Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 47: Ký ức đau thương

Ngày cập nhật : 2026-04-13 07:29:02
Trương Tuyết Hàng đứng từ xa quan sát cảnh ấy, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh. Tô Gia đứng bên cạnh cũng nhận ra điều gì đó bất thường, khẽ hỏi: "Sao vậy, có vấn đề gì à?"
"Đề phòng thằng bé kia."
Trương Tuyết Hàng vừa dứt lời, trong đầu Tô Gia lập tức hiện lên bóng đen vụt qua màn đêm hôm đó.
"Là nó sao?" Tô Gia hạ thấp giọng, đồng thời đã siết chặt chuôi đao sau lưng.
"Vẫn chưa thể chắc chắn hoàn toàn." Trương Tuyết Hàng nhìn chằm chằm về phía Tôn Mông. "Trước đó, thằng bé đó lúc nào cũng quấn kín mít. Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng tôi nhớ rõ đôi mắt đó."
"Em đừng vội ra tay, để anh quan sát thêm một lúc."
Trương Tuyết Hàng đưa tay cản Tô Gia lại, ra hiệu cô đừng manh động.
Hai người cứ kín đáo quan sát như vậy, đến cả Phương Lỗi cũng bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Ngay cả Tiểu Lượng cũng cảm nhận được bầu không khí hôm nay dường như hơi khác thường.
Nếu nói trong số những người có mặt ở đây vẫn có một người thản nhiên không biết gì, thì người đó chính là là Văn Tiêu Tiêu.
Sau một bữa ăn no nê, lại còn mang được số cá và gà rừng còn lại về thành, nên tâm trạng của Văn Tiêu Tiêu rất tốt.
"Tiểu Lượng, lâu thế rồi mà em vẫn chưa mời bọn anh sang nhà chơi lần nào nhỉ? Hay tối nay bọn anh qua nhà em ăn cơm nhé?" Trước khi rời đi, Trương Tuyết Hàng bỗng lên tiếng đề nghị.
"Dạ? Tất nhiên là được ạ." Tiểu Lượng vui mừng ra mặt.
"Vậy để anh phụ em dọn dẹp đồ đạc, còn anh Phương Lỗi đi đón những người khác sang đây."
Nụ cười của Trương Tuyết Hàng vẫn ôn hòa như thường, Tiểu Lượng hoàn toàn không nhận ra có gì bất ổn.
Văn Tiêu Tiêu lại thấy hơi khó hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=47]

Sao nhất định phải sang nhà Tiểu Lượng ăn cơm vậy?
Vì thương cậu bé còn nhỏ, bọn họ chỉ giao cho Tiểu Lượng những việc vừa sức, càng chưa từng nhắc tới chuyện sang nhà cậu ăn cơm thế này.
Có gì đó không ổn.
Người duy nhất đến lúc này vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra vẫn là Văn Tiêu Tiêu.
Bước vào căn nhà hai tầng nhỏ nhắn, ấm cúng nhưng có phần trống trải của Tiểu Lượng, Tô Gia đã dẫn cậu bé đi sơ chế số thịt rừng vừa mang về.
Trong phòng khách, Trương Tuyết Hàng bất ngờ áp sát tới, ghì chặt lấy Tôn Mông. Động tác của anh nhanh gọn như báo săn. Tôn Mông lùi liền mấy bước, nhưng rốt cuộc vẫn không địch nổi tốc độ lẫn sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành. Hai tay cậu vừa kịp kim loại hóa được một nửa, không biết chợt nghĩ tới điều gì mà lại bất ngờ từ bỏ chống cự.
"Hai người..."
Văn Tiêu Tiêu vội chạy tới, nhưng lúc này Tôn Mông đã bị Trương Tuyết Hàng khống chế hoàn toàn.
"Sao nhóc lại ở đây? Rốt cuộc là có mục đích gì?" Trương Tuyết Hàng nghiêm giọng quát.
"Hừ, muốn chém muốn giết gì thì tùy các người. Hỏi nhiều làm gì?" Tôn Mông còn nhỏ tuổi nhưng tính khí rất bướng bỉnh, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn Trương Tuyết Hàng.
"Nhóc... nhóc chính là kẻ giết người hàng loạt đó sao?"
Văn Tiêu Tiêu ngồi xổm xuống nhìn Tôn Mông, trong lòng có chút khó chịu. Dù sao thì cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành.
