Dưới bầu trời u ám, những con phố hỗn loạn, khắp nơi trong thành phố bốc lên mùi hôi thối và không một bóng người.
Bên trong một tòa nhà còn khá nguyên vẹn, có một thiếu nữ đang xõa mái tóc dài gợn sóng xoăn như rong biển, quấn chăn ngồi trên giường. Đôi mắt màu hổ phách trong veo như suối nước của cô hiện rõ vẻ bối rối.
Sau tai nạn máy bay mà vẫn giữ được mạng nhỏ, Văn Tiêu Tiêu cô đúng là đại nạn không chết, tất có hậu phúc.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng bị vặn mở. Một mỹ nữ có vóc dáng cao ráo, eo thon chân dài bước vào. Thấy Văn Tiêu Tiêu đang ngồi đó, cô ta liền bước nhanh tới, ấn cô nằm lại vào trong chăn.
"Tiêu Tiêu ngoan, giúp chị diễn xong màn này, chị nhất định sẽ cảm ơn em thật tốt."
Tiêu Tiêu ngơ ngác: Diễn kịch gì? Người phụ nữ này là ai?
Cô bị ép nhắm mắt lại, nhưng thính giác lại trở nên cực kỳ nhạy bén.
Lại có thêm một người nữa bước vào phòng, giọng nói trầm ấm, cuốn hút, nghe rất êm tai: "Tiêu Tiêu vẫn chưa tỉnh sao?"
"Chưa. Phải làm sao bây giờ, Ngôn Thâm? Hay là em ở lại đây với Tiêu Tiêu nhé?"
Ngôn Thâm?
"Tống Ngôn Thâm!"
Văn Tiêu Tiêu bật dậy khỏi giường, vì quá kinh ngạc mà đôi mắt trợn tròn.
"Em tỉnh rồi à? Có cần Chi Thanh ở lại đây cùng với em không?"
Tống Ngôn Thâm hạ giọng, hỏi han một cách tự nhiên.
"Hạ Chi Thanh?"
Văn Tiêu Tiêu túm chặt lấy chăn, dè dặt hỏi lại.
Bên cạnh cô, Hạ Chi Thanh thấy Văn Tiêu Tiêu ngồi dậy thì đờ người ra. Cái đồ ngu ngốc này sao không làm đúng như đã bàn trước chứ!
"Em không sao, em cần nghỉ ngơi một chút."
Văn Tiêu Tiêu từ từ nằm xuống, chui tọt vào trong chăn và không nói thêm gì.
"Trông Tiêu Tiêu có vẻ không ổn lắm, hay là em cứ ở lại..."
Hạ Chi Thanh vẫn muốn tranh thủ để được ở lại trong tòa nhà này. Bên ngoài toàn là lũ quái vật buồn nôn kia, cô ta không muốn đi ra ngoài đâu.
"Phì!"
Tiếng cười lạnh lùng vang lên từ phía cửa. Tần Lẫm đang tựa người vào khung cửa, đôi chân dài hơi co lại, hai tay khoanh trước ngực. Phần tóc mái hơi dài che bớt đôi mắt đen như đá láy khi anh cúi đầu. Giọng nói lạnh lùng vang lên: "Tiêu Tiêu nói cô ấy cần nghỉ ngơi, đừng làm phiền cô ấy nữa."
Hạ Chi Thanh im bặt. Tần Lẫm làm việc vốn chẳng nể nang ai, nếu cô ta cứ khăng khăng đòi ở lại, nói không chừng sẽ đắc tội với anh ta. Cô ta chỉ đành lườm Văn Tiêu Tiêu trên giường một cái rồi xoay người rời đi.
Lúc này, Văn Tiêu Tiêu đang bị trùm kín mít trong chăn, cảm thấy chán nản vô cùng. Ông trời ơi, sao không để cô chết quách cho rồi, hà tất phải làm khó cô như vậy!
Trước khi máy bay rơi, cô quả thức đang say mê đọc cuốn tiểu thuyết "Sinh tồn trong tận thế". Và thật không may, nam chính trong sách tên là Tống Ngôn Thâm, còn nữ phụ độc ác chính là Hạ Chi Thanh.
Gì cơ? Bạn nghĩ Văn Tiêu Tiêu là nữ chính sao?
Không không, cô chỉ là một pháo hôi nhỏ bé ngay từ giai đoạn đầu mạt thế đã đi bán muối!
Dựa trên phản ứng của mọi người vừa rồi, cốt truyện hiện tại chỉ mới bắt đầu ở giai đoạn ngày tận thế ập đến. Một vài người chạy thoát từ Đại học Hạ Thành đang tạm thời đi theo đội cứu hộ đến khu tập trung người sống sót. Nhóm nhân vật chính cũng đã thức tỉnh siêu năng lực của mình, nhưng tất cả vẫn còn ở giai đoạn sơ cấp.
Hạ Chi Thanh là người thức tỉnh dị năng không gian, nhưng vì không muốn đi theo đội ngũ thu gom vật tư nên mới bắt Văn Tiêu Tiêu diễn kịch cùng mình. Còn nguyên chủ Văn Tiêu Tiêu vì từ nhỏ đã được nuông chiều nên chẳng có chút phòng bị nào với người khác, cứ thế bị Hạ Chi Thanh lợi dụng hết lần này đến lần khác. Cho đến khi nữ chính xuất hiện, Hạ Chi Thanh đã hại chết Văn Tiêu Tiêu rồi đổ tội cho nữ chính.
Lúc đọc tiểu thuyết thì cô thấy khá thú vị, thậm chí còn thương hại cho nhân vật phụ pháo hôi trùng tên trùng họ với mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=1]
Nhưng giờ thì... Văn Tiêu Tiêu chẳng còn lời nào để nói.
Hất chăn ra, Văn Tiêu Tiêu phát hiện người đàn ông đứng ở cửa vẫn chưa rời đi.
"Sao anh vẫn chưa đi?"
Nhìn vào chiều cao và ngoại hình nổi bật của anh, không khó để cô đoán ra thân phận của người này.
Đây là nam phụ Tần Lẫm, người có thiên phú và thực lực có thể sánh ngang với nam chính. Tuy nhiên tác giả về sau chỉ phác họa về anh bằng vài nét bút sơ sài, bởi vì nhóm nhân vật chính sau đó chuyển đến căn cứ thủ đô, trong khi Tần Lẫm lại một mình quay về căn cứ phía Tây Bắc.
Tần Lẫm không nói gì mà chỉ đánh giá Văn Tiêu Tiêu một lượt, thầm nghĩ con bé này hình như càng ngày càng ngốc.
Văn Tiêu Tiêu là con lai, từ nhỏ đã sống ở nước ngoài với mẹ. Sau khi về nước, vì không thành thạo tiếng Trung nên ở trường cô luôn rất ỷ lại vào Tống Ngôn Thâm.
Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm lại là bạn cùng phòng, nên từ trước khi mạt thế nổ ra anh đương nhiên đã gặp qua Văn Tiêu Tiêu. Chỉ là hôm nay cô mang lại cho anh cảm giác hơi khác, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ mông lung, trông ngơ ngác vô cùng.
"Chúng tôi đi ra ngoài, em tự cẩn thận một chút, có việc gì thì sang phòng bên cạnh tìm Phương Lỗi."
Hôm nay Tần Lẫm nói hơi nhiều, đáng tiếc là Văn Tiêu Tiêu của hiện tại chẳng nhận ra điều gì kỳ lạ, chỉ gật đầu tỏ ý đã biết.
Đợi đến khi Tần Lẫm đóng cửa bước ra ngoài, Văn Tiêu Tiêu lập tức nhảy xuống giường.
Hiện tại có hơn hai nghìn người đang sinh sống trong tòa nhà. Một số phòng không có giường, nên họ chỉ có thể trải quần áo dưới đất để nghỉ ngơi. So ra thì phòng của Văn Tiêu Tiêu gần như là được đãi ngộ như khách VIP.
Trong những ngày đầu tận thế, nhân tính vẫn chưa hoàn toàn mất đi, mọi người vẫn tin tưởng chắc chắn rằng quân đội sẽ mang đến lối thoát cho họ.
Tiêu Tiêu mở cửa và nhìn ra ngoài. Hành lang yên tĩnh không tiếng động, có một số vật dụng bỏ đi bị vứt bừa bãi trong góc, khiến nơi đây trông khá lộn xộn.
Sau khi khóa chặt cửa, Tiêu Tiêu trở lại giường. Nghĩ đến cha mẹ của mình, cô càng thêm buồn bã. Cô nằm xuống giường khóc một hồi mới điều chỉnh lại được tâm trạng của mình.
Cô là người thức tỉnh dị năng hệ Thủy. Dị năng tập trung trong lòng bàn tay, cô có thể biến ra từng quả cầu nước. Nhắm mắt lại, cô có thể cảm nhận được những đốm sáng xanh lam nhỏ li ti đang luân chuyển trong cơ thể, thần bí và đầy sức mạnh. Đây chính là cơ thể đã được tiến hóa nhờ virus.
"Cốc cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Văn Tiêu Tiêu bị bất ngờ nên lỡ tay điều khiển một quả cầu nước đập thẳng mặt cô, khiến cô tỉnh táo ngay lập tức.
"..."
Tiêu Tiêu lau mặt và vội vàng ra khỏi giường để mở cửa. Đứng sau cửa là Phương Lỗi, người đang bưng bát cháo với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Đến ăn cơm tối thôi."
Giọng điệu của Phương Lỗi khá cộc lốc. Anh ta không phải ghét bỏ gì Văn Tiêu Tiêu, mà chỉ tính cách vốn dĩ đã như vậy.
"Cảm ơn anh."
Tiêu Tiêu nghiêng người để Phương Lỗi vào phòng. Phương Lỗi bưng bát cháo, vừa nhẹ nhàng đặt xuống bàn thì... "Rắc", bát vỡ tan!
Phương Lỗi: ???
"Oa, lợi hại quá! Anh là người thức tỉnh dị năng sức mạnh sao?"
Văn Tiêu Tiêu sực nhớ ra, Phương Lỗi đúng là người thức tỉnh hệ Sức mạnh và là nhân vật rất quan trọng trong nhóm. Giai đoạn sau khi dị năng đạt đến cấp độ cao, anh ta còn có thể làm rung chuyển cây cối và chẻ đôi núi.
"Dị năng sức mạnh?"
Phương Lỗi lộ vẻ kinh ngạc. Anh ta vậy mà cũng thức tỉnh dị năng sao?
"Đúng vậy, nếu không sao anh lại có sức mạnh lớn như thế chứ." Văn Tiêu Tiêu nhớ là rằng ở thời kỳ đầu tận thế, con người vẫn còn đang trong giai đoạn tìm hiểu về dị năng, hơn nữa việc thức tỉnh cũng rất khó khăn. Chỉ có nhóm nhân vật chính là may mắn, ai nấy đều có dị năng.
"Tôi... tôi phải thử xem sao..."
Phương Lỗi phấn khích đứng bật dậy, hai má đỏ bừng, lại hơi ngại ngùng nhìn Văn Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, em..."
"Em vẫn chưa đói, anh cứ đi kiểm tra dị năng của mình trước đi."
Văn Tiêu Tiêu vừa nói vừa mỉm cười, để lộ đôi má lúm đồng tiền đáng yêu.
"Cảm ơn em nhé!"
Phương Lỗi nói rồi vội vã rời đi.
Còn Văn Tiêu Tiêu thì chống cằm suy nghĩ trong phòng. Sự tồn tại của nguyên chủ trong đội ngũ không mấy nổi bật, nhưng cô ấy sống cũng khá tốt. Cô ấy là bạn thân thiết từ nhỏ của nam chính, vừa xinh đẹp lại xuất thân từ gia đình khá giả. Quan trọng nhất là cô đã đăng xuất trước khi thời kỳ gian khổ nhất của tận thế thực sự bắt đầu..
Vì vậy, Văn Tiêu Tiêu đã đúc kết được ba quy tắc để sống sót trong tận thế cho vai phụ:
Tránh xa nam chính và nữ chính.
Tránh xa nữ phụ độc ác.
Tận hưởng cuộc sống, vui vẻ lúc nào hay lúc ấy!
Ôm lấy tâm thế đó, Văn Tiêu Tiêu ăn một mẩu bánh mì, tâm trạng cũng khá hơn nhiều.
Ở phía bên kia, Phương Lỗi sau khi kiểm tra xong thì vội vàng quay về. Anh ta quả thực là đã thức tỉnh dị năng. Những ngày qua chứng kiến bạn bè xung quanh ai nấy đều sở hữu thực lực bất phàm, tuy cậu không ghen tị nhưng trong lòng lại rất thất vọng. Giờ đây, tảng đá đè nặng trong lòng mình mới coi như được trút bỏ.
Lúc quay về anh ta mới chợt nhận ra điểm lạ là vị đại tiểu thư Văn Tiêu Tiêu kia hôm nay vậy mà không hề nổi giận.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận