Buổi tối, nhà họ Hàn cử xe đến đón mọi người như đã hẹn.
Sau tận thế, bầu trời lúc nào cũng xám xịt, ánh nắng cũng không còn rực rỡ. Tuyết trên đường đã được dọn sạch, chỉ còn những người tuyết bên lề bị đông cứng, hóa thành những bức tượng băng.
Nhà họ Hàn nằm ở vị trí trung tâm khu Đông, xung quanh đều là doanh trại phòng vệ, cực kỳ an toàn.
Giữa thời tận thế, ngay cả bữa tiệc trong căn cứ cũng chỉ được bày biện đơn giản. Khách mời ăn mặc tùy ý, không có váy dạ hội hay những bộ vest chỉnh tề.
Văn Tiêu Tiêu quấn chặt chiếc áo bông. Lạnh thật đấy!
Vừa bước vào phòng khách lớn nơi nhà họ Hàn tổ chức tiệc, một luồng hơi ấm lập tức ùa đến, xua tan hơi lạnh trên người. Anh em nhà họ Hàn đã bắt đầu tiếp khách, còn người phụ trách căn cứ Nhạc Thành, Hàn Thành, vẫn chưa xuất hiện.
Văn Tiêu Tiêu không hứng thú làm quen với bất kỳ lãnh đạo nào. Dù sao cô cũng sắp rời đi, tham dự bữa tiệc này, quan trọng nhất vẫn là ăn cho no và nhận đủ tinh hạch.
Tống Ngôn Thâm và Tần Lẫm đi tìm anh em Hàn Hiến Lễ, không quên dặn dò Văn Tiêu Tiêu đừng gây rắc rối, cứ ngoan ngoãn ở yên một chỗ. Văn Tiêu Tiêu gật đầu, rồi cùng Tô Gia chui vào một góc ăn uống.
Một lúc sau, vài người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề bước vào phòng tiệc, theo sau là một đội hộ vệ toàn dị năng giả.
"Đó là người phụ trách Nhạc Thành sao?" Tô Gia cũng đang quan sát.
Văn Tiêu Tiêu để ý thấy mấy người đàn ông đứng cùng nhau, nhưng đội hộ vệ lại không thuộc cùng một phe, xem ra tầng lớp lãnh đạo ở Nhạc Thành cũng không hẳn đoàn kết.
Khi nhập tiệc, mọi người ngồi quanh một chiếc bàn dài. Chỗ của Văn Tiêu Tiêu khá xa, nên chỉ nghe được loáng thoáng những cuộc bàn bạc phía trên, vẫn xoay quanh chuyện huyện Nghi. Bọn họ rõ ràng vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Huyện Nghi là nơi gần Nhạc Thành nhất, lại có nguồn vật tư dồi dào. Muốn căn cứ phát triển lâu dài, nhất định phải nắm được huyện Nghi." Hàn Thành tỏ ra cực kỳ chấp niệm với nơi này. Dù suýt mất cả hai con trai, ông ta vẫn không chịu từ bỏ.
"Năm nay mùa đông đến sớm, đất đai không thể canh tác. Muốn an toàn vượt qua mùa đông thì phải chuẩn bị đủ vật tư." Một người đàn ông mặt chữ điền khác cũng lên tiếng tán thành Hàn Thành. Xem ra ban lãnh đạo Nhạc Thành cơ bản đã thống nhất ý kiến.
"Hôm nay mời chư vị đến đây, thứ nhất là để cảm ơn, thứ hai là bàn về việc càn quét huyện Nghi." Nói rồi, Hàn Thành đưa mắt nhìn quanh. Những người có mặt ở đây đều là dị năng giả, là lực lượng nòng cốt của Nhạc Thành. Muốn tiêu diệt đám thây ma, chắc chắn phải dựa vào họ.
Nghe vậy, không ít người động lòng. Liệu có thể nhân cơ hội này giành thêm nhiều tài nguyên hơn không?
Tần Lẫm tựa lưng vào ghế, dáng vẻ lười nhác, hàng mày sắc nét toát lên vẻ anh khí. Ngón tay anh nhẹ nhàng gõ lên bàn, ánh mắt đen sâu thẳm thoáng xoay chuyển.
Hàn Thành quả thực là một nhà lãnh đạo không tệ, chỉ tiếc vị trí của Nhạc Thành lại không thuận lợi. Huyện Nghi ở gần đó vốn là một thành phố du lịch lớn, dân cư đông đúc, nơi càng đông người thì khả năng xuất hiện thây ma vương lại càng cao.
Tang thi ở huyện Nghi quả thật rất khác thường, muốn bảo vệ Nhạc Thành thì trước hết phải tiêu diệt con đầu đàn kia.
Còn Tống Ngôn Thâm thì với chuyện càn quét huyện Nghi, làm cũng được, không làm cũng chẳng sao. Bọn họ sớm muộn gì cũng rời đi, trừ khi Hàn Thành đưa ra đủ lợi ích khiến anh động lòng.
Sau bữa tiệc, Văn Tiêu Tiêu nhận được phần tinh hạch của mình. Tuy đều là loại cấp thấp, nhưng trong mắt người bình thường vẫn rất quý giá, số này đủ đổi được không ít lương thực.
"Bao giờ chúng ta mới rời khỏi Nhạc Thành?" Trên đường về, Văn Tiêu Tiêu hỏi.
"Đợi sang xuân."
Hiện tại trời đông giá rét, ra đường vô cùng nguy hiểm.
Tống Ngôn Thâm nhìn Văn Tiêu Tiêu, trong lòng thoáng nhẹ nhõm. Ít nhất cô vẫn chưa quên chuyện phải trở về. Cho dù bây giờ cô thích ở cùng Tần Lẫm thì đã sao, sớm muộn gì cũng sẽ quay về bên anh thôi.
Tống Ngôn Thâm chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày, anh thực sự mất đi Tiêu Tiêu.
"Liệu còn có mùa xuân không? Hay sau này chúng ta phải sống mãi trong cái lạnh này? " Văn Tiêu Tiêu chống cằm, nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ xe, giọng đầy bất an.
"Mùa xuân rồi sẽ đến thôi!" Ánh mắt Tô Gia kiên định, như mang một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
Văn Tiêu Tiêu thoáng sững lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=27]
Đúng là nữ chính có khác, tư tưởng thế này thì mình chịu, không lạc quan nổi như vậy.
Về đến biệt thự, Văn Tiêu Tiêu lại bắt gặp Lý Phượng Chi với dáng vẻ lén lút. Lần này, bà ta thậm chí không cho cô cơ hội hỏi han, đã vội vàng chạy mất.
Sáng hôm sau, những người khác trong biệt thự không biết đã đi đâu hết.
Bà Lý Phượng Chi chủ động tìm Văn Tiêu Tiêu, nhét vào tay cô một quả trứng luộc.
"Trứng này cô đổi từ trại chăn nuôi trong căn cứ đấy. Mấy hôm nay phải chạy xa lắm, vất vả mãi mới đổi được vài quả. Cháu cầm mà ăn để bồi bổ này."
Văn Tiêu Tiêu cầm quả trứng, hỏi: "Vậy sao sáng nay cháu không thấy trứng trên bàn?"
Sắc mặt Lý Phượng Chi khựng lại trong thoáng chốc, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường: "Chưa kịp chia cho mọi người thì họ đã đi hết rồi. Tiêu Tiêu à, nếu cháu không tin thì hôm nay đi cùng cô một chuyến."
Văn Tiêu Tiêu lắc đầu. Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Lý Phượng Chi đột nhiên tìm đến mình, còn rủ đi cùng, chắc chắn không đơn giản.
Cô nàng pháo hôi vô cùng cảnh giác từ chối lời đề nghị của bà ta.
Nhìn bóng lưng Văn Tiêu Tiêu rời đi, trên mặt Lý Phong Chi hiện lên một vẻ khó tả, vừa như nhẹ nhõm, lại vừa có chút tiếc nuối.
Văn Tiêu Tiêu có việc riêng cần làm, cô phải tìm cho mình một món vũ khí thuận tay. Hiện tại vẫn chưa có loại vũ khí lạnh có thể khảm tinh hạch để kích phát dị năng, nghĩ đến thôi đã thấy tiếc.
Đến khu chợ đen quen thuộc, vừa bước vào, Văn Tiêu Tiêu đã bị một ông chú gọi lại. Nhìn gương mặt quen thuộc, Văn Tiêu Tiêu thấy chột dạ vô cùng. đây chẳng phải là người lần trước cô dùng ít đồ ăn để đổi lấy viên tinh hạch cấp hai sao?
"Cô bé, cháu muốn mua gì?" Người đàn ông trung niên vẫn nhếch nhác như xưa, dường như không hề phát hiện chuyện viên tinh hạch lần trước.
"Cháu muốn mua một món vũ khí thuận tay. Chắc chỗ chú không có đấu nhỉ?" Văn Tiêu Tiêu chớp mắt, nhìn đống đồ lộn xộn trước sạp.
"Hừ, cô bé này. Triệu Lão Tam tôi đây hàng gì mà chẳng có. Chỉ là không tiện bày ra thôi, kẻo bị người ta nhòm ngó." Triệu Tam hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí.
"Vậy chú lấy ra cho cháu xem đi!"
Văn Tiêu Tiêu vốn không ôm nhiều hy vọng, nhưng lại thấy người đàn ông nhanh tay dọn sạp, gom hết đồ đạc vào một tấm vải, rồi ra hiệu cho cô đi theo. Cô vội vàng bước theo sau.
Đây là lần đầu tiên Văn Tiêu Tiêu đặt chân đến khu phía Nam. Khắp nơi là những căn nhà tạm bợ, xiêu vẹo, có căn ghép vội bằng vài tấm gỗ, có căn quây bằng tôn, thậm chí có cả túp lều che bằng bạt.
Ban ngày, nơi này gần như vắng bóng người lớn, chỉ lác đác vài đứa trẻ ngồi, đứng hoặc nằm quanh những "căn nhà" ấy.
Văn Tiêu Tiêu trông hoàn toàn lạc lõng giữa nơi này. Những ánh mắt tò mò của lũ trẻ khiến cô thấy không thoải mái. Chúng không giống những đứa trẻ cô từng gặp, trong mắt không có vẻ ngây thơ, mà như những con sói con, ánh nhìn đầy cảnh giác và hung hãn.
Có ông chú Triệu Lão Tam đi cùng, đám trẻ đó chỉ nhìn một lúc rồi thu lại ánh mắt. Nhà của ông cũng chỉ là một căn phòng gỗ đơn sơ, bên trong có một chiếc giường, một cái bàn, còn lại toàn là những thứ phế liệu chẳng rõ là gì.
Triệu Tam quăng bọc đồ trên lưng vào góc phòng, rồi cúi người lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc rương gỗ trông rất nặng.
"Cháu xem đi."
Văn Tiêu Tiêu thoáng nghe thấy chút tiếc nuối trong giọng nói khàn khàn của ông.
Trong rương không phải chỉ có một món vũ khí, mà là cả một bộ. Có trường đao, dao găm, đoản kiếm, còn có vài thứ nhỏ mà Văn Tiêu Tiêu không biết tên, trông giống ám khí.
"Chú ơi, mấy thứ này chú lấy ở đâu vậy?" Chẳng lẽ trước tận thế, ông chú này là người sưu tầm vũ khí lạnh?
"Trước tận thế, chú là thợ rèn!" Triệu Tam không giấu giếm.
"Ra là vậy." Văn Tiêu Tiêu rút một con dao găm ra khỏi gương, lưỡi dao lạnh lóe lên, sắc bén vô cùng. Dù không rành, cô cũng biết đây là đồ tốt.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên, khiến Văn Tiêu Tiêu suýt đánh rơi con dao trên tay.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận