"Tiểu Lượng?"
Văn Tiêu Tiêu nhìn thấy cậu bé bị mấy gã vạm vỡ đánh cho mặt mũi bầm dập, liền nổi giận. Cậu nghe thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, máu từ trán chảy xuống che kín mắt, khiến cậu không nhìn rõ người đến là ai.
"Ồ, hóa ra là người quen. Sao hả? Cô định lo chuyện bao đồng à?"
Tiết Hổ khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt trừng lớn, dữ tợn nhìn chằm chằm vào hai người, Đứng xung quanh là mấy tên đàn em lưu manh.
Đám người này chính là những kẻ đã cầm đầu đám thanh niên đi cướp đoạt vật tư ở khu trú ẩn tạm thời trước đó. Chỉ không ngờ rằng ngay sau khi đại đội vừa rời đi, Hạ Thành đã bùng phát triều cường tang thi, khiến chúng phải tháo chạy giữ mạng. Cuối cùng chỉ có hơn mười kẻ sống sót thoát được tới đây.
Giờ gặp lại, đúng là oan gia ngõ hẹp!
Nhưng Văn Tiêu Tiêu giờ đã không còn là cô gái nhút nhát, dễ bị dọa khóc như một tháng trước. Đối diện với bọn côn đồ, cô chỉ cười mỉm, cả người toát lên vẻ xa cách.
"Tôi khuyên mấy người nên thả thằng bé ra. Trong căn cứ mà tự ý đánh lộn là sẽ bị đuổi ra ngoài đấy."
Quả thật là có quy định này, nhưng với dị năng giả thì nó chẳng có tác dụng ràng buộc bao nhiêu.
Đám Tiết Hổ nghe xong, chỉ cười rộ lên đầy khinh bỉ. Tên Triệu Khuê đứng cạnh còn nhìn Văn Tiêu Tiêu một cách bỉ ổi. Hồi ở khu căn cứ tạm thời, anh ta đã để mắt đến cô nàng này, không ngờ duyên số lại đưa đẩy họ gặp lại ở đây. Trông cô còn xinh đẹp, mặn mà hơn cả lúc trước nữa!
Tần Lẫm nhìn ánh mắt trần trụi của mấy tên tép riu kia, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu. Dù chính anh cũng không rõ vì sao lại bực bội, nhưng kẻ nào dám gây sự với người của anh thì đều phải trả giá.
Chẳng thèm cho bọn lưu manh kịp mở miệng, chỉ trong nháy mắt, Tần Lẫm đã xông lên, hạ gục tất cả bọn chúng, trừ Tiết Hổ.
Tiết Hổ kinh hãi. Tốc độ nhanh quá! là dị năng giả hệ Tốc độ sao?
"Đại ca, cứu emmm!!!"
"Giết hắn đi đại ca! Á!!!"
Tiếng la hét thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên, hóa ra Tần Lẫm đã giẫm gãy một bàn tay của Triệu Khuê.
Lúc này, Văn Tiêu Tiêu đã đỡ cậu bé nhếch nhác trong góc tường đứng dậy. Cô dùng khăn tay thấm nước, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên đầu cậu.
Tiết Hổ siết chặt nắm đấm. Dị năng giả hệ Tốc độ thì đã sao? Mình là dị năng giả hệ Hỏa kia mà! Nghĩ vậy, hắn liền tụ một quả cầu lửa trong lòng bàn tay, rồi ném về phía Tần Lẫm.
Văn Tiêu Tiêu hiểu ra. Hèn chi trước đây bọn chúng dám gây loạn, hóa ra trong nhóm có một dị năng giả. Nhìn thực lực hiện tại của Tiết Hổ, có vẻ cấp độ của hắn ta cũng không thấp.
Tần Lẫm nghiêng đầu, dễ dàng né tránh đòn tấn công. Thấy tình hình không ổn, Tiết Hổ liền vứt bỏ đám thuộc hạ đang nằm la liệt dưới đất, một mình tháo chạy.
Văn Tiêu Tiêu: "..." Đúng là chẳng có chút khí phách nào cả!
Tần Lẫm đá mấy tên đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói: "Biến đi!"
Bọn côn đồ vội vàng bò dậy, rồi chạy biến, đến cả đe dọa cũng không dám nói ra.
"Tại sao bọn chúng lại đánh em?" Văn Tiêu Tiêu vừa giúp cậu bé băng bó vết thương trên đầu vừa hỏi.
"Họ bắt em dẫn đường. Khi đến nơi, họ không những không trả tiền mà còn đánh em một trận." Tiểu Lượng bình thường chẳng dám đụng chạm đến đám du côn du đãng này, nhưng gần đây cậu không còn lựa chọn nào khác. Bà nội của cậu bị bệnh, cậu cần kiếm được thứ gì đó có giá trị để đổi thuốc cho bà.
Cậu bé lau đi nước mắt trên mặt, đôi mắt lại đầy kiên cường: "Chị ơi, em về nhà trước đây."
"Ơ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=19]
Em bị thế này thì sao về được? Cầm lấy cái này đi. Em đi mua thuốc sát trùng mà bôi vào vết thương." Văn Tiêu Tiêu lén nhét vào tay Tiểu Lượng một viên tinh hạch.
"Chị ơi, em không lấy đâu!" Mặc dù, Tiểu Lượng không phải dị năng giả, nhưng cũng biết món đồ này quý giá đến mức nào. Hiện tại, một viên tinh hạch có thể đổi được nửa bao gạo.
"Cứ cầm lấy đi. Chị cũng không dùng đến." Văn Tiêu Tiêu thực sự không dùng đến viên này. Hiện tại, cô là người có nhiều tinh hạch nhất trong đội.
"Em cảm ơn chị." Tiểu Lượng lí nhí nói. Làm sao mà chị không dùng được cơ chứ? Viên này có thể đổi lấy vật tư mà.
"Về đi." Văn Tiêu Tiêu thấy cậu bé cẩn thận cất viên tinh hạch đi, mới vẫy tay chào tạm biệt.
Tần Lẫm đứng một bên nhìn thấy hết, khóe môi khẽ cong, rồi tiến lại gần Văn Tiêu Tiêu: " Trước giờ anh không biết em tốt bụng như vậy đấy. Đối với trẻ con lại còn kiên nhẫn thế, hửm?"
Văn Tiêu Tiêu ngước gương mặt tròn trịa với đôi mắt lấp lánh lên nhìn anh, lúm đồng tiền hiện rõ: "Anh còn nhiều thứ chưa biết về em đâu!"
"Đi thôi, tại đám đó mà lãng phí bao nhiêu thời gian của chúng ta." Văn Tiêu Tiêu nắm lấy tay Tần Lẫm, kéo anh vào trong hẻm. Quả nhiên, nơi này vẫn như cũ, các sạp hàng nhỏ san sát nhau, người qua lại tấp nập, khiến nơi đây nhộn nhịp chẳng kém gì hội chợ hồi trước tận thế.
Vừa vào đến chợ đen, Văn Tiêu Tiêu tự nhiên buông tay Tần Lẫm ra. Tần Lẫm cúi đầu, xoa nhẹ đầu ngón tay vừa được cô nắm lấy, cảm thấy nơi đó nóng hổi lạ thường.
Ở phía bên kia, Tống Ngôn Thâm vốn đang đi cùng Tô Gia và Hạ Chi Thanh. Nhưn giữa đường, Hạ Chi Thanh, chị ta vốn đang đi cùng Tô Gia, lại chạy sang kéo Tống Ngôn Thâm đi. Đến khi Tô Gia định thần lại, thì chỉ còn lại cô và gã béo Tào Uy.
Tô Gia dừng bước. Cô chẳng ưa gì cái tên béo này.
"Tô Gia, đi thôi! Chẳng phải chúng ta đã hẹn là đi ăn ở chỗ phía kia sao?" Cao béo vừa đi vừa không quên gọi Tô Gia. Trên đường đi, hắn đã quan sát kỹ rồi, con nhỏ Tô Gia này gầy gò như que củi, chẳng có gì đáng nhìn, so với nữ thần của hắn thì kém xa.
Đây đúng là cơ hội tốt, hắn nhất định phải xử lý cô ta.
Tô Gia do dự một lát, rồi tiếp tục đi cùng gã, càng lúc cách xa Tống Ngôn Thâm.
Trong khi đó, Hạ Chi Thanh kéo Tống Ngôn Thâm vào một quán ăn.
"Vào đây làm gì?" Tống Ngôn Thâm lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn với Hạ Chi Thanh.
Trước tận thế, anh đúng là có qua lại mập mờ với Hạ Chi Thanh, nhưng đó cũng chỉ vì anh muốn thoát khỏi sự bám đuôi của Văn Tiêu Tiêu. Còn bây giờ, Văn Tiêu Tiêu lại ngoan ngoãn, khiến quân cờ Hạ Chi Thanh này chẳng còn giá trị sử dụng. Thậm chí trong mắt Tống Ngôn Thâm hiện giờ, Hạ Chi Thanh còn phiền phức hơn cả Văn Tiêu Tiêu lúc trước.
"Ngôn Thâm, đã bao lâu rồi chúng mình chưa được ở riêng với nhau? Anh không nhớ cuộc sống trước kia của bọn mình sao?" Hạ Chi Thanh chậm rãi đặt bàn tay lên tay Tống Ngôn Thâm, nhẹ nhàng xoa.
Tống Ngôn Thâm rụt tay lại, lông mày nhíu lại, nói ra lời tàn nhẫn: "Hạ Chi Thanh, chúng ta chẳng có mối quan hệ nào cả. Tại sao tôi phải nhớ đến?"
Mặt Hạ Chi Thanh trắng bệch, giọng chị ta run rẩy: "Ngôn Thâm..."
Nhưng Tống Ngôn Thâm không đợi cô ta nói hết câu, đứng dậy và bước ra khỏi quán ăn, để mặc Hạ Chi Thanh ngồi đau khổ ở trong góc.
"Xoảng!" Toàn bộ bát đĩa vừa mới bày lên bàn đều bị chị ta gạt phăng xuống đất. Hạ Chi Thanh nghiến răng, căm hận: "Đều tại con khốn Tô Gia! Tao tuyệt đối sẽ không tha cho mày!"
Cả nhóm như những con ngựa thoát cương, mãi đến lúc sẩm tối mọi người mới lần lượt trở về. Văn Tiêu Tiêu trở về với vẻ đắc thắng, ôm lấy chiếc máy chơi game và chiếc máy tính bảng cũ chứa đầy phim ảnh mà cô vừa đổi được. Trong mắt Tần Lẫm, đó chỉ là đống đồ vô dụng, nhưng vẫn bất đắc dĩ giúp cô mang về.
Về phòng không thấy Tô Gia, Văn Tiêu Tiêu đi tắm trước, sau đó lại thấy chán nên cầm máy tính bảng sang gõ cửa phòng đối diện.
"Xem phim không?" Văn Tiêu Tiêu lắc lắc chiếc máy tính bảng trên tay.
Thấy Tần Lẫm vẫn đứng yên ngay cửa, Văn Tiêu Tiêu liền nở nụ cười nịnh nọt: "Anh ở một mình, xem phim sẽ tiện hơn."
Tần Lẫm biết rõ là cô nàng có mưu đồ, nhưng cũng không ghét bỏ, liền mở cửa phòng cho cô vào.
"Thật ra, em hơi sợ, không muốn ở một mình."
Văn Tiêu Tiêu kéo tấm thảm, tùy ý ngồi bệt xuống sàn nhà. Tóc cô vẫn còn đang nhỏ nước, nhưng trông cô lại càng thêm thanh tú. Da trắng như tuyết, môi đỏ như son. Lúc cô ngồi xếp bằng, vô tình lộ ra đôi chân nhỏ nhỏ, trông cô lúc này vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận