Trong lúc quay về phòng, cô tình cờ gặp Tần Lẫm đang chuẩn bị đi ra ngoài. Thế là Văn Tiêu Tiêu liền quay người, bám đuôi theo anh.
"Anh đi đâu vậy?" Văn Tiêu Tiêu lẽo đẽo theo sau anh như một cái đuôi nhỏ.
"Đi ra ngoài." Tần Lẫm đáp cụt ngủn, chẳng thèm ngoảnh đầu lại,.
"Nhưng bên ngoài hiện nguy hiểm lắm. Anh không đi cùng nhóm anh Ngôn Thâm sao?"
Văn Tiêu Tiêu vẫn tiếp tục bám theo. Chẳng mấy chốc hai người đã xuống tới tầng một.
Đám người kia vẫn còn ngồi đó. Văn Tiêu Tiêu túm chặt lấy ống tay áo Tần Lẫm, rồi mới dám bước tiếp ra ngoài. Tần Lẫm chú ý tới động tĩnh của cô, anh ngoái lại liếc nhìn đám đó bằng ánh mắt sắc lẹm.
Tòa nhà này vốn là một khu chung cư được trang bị đầy được. Sau khi tận thế diễn ra, Trương Kỳ đã dọn dẹp sạch sẽ tòa nhà để làm nơi trú ẩn tạm thời. Ở cửa luôn có binh lính luân phiên canh gác. Khi họ thấy Tần Lẫm đi ra, họ cũng không mấy ngạc nhiên.
Đợi đến khi Văn Tiêu Tiêu theo Tần Lẫm ngồi vào ghế phụ, anh mới quay sang hỏi: "Sao em không đi quấn lấy Tống Ngôn Thâm đi? Cứ bám theo anh làm gì?"
"Trước đây em thích làm phiền anh ấy, nhưng giờ không muốn nữa. Đi theo anh không được à!?"
Văn Tiêu Tiêu đảo mắt, nhét một cây kẹo mút vào miệng, hai cái má phồng lên trông rất đáng yêu.
"Chậc..."
Không thể hiểu nổi tâm tư của tụi con gái!
Tần Lẫm không hỏi thêm nữa. Anh đạp ga, xe lao nhanh về phía trung tâm thành phố.
Chiếc xe địa hình màu đen lao vút qua những con phố hoang tàn, đổ nát. Tiếng động cơ xe thu hút lũ thây ma đang lê bước chậm chạp. Thỉnh thoảng, có con nào lao vào xe thì đều bị dị năng hệ Lôi của Tần Lẫm đánh cho tan nát.
Văn Tiêu Tiêu nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
"Ghen tị à? Nếu em mà là hệ Lôi, thì sao em tắm rửa mỗi ngày được." Tần Lẫm nhận thấy ánh mắt khao khát của Văn Tiêu Tiêu, không nhịn được mà nhắc nhở một câu.
Văn Tiêu Tiêu nghe xong, thấy cũng hợp lý. Nhưng khi nghĩ kỹ lại, tác giả là mẹ đẻ của nam chính. Cho dù mình không có dị năng Thủy, thì cũng sẽ có người khác thức tỉnh thôi. Nói không chừng nam chính sau này còn là song hệ dị năng nữa ấy chứ. Chậc chậc, nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi!
Chiếc xe ngày càng xa nơi trú ẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=7]
Văn Tiêu Tiêu dần cảm thấy có điều gì đó không ổn. Đến khi anh đưa cô đến một sân vườn có tường cao màu xám trắng, linh tính trong lòng cô ngày càng mạnh mẽ.
"Em ở yên trong xe. Anh sẽ quay lại ngay."
Nói xong, Tần Lẫm xuống xe, tay cầm súng, loáng một cái đã nhảy qua tường và biến mất hút. Văn Tiêu Tiêu ngẩn người: Đây là đâu cơ chứ!!!
Xung quanh im phăng phắc, Văn Tiêu Tiêu cuộn tròn người trên ghế, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
"Ầm!"
Có thứ gì đó đâm sầm vào cốp xe phía sau, khiến chiếc xe rung lắc. Còn gì khác bên ngoài nữa chứ? Văn Tiêu Tiêu nhắm mắt cũng đoán ra được.
