Văn Tiêu Tiêu tỉnh dậy khi trời đã sẩm tối, xung quanh im ắng như tờ, cứ như thể cô đang mơ. Trên người cô đắp áo khoác của Tần Lẫm. Áo khoác của anh hình như lúc nào cũng sạch sẽ, không dính chút bẩn thỉu nào của tang thi.
Cô vừa ôm chiếc áo, vừa dụi mắt, cuối cùng cũng thấy bóng người đang tụ tập bên cửa sổ.
"Mọi người đang làm gì vậy?"
Tất cả mọi người: "..."
Cuối cùng cũng chịu tỉnh giấc rồi!
"Chuẩn bị sang tòa nhà đối diện."
Tần Lẫm nhận lại áo khoác, nhìn sợi dây vừa buộc xong và mấy dị năng giả ở bên kia.
"Bên kia lại có người á!!!"
Văn Tiêu Tiêu rốt cuộc cũng tỉnh táo, rồi vội hỏi: "Chúng ta qua đó bằng cách nào? Đi bằng dây à?"
"Tất nhiên là đu qua rồi. Cô không thấy dây thừng nối sang bên kia sao?"
Chu Lệ ngứa mắt cái vẻ yểu điệu lại hay làm quá của cô. Trong đôi mắt đào thoáng lộ vẻ khinh thường, giọng điệu cũng chẳng mấy khách sáo.
Văn Tiêu Tiêu nép vào lòng Tần Lẫm. Bà chị này có cần phải nói chuyện hằn học thế không!
Tần Lẫm ôm lấy vai Văn Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng trấn an cô: "Đừng sợ!"
"Mỗi lượt hai người cùng bò qua!"
Sức chịu tải của dây thừng có hạn, số dây họ có cũng chỉ đủ để nối thành hai sợi sang bên kia. Bên này có hơn ba mươi người, muốn qua hết một cách an toàn thì cần thời gian, vậy nên không được chậm trễ.
Tống Ngôn Thâm dẫn Tô Gia đi lượt đầu tiên. Hai người nắm chặt lấy sợi dây của mình, sau đó từ từ xoay người xuống dưới, móc chân vào dây, rồi bò sang phía bên kia.
Tô Gia có vóc dáng nhỏ nhắn, lại thường xuyên rèn luyện, nên tốc độ không hề chậm. Khi sang đến nơi, Tống Ngôn Thâm leo lên trước rồi kéo Tô Gia lên theo.
Văn Tiêu Tiêu nhìn cảnh trước mắt, sắc mặt trắng bệch. Đây là tòa nhà cao hơn ba mươi tầng đấy! Lỡ không may là sẽ rơi thẳng vào đám thây ma đang chờ sẵn bên dưới, đến xác cũng khỏi cần tìm. Đúng là "tuyệt vời" thật!
"Tiêu Tiêu, em muốn qua cùng anh không?" Hàn Hiến Lễ đặc biệt tới mời Văn Tiêu Tiêu.
Tần Lẫm nghe vậy, liền ngước mắt lên đánh giá Hàn Hiến Lễ. Không dưng mà ân cần thế này, chắc chắn là có ý đồ gì rồi.
Văn Tiêu Tiêu nhìn Hàn Hiến Lễ, rồi lại nhìn Tần Lẫm, cảm thấy vẫn là Tần Lẫm đáng tin hơn, nên cô lắc đầu từ chối.
"Hừ!" Chu Lệ cười khẩy. Đồ thỏ đế!
Cô ta chủ động bước tới bên cửa sổ, nắm chặt sợi dây thừng rồi trèo lên. Sợi dây lắc lư qua lại, khiến tim Chu Lệ đập dồn dập không ngừng. Cái vẻ mỉa mai người khác ban nãy biến mất sạch, thay vào đó là cả người run lên, không dám nhích thêm dù chỉ một chút.
Hàn Hiến Lễ nhận thấy tốc độ bên còn lại hơi chậm, nhìn sang thì thấy Chu Lệ mặt cắt không còn giọt máu, môi run bần bật.
"Chu tiểu thư, nếu cô không chịu tiến lên, thì lát nữa kiệt sức là cô sẽ rơi xuống đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=24]
Hàn Hiến Lễ tốt bụng nhắc nhở. Lúc nãy thấy cô ta hùng hổ bắt nạt người khác, anh còn tưởng cô ta gan dạ lắm, không ngờ lại nhát cáy thế này.
Chu Lệ nghe lời Hàn Hiến Lễ, lại nhìn xuống đám xác sống lúc nhúc bên dưới, cuối cùng cũng lấy hết can đảm để nhích người về phía trước. Tuy nhiên, tốc độ vẫn rất chậm, sợi dây bên kia đã có thêm hai người trèo lên rồi, mà cô ta mới bò được hai phần ba quãng đường.
May mà cuối cùng cũng qua thành công.
Bên phía Văn Tiêu Tiêu giờ chỉ còn lại bốn người. Tần Lẫm bảo Phương Lỗi qua trước, anh và Văn Tiêu Tiêu đi lượt cuối cùng.
"Có sợ không? Anh cõng em qua nhé?"
Tần Lẫm đã tính sẵn rồi, nếu cô thực sự không dám thì anh sẽ cõng cô qua. Sợ nhất là sợi dây không chịu nổi sức nặng của hai người.
Thế nhưng Văn Tiêu Tiêu lại lắc đầu: "Bám vào anh hay bám vào dây thì cũng chẳng khác gì nhau."
Tần Lẫm: "..." Khác nhiều lắm đấy, được không? Ít nhất bám vào anh thì em không cần phải tốn sức.
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt không biểu cảm của Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm đành nuốt lại những lời định nói. Cùng lắm thì lát nữa nếu cô ấy không chịu nổi thì giúp. Không nên làm nhụt chí của cô nàng.
Vì Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm là đợt cuối cùng, nên cũng không ai thúc giục họ. Trái lại, nhóm Tống Ngôn Thâm, Tô Gia và Phương Lỗi ở bên kia đều lộ rõ vẻ lo lắng.
Tô Gia không nghĩ Văn Tiêu Tiêu có thể bò qua nổi, còn Tống Ngôn Thâm và Phương Lỗi thì càng không thể tưởng tượng ra cảnh Văn Tiêu Tiêu bò dây trông như như thế nào.
Văn Tiêu Tiêu đứng trước cửa sổ bị vỡ nát, vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, cúi người nắm lấy sợi dây. Trong lòng cô thầm nghĩ: Nếu mà rơi xuống, liệu mình có được về nhà không nhỉ?
"Không chịu nổi thì phải gọi anh!" Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, kéo Văn Tiêu Tiêu về với thực tại.
Thôi bỏ đi! Chết vinh không bằng sống nhục.
Động tác của Văn Tiêu Tiêu cực kỳ chuẩn xác. Trước khi xuyên vào sách, cô vốn là người đam mê thể thao mạo hiểm, leo núi hay leo dây đối với cô chỉ là chuyện nhỏ.
Tần Lẫm chậm rãi bò song song với Văn Tiêu Tiêu. Anh khá ngạc nhiên trước động tác của cô, cực kỳ nhịp nhàng và tiết kiệm sức lực. Hai người vậy mà lại là nhóm có tốc độ nhanh nhất.
Phương Lỗi đợi ở cửa sổ để kéo Tần Lẫm lên, Tần Lẫm vươn một tay ra.
Biến cố xảy ra ngay lúc này. Sợi dây trong tay Tần Lẫm lại đột ngột đứt, Phương Lỗi nắm hụt.
Mọi người bất lực nhìn Tần Lẫm đang rơi xuống.
"Tần Lẫm!"
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Văn Tiêu Tiêu trống rỗng, nhưng tay cô đã vươn ra. May mắn là hai sợi dây treo rất sát nhau, cô nhoài người, kịp túm chặt lấy thân thể đang rơi xuống của Tần Lẫm.
Sức nặng của hai người dồn hết lên cánh tay đang bám lấy dây của cô. Da cô vốn mỏng, lúc này cô chỉ cảm thấy sợi dây như lưỡi dao, cứa rách lòng đến rát buốt.
"Tiêu Tiêu, buông tay ra!"
Ngay khoảnh khắc vừa rồi Tần Lẫm cũng có chút thất thần. Tai nạn xảy ra quá đột ngột, mà anh cũng không có gì để bám vào, nhưng phản ứng của Văn Tiêu Tiêu lại nằm ngoài dự tính của anh.
"..."
Văn Tiêu Tiêu khóc không ra nước mắt, ngoài cơn đau ra, cô gần như không còn cảm nhận được gì nữa.
Phương Lỗi hồn vía lên mây, nhìn hai người chông chênh giữa không trung mà mồ hôi lạnh toát ra khắp người.
Tống Ngôn Thâm vươn người ra, nắm lấy Văn Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, buông tay ra đi em."
Một tay của Văn Tiêu Tiêu vẫn nắm chặt sợi dây: "Em hình như không cử động được nữa rồi."
Tần Lẫm nhíu mày. Càng treo lâu, áp lực dồn lên cô càng lớn. Anh lên tiếng: "Tiêu Tiêu, khi nào anh bảo buông, thì em thả tay phải ra."
Văn Tiêu Tiêu lo lắng nhìn xuống đám tang thi bên dưới. Tần Lẫm trấn an cô: "Không sao đâu, tin anh."
Tần Lẫm mượn đà đung đưa của cơ thể, dồn lực vào eo, cả người bật vọt ra.
"Buông tay!"
Văn Tiêu Tiêu nghe tiếng liền buông tay đang giữ Tần Lẫm ra. Với tốc độ cực nhanh, anh đã bám chặt vào bệ cửa sổ, rồi bật người vào bên trong. Ngay khi tiếp đất, anh liền quay người, cùng Tống Ngôn Thâm kéo Văn Tiêu Tiêu lên.
Bàn tay trái của cô bị mài rách, sợi dây thít vào lòng bàn tay, thịt non và máu tươi hòa lẫn vào nhau, không thể nhìn rõ.
Đây là lần đầu tiên Văn Tiêu Tiêu bị thương kể từ sau tận thế. Lòng bàn tay cô tê rần, đến nỗi mất cả cảm giác đau, nhưng nước mắt sinh lý cứ rơi mãi, trông cô đáng thương vô cùng.
Tần Lẫm ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: "Không sao rồi, ổn rồi..."
Hàn Hiến Lễ cũng chen lên, trước tiên kiểm tra vết thương của cô. Thấy cô không sao, anh mới nói: "Tôi đã liên lạc với căn cứ, trực thăng sẽ đến đón chúng ta sớm thôi."
Nghe tin này, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dấy lên tia hy vọng.
Anh trai của Hàn Hiến Lễ là Hàn Hiến Tề, một người đàn ông cao lớn. Khi ghe vậy, anh ta lại không mấy lạc quan: " Đám thây ma này giờ chỉ tụ lại đây một cách vô thức thôi, các cậu vẫn chưa thấy hết sự đáng sợ thật sự của huyện Nghi đâu. "
"Ý anh là sao?" Tim Tống Ngôn Thâm chợt thắt lại, chẳng lẽ còn ẩn tình gì nữa?
Tần Lẫm kéo Văn Tiêu Tiêu sang một bên, lấy băng gạc và cồn ra để sát trùng vết thương cho cô. Nhìn thấy bột thuốc Vân Nam Bạch Dược rắc lên vết thương, Văn Tiêu Tiêu cuối cùng cũng không giữ được bình tĩnh.
"Anh đào đâu ra mấy thứ này thế?"
Thuốc men thời tận thế quý giá đến mức nào chứ, đã sớm đã bị người ta cướp sạch. Phần lớn thì rơi vào tay các căn cứ. Dọc đường đi, họ chẳng thấy tiệm thuốc nào, vậy nên căn bản không thể tìm thấy những loại thuốc này.
Tần Lẫm không nói gì, chỉ lẳng lặng băng bó cho cô.
"Đau." Văn Tiêu Tiêu rụt tay lại, nhưng không thành.
"Giờ mới biết đau à? Vừa nãy sao không buông tay?" Tần Lẫm không nói rõ được lúc này mình đang có cảm xúc gì, chỉ thấy trong lòng có chút bực bội, không mấy dễ chịu.
"Vậy chẳng phải anh sẽ chết sao? Em không muốn anh chết!"
Đó là lời thật lòng. Kể từ khi cô xuyên đến tận thế này, Tần Lẫm luôn chăm sóc cô. Nếu nói trong đội, Văn Tiêu Tiêu không muốn ai gặp chuyện nhất, thì đó chính là Tần Lẫm.
"Anh sẽ không chết." Tần Lẫm xoa đầu Văn Tiêu Tiêu, rồi bổ sung thêm một câu: "Em cũng vậy."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận