Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 84: Tiêu Tiêu là bảo bối của anh

Ngày cập nhật : 2026-05-24 17:41:56
Văn Tiêu Tiêu chỉ mỉm cười.
Cái đồ ngốc này, anh tự đi mà đoán!
Câu đố này phải đợi đến khi Tần Lẫm gặp Chu Cẩm mới được giải đáp. Còn trước đó, Văn Tiêu Tiêu đã cùng nhóm Giang Vũ lùng sục khắp nơi tìm hang bọ.
Trên đường tuần tra, Trần Hy vừa làm việc vừa than vãn với vẻ mặt mếu máo như sắp khóc: "Bức tường tôi vừa mới xây xong sẽ không bị đào tung lên đấy chứ? Tôi hận tận thế, đến sâu bọ kiến cánh mà cũng thành tinh được!"
"Anh đừng bi quan thế. Chúng ta sống ngay trên miệng hang sâu bọ thì sao có thể yên tâm được." Văn Tiêu Tiêu vỗ vai an ủi anh ta.
"Đáng sợ thật đấy. Không biết mấy con sâu này xuất hiện từ bao giờ mà to đến thế. Mẹ kiếp, bọn chúng là hóa thạch từ kỷ Jura sống dậy à?"
Suốt mấy ngày qua, nhờ sự kết hợp giữa dị năng hệ Thổ của Trần Hy và khả năng đánh hơi tìm hang của Tiểu Tuyết, bọn họ đã phát hiện và xử lý thành công rất nhiều tổ bọ ẩn nấp bên trong căn cứ Hắc Sơn. Những con bọ lớn nhất thậm chí còn to bằng cả cái cối xay đá, khiến Trần Hy sợ đến mức mất ăn mất ngủ.
Ai mà ngờ được một gã thô kệch, đen đúa như Hắc Toàn Phong lại sợ sâu bọ cơ chứ. Đúng là người cứng rắn đến đâu thì cũng có điểm yếu của riêng mình.
Đang nói chuyện thì ở dưới chân tường thành, bọn họ lại phát hiện thêm một cái hang nữa. Văn Tiêu Tiêu dùng dị năng hệ Thủy bơm nước vào bên trong, còn Trần Hy dùng dị năng hệ Thổ gia cố móng tường. Đây đều là tâm huyết của anh ta nên tuyệt đối không thể để nó sụp đổ được.
Khi dòng nước ồ ạt tràn vào hang, mặt đất bỗng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Bên dưới như có thứ gì đó đang cuộn trào, để lộ ra hai sợi râu dài ngoẵng, to tướng. Rất nhanh sau đó, phần đầu của một con bọ khổng lồ cũng chui lên khỏi mặt đất. Nó có hàm răng sắc nhọn cùng hai chân trước tiến hóa mọc đầy gai nhọn hoắt. Vừa nhìn thấy người, nó đã giương nanh múa vuốt, vung vẩy điên cuồng.
"Chị Vũ, cứu mạng!"
Trần Hy sợ đến chết khiếp, nhưng lại không thể bỏ chạy. Anh ta chỉ đành há miệng gào lên thảm thiết để cầu cứu.
"Gào gì mà gào, tránh ra!"
Một quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống. Giang Vũ xuất hiện trong bộ trang phục tác chiến màu đen với dáng vẻ oai phong lẫm liệt. Tay trái cô điều khiển dị năng, còn tay phải thì xách khẩu súng tiểu liên.
Đạn bắn ra như mưa, Giang Vũ chẳng hề tiếc tay. Trình độ bắn súng của cô đương nhiên cao hơn Văn Tiêu Tiêu gấp trăm lần. Chẳng mấy chốc, con bọ khổng lồ kia đã phơi thây giữa làn đạn và khói lửa mịt mù.
"Xong."
Giang Vũ hạ súng xuống. Vũ khí Tần Lẫm đưa cho đúng là dùng sướng tay thật.
Nhưng vừa nhớ đến việc Tần Lẫm giao phó, nụ cười trên môi Giang Vũ lập tức tắt ngấm.
Mẹ kiếp, cái đám phụ nữ ẻo lả kia biết nhét vào đâu bây giờ?
Hay là lấy làm phần thưởng phát cho mấy anh em trong căn cứ?
Phỉ phui! Phải tôn trọng nhân quyền!
Diệt xong con bọ lớn, dưới hang lại có vô số bọ con hoảng loạn bò tản ra xung quanh. Giang Vũ liền dùng hỏa lực bủa vây, chẳng mấy chốc đã dọn sạch bọn chúng.
"Cuối cùng cũng xử lý xong thêm một ổ nữa."
Trần Hy thở phào nhẹ nhõm. Trời càng ấm lên thì đám sâu bọ này hoạt động lại càng mạnh mẽ.
"Tiêu Tiêu, em đi đâu thế?"
Giang Vũ kéo Văn Tiêu Tiêu đang định rời đi lại, rồi hai người cùng sóng vai bước về phía trước.
"Em ra nhà kính xem sao. Chẳng phải chúng ta mới ươm lại mạ non sao?" Văn Tiêu Tiêu nhìn vào mắt Giang Vũ, trong lòng cô cứ có dự cảm chị ấy tìm mình thì chẳng có chuyện gì tốt lành.
"Chuyện đó không vội, lát nữa em ra tưới nước là được." Giang Vũ cân nhắc, vẫn chưa biết nên mở lời thế nào.
Văn Tiêu Tiêu quay sang hỏi: "Chị Vũ, chị có chuyện muốn tìm em à?" Văn Tiêu Tiêu quay sang hỏi.
"Chuyện là thế này, căn cứ chúng ta chẳng phải vừa có mấy người ngoài tới sao? Tần Lẫm giao hết đám người đó cho chị quản lý, nhưng giờ chị biết sắp xếp bọn họ vào đâu đây?"
Vốn dĩ Giang Vũ không định làm phiền Văn Tiêu Tiêu, nhưng đội trưởng Chu vẫn còn ở trong căn cứ. Nếu cô không nể mặt anh ta thì sau này cũng khó ăn khó nói. Đã vậy, việc phải giải quyết chuyện này thế nào cho ổn thỏa mới thực sự là vấn đề nan giải.
"Ồ... ý chị Vũ là mấy người đẹp kia ấy hả?"
Văn Tiêu Tiêu mỉm cười, đôi mắt lấp lánh nhưng chẳng hề có chút hơi ấm nào.
"Thật ra, bọn họ cũng đâu đẹp lắm đâu."
Dù sao đó cũng là những người được căn cứ Bình Minh dốc công đào tạo. Cha con nhà Vương Vũ vốn đã quen dùng mấy cái thủ đoạn này rồi.
Trước kia, Lôi Đình cũng từng bị dàn mỹ nhân của căn cứ Bình Minh mê hoặc đến mức đầu óc choáng váng. Chẳng qua đội trưởng Chu không ngờ cuối cùng bản thân lại chịu thiệt trong tay Mông Cửu, khiến cuộc làm ăn đổ bể vào phút chót.
"Vậy chị giao họ cho em đi, em sẽ dạy bọn họ cách tự lực cánh sinh." Văn Tiêu Tiêu dứt khoát đưa ra giải pháp.
"Tự lực cánh sinh á?" Giang Vũ vẫn chưa hiểu ý cô.
"Đúng vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=84]

Đám người này được đưa đến căn cứ Hắc Sơn của chúng ta, nếu họ chỉ biết há miệng chờ ăn, không chịu làm lụng gì thì chẳng mấy chốc sẽ ăn sập cả căn cứ mất."
Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, hàng mi cong vút khẽ rung rinh như cánh bướm.
Giang Vũ nhất thời cạn lời.
Căn cứ của chúng ta cũng chưa nghèo túng đến mức ấy đâu.
Thế nhưng suy đi tính lại, cô thấy đúng là phải bắt đám người này làm việc, tuyệt đối không thể để bọn họ ngồi không hưởng thụ được.
"Được rồi, ngày mai chị sẽ giao bọn họ cho chú Lý, để họ đi nhổ cỏ ruộng."
Giang Vũ rốt cuộc cũng không đẩy trách nhiệm sang cho Văn Tiêu Tiêu.
Vai ác này cứ để chị đây tự đóng là được. Ai bảo mình đã lỡ nhận quà rồi, nhận quà thì phải nương tay, ăn của người ta thì phải biết ngậm miệng cơ chứ.
Giang Vũ nói là làm. Ngày hôm sau, cô thật sự dẫn năm người phụ nữ kia đến thẳng khu nhà kính trồng rau.
"Chú Lý, mấy người này cháu giao lại cho chú nhé. Bọn họ chưa từng làm việc nặng bao giờ nên chú chịu khó để ý giúp cháiu."
Giang Vũ còn bận đi dọn dẹp các hang sâu bọ. Dặn dò xong xuôi, cô liền chuẩn bị rời đi.
"Này! Cô cứ thế vứt bọn tôi ở đây à? Chúng tôi đến căn cứ Hắc Sơn đâu phải để làm ruộng!"
Một người phụ nữ trong nhóm không phục, cất giọng gọi Giang Vũ lại.
Đúng là xui xẻo mà. Đến căn cứ Hắc Sơn mấy ngày rồi mà ngay cả bóng dáng người đàn ông bọn họ cần phục vụ cũng chưa thấy đâu.
"Cô tưởng nơi này vẫn là căn cứ Hắc Sơn của Lôi Đình chắc?" Giang Vũ cười lạnh, chĩa thẳng súng vào người phụ nữ to gan lớn mật kia. "Nói thật cho các cô biết, chút nhan sắc tàn tạ ấy của mấy cô còn chẳng lọt nổi vào mắt cậu Tần nhà chúng tôi đâu. Nếu còn lười biếng làm cậu ấy nổi cáu, các cô cứ chuẩn bị tinh thần bị ném đi làm mồi cho sâu bọ đi!"
Tóc xoăn, môi đỏ, mặt trái xoan, trông cũng được đấy chứ.
Đáng tiếc là Tần thiếu nhà bọn họ thèm vào mà nhìn.
"Thôi đừng nói nữa."
Người đồng hành bên cạnh kéo áo cô ta. Lúc này, người phụ nữ kia mới hậm hực quay đi chỗ khác.
Giang Vũ nở một nụ cười khinh miệt rồi dứt khoát rời đi. Trước khi đi, cô còn không quên ngoái đầu lại dặn dò: "Chú Lý, nếu họ làm không tốt thì chú cứ đánh cứ mắng thẳng tay, có chuyện gì thì cháu đứng ra chịu trách nhiệm."
"Được, con cứ yên tâm!" Lý Trọng Xuân gật đầu đáp.
Sau khi Giang Vũ đi khuất, Lý Trọng Xuân bắt đầu chỉ dẫn cho năm người phụ nữ kia cách phân biệt và nhổ cỏ dại.
Bị vây giữa một rừng phụ nữ, chú Lý đưa tay lau mồ hôi trên trán. Trời đất ơi, chuyện này tuyệt đối không thể để bà vợ già ở nhà nhìn thấy được, không thì rách việc.
Bên trong khu nhà kính có lắp đặt hệ thống sưởi nên nhiệt độ tăng lên rất nhanh. Năm vị mỹ nhân với lớp trang điểm tinh xảo chẳng mấy chốc đã mồ hôi nhễ nhại đầy mình. Lớp phấn son trên mặt họ bắt đầu nhòe nhoẹt, chảy thành từng vệt lem luốc ngang dọc, nhìn qua trông còn có phần đáng sợ.
Lý Trọng Xuân vừa làm vừa thầm lẩm nhẩm Đạo Đức Kinh trong lòng: Đàn bà con gái đúng là sinh vật đáng sợ nhất trên đời!
Về phần Chu Cẩm, mấy ngày nay anh ta chỉ có thể sốt ruột ngồi đợi. Ngày nào anh ta cũng nhìn thấy người của căn cứ Hắc Sơn đào hố chỗ này, bới đất chỗ kia, chẳng biết rốt cuộc bọn họ đang làm cái quỷ gì.
Anh ta cũng thử đi dò hỏi khắp nơi, thế nhưng ai nấy đều kín miệng như bưng, khiến anh ta chẳng moi được chút tin tức nào.
Thực ra, Tần Lẫm cố tình để anh ta phải chờ đợi. Ban đầu, anh còn định tốt bụng nhắc nhở Chu Cẩm về chuyện dịch sâu bệnh. Nhưng sau khi nhìn thấy năm người phụ nữ kia, lại thêm những lời Văn Tiêu Tiêu đã nói, Tần Lẫm lập tức mất hẳn hứng thú gặp mặt anh ta.
Hôm nay, Chu Cẩm không thể nhẫn nhịn được nữa nên đã chủ động dẫn người đến tìm Tần Lẫm.
Trong phòng họp, Tần Lẫm đang lật xem báo cáo sản lượng dầu mỏ của căn cứ Hắc Sơn thì Chu Cẩm đùng đùng bước vào.
"Cậu Tần, vụ làm ăn này rốt cuộc có thành được hay không thì cậu cứ cho tôi một câu trả lời dứt khoát đi chứ. Hà cớ gì cậu phải để tôi ngồi chơi xơi nước ở đây mãi như vậy?"
Trong lòng Chu Cẩm đang hừng hực lửa giận nên sắc mặt cũng chẳng mấy dễ coi.
Nghe vậy, Tần Lẫm thong thả đặt xấp tài liệu trong tay xuống. Anh ngẩng đầu nhìn Chu Cẩm rồi nói: "Nếu đội trưởng Chu đã nói vậy, tôi cũng xin nói thẳng. Đến căn cứ Hắc Sơn làm ăn, anh mang vật tư hay tinh hạch đến trao đổi thì tôi đều mở cửa chào đón. Nhưng vô duyên vô cớ đưa phụ nữ đến cho tôi là có ý gì?"
"Chẳng lẽ đội trưởng Chu cho rằng Tần Lẫm tôi là loại người chỉ cần nghe vài lời thủ thỉ bên gối là có thể thay đổi quyết định sao?"
Rõ ràng đó là một câu hỏi, thế nhưng khí thế phát ra từ người Tần Lẫm lại áp đảo hoàn toàn. Đứng trước cậu thiếu niên này, Chu Cẩm chợt cảm thấy nghẹt thở. Anh ta còn chưa kịp mở miệng phản bác thì đã nghe Tần Lẫm nói tiếp:
"Tôi đã có bạn gái rồi. Cô ấy tuổi còn nhỏ nên khó tránh khỏi bị người khác xem nhẹ. Nhưng ở chỗ tôi, cô ấy luôn là người quan trọng nhất. Kẻ nào khiến cô ấy không vui, chính là đang đối đầu với tôi."

Bình Luận

0 Thảo luận