Cô cứng đờ quay cổ ra sau, cử động còn vụng về hơn cả thây ma gấp mấy lần. Ánh mắt cô chạm phải một con tang thi thối rữa đang áp sát mặt vào cửa kính. Nó há miệng, cố sức cắn xé cửa sổ xe. Lồng ngực nó bị xé toạc, ruột treo lủng lẳng bên ngoài. Một bên nhãn cầu hoàn toàn trắng dã, bên còn lại thì lủng lẳng chực rơi rụng.
"Oẹ..."
Văn Tiêu Tiêu chỉ kịp dùng áo khoác hứng lấy bãi nôn. Bữa sáng vừa ăn xong không còn sót lại chút gì trong dạ dày, coi như cống nạp hết cho con tang thi này.
Thây ma cực kỳ nhạy cảm với máu thịt và hơi thở của người sống. Dù đã cách ốp vỏ xe, nó vẫn không ngừng húc vào, nhất quyết không chịu rời đi.
Văn Tiêu Tiêu ôm bụng trấn tĩnh lại, ép bản thân phải nhìn thẳng vào con tang thi kia. Đang nhìn thì bỗng nghe một tiếng "xẹt", con tang thi trước mắt biến thành một cái xác cháy đen và cửa ghế lái cũng được mở ra.
Sau đó Văn Tiêu Tiêu thấy Tần Lẫm ném mấy thứ đồ ra ghế sau. Tất cả toàn là súng!
Cùng lúc đó, một người kéo cửa, ngồi vào ghế sau xe. Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ rằn ri, có vẻ ngoài phong trần.
Văn Tiêu Tiêu: "???"
Đây là ai vậy!
"Chào cô, tôi tên Trương Tuyết Hàng, quân nhân đặc chủng đang tại ngũ." Trương Tuyết Hàng nhìn vào đôi mắt to tròn, ướt át, đầy tò mò của Văn Tiêu Tiêu và chủ động giới thiệu bản thân.
"Chào anh, tôi là Văn Tiêu Tiêu."
Đầu óc Văn Tiêu Tiêu xoay quay cuồng: Trương Tuyết Hàng? Người này không nên xuất hiện trong nhóm nhân vật chính mới đúng chứ. Mình hoàn toàn chưa đọc qua cái tên này.
"Mấy khẩu súng đó là sao vậy?" Văn Tiêu Tiêu ôm lấy chiếc áo khoác bẩn, nhìn sang Tần Lẫm.
"Trước tận thế, nơi này là một căn cứ quân sự." Tần Lẫm đưa tay lau nhẹ khóe mắt Văn Tiêu Tiêu: "Em lại khóc đấy à?"
Trên ngón tay anh có vết chai mỏng, chỗ anh vừa chạm vào hơi nóng lên. Văn Tiêu Tiêu gạt tay anh ra: "Không, em chỉ là vừa mới nôn thôi."
Tần Lẫm: "..."
Nhìn thấy chiếc áo Tiêu Tiêu đang ôm, Tần Lẫm cầm lấy và giúp cô vứt đi.
"Được rồi, khi về anh đưa cho em chiếc khác đẹp hơn."
Văn Tiêu Tiêu nhìn anh với vẻ không tin nổi: "Anh còn giấu cả quần áo phụ nữ à?"
Tần Lẫm một lần nữa cạn lời. Lần nào anh cũng không nói lại được Văn Tiêu Tiêu.
"Em muốn học cái đó." Trên đường về, Văn Tiêu Tiêu tỏ ra rất hứng thú với đống khẩu súng ở ghế sau.
Tần Lẫm sợ cô lại khóc nên trả lời lấy lệ: "Về rồi dạy em."
Văn Tiêu Tiêu tựa lưng vào ghế, ánh mắt trong veo và sáng ngời. Cả người cô toát lên sự thanh tú và dịu dàng. Nhìn thấy vậy, Trương Tuyết Hàng bỗng nhen nhóm một tia hy vọng. Điều này có nghĩa là thế giới bên ngoài vẫn còn những nơi an toàn.
Tần Lẫm lái xe rất nhanh. Nhưng lúc đi, họ phải băng qua khu phía Tây thành phố để đến vùng ngoại, nên giờ quay lại khu phía Bắc cũng tốn không ít sức lực.
Từ phía xa, lũ tang thi bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ. Tất cả đều chạy về hướng trung tâm thành phố. Mặc dù tốc độ không nhanh nhưng phương hướng lại rõ ràng.
"Gràooo!!!"
Một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang vọng từ xa. Theo tiếng gầm đó, ngày càng nhiều tang thi từ trong các khu nhà, các ngóc ngách chạy ra.
Sắc mặt Tần Lẫm trắng bệch, rồi anh lặng lẽ tăng tốc độ.
"Cái gì thế?" Văn Tiêu Tiêu bịt tai lại. Tiếng gầm gừ dường như nổ tung bên tai, không giống tiếng của động vật chút nào.
"Tiếng gầm của thây ma vương đấy. Thây ma vương của thành phố này xuất hiện rồi." Vẻ mặt Tần Lẫm nghiêm trọng chưa từng có. Anh đạp mạnh ga hết cỡ, chưa đầy bốn mươi phút sau, họ đã nhìn thấy cổng khu chung cư.
"Kíttt..." Tần Lẫm đạp phanh đột ngột.
Ngay khi trán Văn Tiêu Tiêu sắp đập vào kính chắn gió, cô đã bị Tần Lẫm túm cổ áo lôi ngược trở lại.
"Anh làm cái gì thế hả?" Văn Tiêu Tiêu tức giận lườm anh.
Cô còn đỡ, chứ Trương Tuyết Hàng cao mét tám lăm ngồi ghế sau thì mặt mày tái mét, đầu óc quay cuồng vì cú phanh gấp.
"Có chuyện rồi..."
"Bịch!"
Câu nói còn chưa dứt, một cái xác từ trên lầu bị ném xuống đất. Những vết thương còn mới, máu đỏ tươi chảy ra loang lổ đất. Người này không phải bị biến dị, mà là bị chính đồng loại giết chết.
Trong giây lát, cả ba người không ai nói lời nào.
Văn Tiêu Tiêu trợn tròn mắt, chợt nhớ ra nội dung trong sách: Căn cứ tạm thời xảy ra bạo loạn, hơn hai nghìn người sống sót chia làm hai phe. Một phái chủ trương rời khỏi đây để đến căn cứ an toàn ở phương Bắc. trong khi phe còn lại thì tin rằng có thể biến Hạ Thành thành căn cứ để sống yên ổn, chờ đợi sự cứu trợ của quốc gia.
Cuối cùng, Đại tá Trương Kỳ đã dẫn theo mấy trăm người mong muốn lên đường về phương Bắc. Còn những người còn lại thì tác giả không mô tả chi tiết, chỉ để lại vài dòng báo trước về cuộc bạo lạo thây ma ở Hạ Thành ở cuối truyện.
"Chúng ta mới ra ngoài có một buổi sáng thôi mà. Chuyện gì đang diễn ra vậy?"
Văn Tiêu Tiêu ngoài mặt thì hỏi vậy, nhưng trong lòng lại thấy xót xa cho đống đồ đạc mình để lại trong tòa nhà. Biết thế này cô đã chẳng ra ngoài rồi.
Cô nào đâu biết rằng, nếu hôm nay cô không ra ngoài, thì tình cảnh có lẽ còn nguy hiểm hơn. Là người duy nhất có dị năng hệ Thủy, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết đám người kia sẽ không dễ dàng để cô đi.
"Chúng ta đi đâu bây giờ? Còn nhóm anh Ngôn Thâm thì sao?" Văn Tiêu Tiêu hỏi dồn dập.
"Rời khỏi đây trước đã. Chúng ta sẽ đi lên phía Bắc."
Tần Lẫm nhanh chóng đưa ra quyết định. Trước đó, cả nhóm đã thống nhất sẽ lên đường về phía Bắc, vừa di chuyển vừa tìm kiếm các căn cứ an toàn dọc đường. Vậy nên khi rời đi, bọn họ chắc chắn sẽ tiếp tục đi hướng Bắc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận