt chửng, còn hai người khác thì rơi xuống nước. Bạch Đình Sương chỉ kịp kéo Bạch Tinh Tinh lùi về sau.
Nước bắn tung tóe từ cú quẫy của con cá lớn khiến Bạch Tinh Tinh bị xối cho ướt sũng. Cả người đều nhếch nhác, quần áo dính chặt vào da thịt.
"Tiêu Tiêu, lúc nãy em không nhìn thấy con cá lớn đó sao?" Phương Lỗi lắp bắp hỏi.
"Không có mà."
Lúc nãy cô đã cảm nhận kỹ dưới đáy nước rồi, rõ ràng đâu có con nào như thế.
Hai người vừa rơi xuống nước đã nhanh chóng mất dạng. Dưới lớp băng dày, chẳng ai còn nhìn rõ được gì nữa. Ngay cả Văn Tiêu Tiêu cũng không cảm nhận được hơi thở của sự sống từ hai người đó, e là đã bị con cá lớn kia nuốt mất rồi.
Bốn vệ sĩ thân cận của Bạch Tinh Tinh vừa mới chạm mặt con cá lớn đã mất đi ba người. Cô ta lập tức không còn chút khí thế nào nữa, chỉ có thể để Bạch Đình Sương đưa về xe.
Trước khi đi, Bạch Đình Sương cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói với mọi người: "Ở đây rất nguy hiểm, các vị cũng nên về sớm đi."
Mọi người gật đầu đáp lại.
"Dưới sông còn bao nhiêu cá nhỏ của em, chẳng lẽ đều bị nó ăn sạch rồi?" Văn Tiêu Tiêu lộ rõ vẻ lo lắng, đứng ngồi không yên.
Mọi người: "..."
Đó là lương thực của nó mà.
Sau chuyện ngoài ý muốn này, mấy người cũng không định nán lại ngoài thành nữa. Vừa lên xe là lập tức quay về.
Bọn họ tách khỏi đoàn xe của Bạch Đình Sương rồi vào thành. Trước tiên đưa Tiểu Lượng về nhà, sau đó mới quay về chỗ mình. Tuy cả bọn đã ăn uống no say ở ngoài, nhưng trong nhà vẫn còn hai người cần phải lo.
Chú Triệu còn đang chờ mọi người mang thức ăn về, nên việc nấu nướng đương nhiên lại rơi vào tay Trương Tuyết Hàng. Ai bảo anh là người lớn tuổi nhất sau chú Triệu chứ, từ cơm nước đến mấy chuyện lặt vặt trong nhà, anh đều tiện tay lo liệu luôn cho chú.
Bên này, Tiểu Lượng hớn hở đeo chiếc giỏ tre nhỏ bước vào nhà, vừa ngẩng lên đã bắt gặp đôi mắt đen thẳm của Tôn Mông.
"Ơ, cậu tỉnh rồi à? Sáng nay thấy cậu còn ngủ nên mình không gọi dậy. Cậy thấy khá hơn chút nào chưa?"
Tiểu Lượng nhiệt tình hỏi, hoàn toàn không bị vẻ mặt u ám của Tôn Mông dọa cho sợ.
Nhìn Tiểu Lượng tất bật sắp xếp cá và gà rừng, vẻ mặt Tôn Mông dần dịu xuống. Lúc tỉnh dậy sáng nay, trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại một mình cậu, cậu còn tưởng đối phương đã bỏ mặc mình rồi.
Hừ, mình chỉ tạm ở lại đây dưỡng thương thôi. Đợi vết thương lành hẳn, mình sẽ rời đi ngay.
Hai đứa trẻ còn quá nhỏ, lại chẳng đứa nào biết nấu nướng, nên đống nguyên liệu này chỉ có thể chờ đến lúc Trương Dương về mới xử lý được.
"Tiểu Lượng, mấy thứ này em lấy ở đâu ra vậy?" Trương Dương kinh ngạc hỏi. Cá với gà rừng đều còn sống, với một đứa trẻ như Tiểu Lượng chắc chắn không thể tự bắt được.
"Là chị Tiêu Tiêu cho em đó ạ. Hôm nay, lúc ra khỏi thành em gặp chị Tiêu Tiêu, may mà có chị ấy với mấy anh đi cùng. Sau đó còn có một nhóm người suýt nữa bị con cá quái vật dưới nước ăn thịt nữa!"
Tiểu Lượng hào hứng kể lại mọi chuyện xảy ra ở bìa rừng ngoài thành hôm nay. Theo lời cậu, đám người kia đúng là xui xẻo. Mà nói cho cùng cũng tại cô tiểu thư kia cứ đòi ăn cá, nếu không đã chẳng có người chết.
Hừ, đúng là ngốc muốn chết!
Tôn Mông quay mặt đi.
Người di cư mới vào thành sao? Xem ra huyện Nghi sắp tới sẽ náo nhiệt lắm đây. Mong là đám người mới này có thể làm Trương Kỳ bớt chú ý, để mắt tới mình suốt ngày nữa.
Tôn Mông cứ thế tạm thời ở lại nhà Tiểu Lượng. Sau vụ án giết người phân xác ấy, trong thành không còn xảy ra chuyện tương tự nào nữa, nên Trương Kỳ và nhóm Tần Lẫm dần không để tâm đến chuyện này nữa.
Phát súng của Trương Tuyết Hàng rất chuẩn, mà đối phương lại chỉ là một đứa trẻ, nên chẳng ai nghĩ nó vẫn còn sống.
Với cả chuyện quan trọng nhất lúc này của căn cứ là sắp xếp chỗ cho nhóm người di cư mới đến. Toàn bộ huyện Nghi đương nhiên vẫn do nhà họ Hàn quản lý, nhưng bố trí những người từng phụ trách các căn cứ cũ thế nào cũng là một vấn đề.
Cuối cùng, vẫn là Tống Ngôn Thâm đề xuất phương án quản lý theo khu vực. Hàn Thành phụ trách toàn bộ huyện Nghi, bên dưới chia thành nhiều phân khu, mỗi khu do một vài người đảm nhiệm chức vụ khu trưởng.
Những người sống sót di cư tới cũng phải đăng ký tên thật, được cấp thẻ căn cước và chịu sự quản lý thống nhất.
Sau khi đề nghị này được thông qua, mọi việc ở huyện Nghi cũng dần đi vào quỹ đạo.

Bình Luận

0 Thảo luận