"Giết người cái gì chứ, bọn chúng đều đáng chết. Nếu không phải vì chúng nó, mẹ tôi đã không chết. Chúng là một lũ súc sinh."
Vừa dứt lời, nước mắt lặng lẽ trào ra nơi khóe mắt Tôn Mông, lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn, quật cường.
Văn Tiêu Tiêu và Trương Tuyết Hàng nhìn nhau, rồi cô lên tiếng hỏi: "Bọn chúng cũng từng bắt nạt mẹ nhóc sao?"
Tôn Mông quay mặt đi, không nói thêm lời nào nữa.
Nếu không phải đang cần tinh hạch, ai thèm nhắm vào cái tên to xác khó đối phó này chứ.
"Nhóc kể rõ mọi chuyện đi. Nếu nhóc chịu nói, chị sẽ bảo anh ấy buông ra."
Văn Tiêu Tiêu biết trên tay Tôn Mông đã dính không ít mạng người, nhưng một đứa trẻ bị dồn đến mức phát điên như thế này, chắc chắn phải có nguyên do. Cô bằng lòng cho cậu một cơ hội để nói ra mọi chuyện.
Thấy Tôn Mông vẫn im lặng, Văn Tiêu Tiêu lại nói: "Nhóc và mẹ đều từ Hạ Thành tới, đúng không? Nếu chị nhớ không nhầm, lúc Tiết Hổ làm loạn, hắn đã cướp đi rất nhiều vật tư, còn những kẻ đó cũng đều là tự nguyện đi theo hắn."
"Không phải!" Tôn Mông đột ngột quay phắt đầu lại, lớn tiếng phản bác. "Tiết Hổ là một con súc vật. Rất nhiều người đều bị hắn lừa đi."
Văn Tiêu Tiêu ra hiệu cho Trương Tuyết Hàng buông tay. Tôn Mông kiệt sức, vừa được thả ra đã ngã quỵ xuống đất. Văn Tiêu Tiêu đành đưa tay đỡ cậu, giúp cậu ngồi vững lại.
"Sau khi đội trưởng Trương Kỳ rời đi, ở đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tôn Mông gạt nước mắt, rồi bắt đầu kể lại những chuyện xảy ra sau vụ bạo loạn đó.
Vụ bạo loạn ở khu tị nạn tạm thời tuy do Tiết Hổ kích động, nhưng phần lớn mọi người đều bị hắn ép buộc tham gia. Ai không thuận theo sẽ bị giết. Khi ấy Tôn Mông đang sốt cao, nếu mẹ cậu không đồng ý, cậu sẽ bị ném ra ngoài. Trong tình thế không còn đường lui, mẹ Tôn Mông đành gia nhập cùng đám người đó.
Sau khi cuộc bạo loạn thành công, Trương Kỳ rời đi, Tiết Hổ thì lên nắm quyền.
Ban đầu lương thực vẫn còn dư dả, nên Tiết Hổ dẫn theo đám đàn em ăn chơi hưởng lạc, sống những ngày tháng vô cùng phóng túng. Đến khi vật tư dần cạn kiệt, Hạ Thành lại đón thêm một đợt xác sống tràn tới, gần như toàn bộ người trong thành đều chết sạch.
Tiết Hổ dẫn theo mấy tên đàn em còn sống tháo chạy. Trước khi rời đi, Tôn Mông thức tỉnh dị năng, cũng vì thế Tiết Hổ mới chịu mang theo hai mẹ con cậu. Chỉ là sau khi đến Nhạc Thành, cuộc sống lại không hề tốt đẹp như tưởng tượng. Không chỉ chẳng có được cuộc sống ổn định, mà ngay cả việc kiếm lương thực cũng trở thành một vấn đề lớn.
Mẹ cậu không có địa vị gì trong đội, nên chỉ có thể mặc người ta ức hiếp. Bà thường xuyên bị hành hạ, thậm chí có lần, giữa đêm còn có kẻ lẻn lên giường của bà.
Không một ai đứng ra quản chuyện đó. Kể từ sau lần ấy, đám Tiết Hổ lại càng quá quắt hơn, hoàn toàn không còn xem hai mẹ con cậu là con người.
Người Tôn Mông hận nhất chính là Tiết Hổ. Chính tên đàn ông đó đã đẩy họ xuống địa ngục.
Còn có tên đàn em của hắn là Triệu Khuê. Ngày thường hắn luôn miệng chửi Tôn Mông là thứ con hoang, còn đứng ngay trước mặt cậu mà sỉ nhục mẹ cậu: "Xem mẹ mày trên giường lẳng lơ như thế, chưa biết chừng mày còn chẳng phải con ruột của bố mày đâu..."
Cuối cùng, mẹ cậu không chịu nổi sự dày vò ấy mà chết. Từ đó, Tôn Mông cũng bắt đầu kế hoạch trả thù của mình.
Sau khi nghe Tôn Mông nghẹn ngào kể hết mọi chuyện, phòng khách rơi vào im lặng.
Có lẽ những lời cậu kể vẫn chưa phải toàn bộ. Những chuyện liên quan đến mẹ cậu, cậu cũng không nói quá rõ. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã đủ để Trương Tuyết Hàng và Văn Tiêu Tiêu hình dung ra hai mẹ con cậu đã phải sống những ngày tháng như thế nào.
Nhìn cậu như vậy, Văn Tiêu Tiêu không nhịn được mà đưa tay xoa đầu Tôn Mông.
"Các người đã biết hết đầu đuôi câu chuyện rồi đấy. Giờ muốn giết tôi sao?" Tôn Mông quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn hai người đầy hung dữ. Dù sao mẹ cậu cũng không còn nữa, cậu cũng chẳng còn thiết sống.
Văn Tiêu Tiêu và Trương Tuyết Hàng nhìn nhau. không ai nói gì, nhưng cả hai đều đã hiểu ý đối phương.
"Nhóc vẫn chưa đủ tuổi thành niên, nên không thể bị xử tử." Một lúc lâu sau, Văn Tiêu Tiêu mới lên tiếng.
"Vậy thì sao?" Đôi mắt còn ngân ngấn nước của Tôn Mông lộ vẻ khó hiểu.
"Cho nên, từ giờ bọn tôi sẽ trông chừng nhóc, cho đến khi nhóc thật sự thay đổi." Giọng Trương Tuyết Hàng trầm thấp, như thể đang đưa ra phán quyết cuối cùng.
"Trông chừng? Các người định nhốt tôi lại sao?" Tôn Mông không chấp nhận kết quả này. Thà để cậu chết quách đi còn hơn.
"Không phải nhốt lại, mà là từ giờ bọn tôi sẽ quản lý nhóc. Có vậy nhóc mới không tiếp tục làm loạn nữa."
Nhìn đôi mắt phủ một tầng hơi nước cùng vẻ mặt mờ mịt của Tôn Mông, Văn Tiêu Tiêu lại giơ tay véo nhẹ má cậu.
Dù quyết định này có phần mạo hiểm, nhưng nếu có thể dẫn dắt Tôn Mông đi đúng đường, để cậu lớn lên như một đứa trẻ bình thường, thì đó cũng là một việc rất đáng làm.
Tôn Mông ngẩn ra. Cậu không ngờ đối phương lại nói như vậy. Nhưng mình thật sự đã làm rất nhiều chuyện sai, liệu còn có thể được tha thứ không?
Đúng lúc ấy, Tô Gia dẫn Tiểu Lượng bước vào phòng khách, phá vỡ bầu không khí yên lặng trong phòng.
"Chị Tiêu Tiêu, bọn em đã bỏ hết số thực phẩm vào hố băng bên ngoài để cấp đông rồi ạ." Tiểu Lượng chạy lại, vừa thấy mắt Tôn Mông đỏ hoe thì lập tức lo lắng hỏi, "Tiểu Mông, cậu sao thế?"
Tôn Mông: "..."
"Không có gì đâu. Bọn chị vừa mới biết hóa ra chị và Tiểu Mông trước tận thế đều từng ở cùng một thành phố. Trước đây, bọn chị còn ở chung khu tị nạn tạm thời nữa cơ."
Văn Tiêu Tiêu vòng tay qua vai Tôn Mông. Cô cảm nhận được cơ thể nhỏ bé dưới tay hơi cứng lại, nhưng cậu không hề né tránh. Nghĩ đến đó, nụ cười của cô cũng dịu đi đôi chút.
"Thật ạ? Hóa ra lại trùng hợp như vậy sao?"
Tiểu Lượng mừng rỡ ra mặt. Cậu thật lòng vui thay cho Tôn Mông. Như vậy, Tiểu Mông sẽ không còn chỉ có một mình nữa, cậu ấy cũng có người quen rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận