Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 36: Tiểu đội tái hợp

Ngày cập nhật : 2026-04-05 08:37:22
"Đệt, đều tại con mụ này, con thây ma đó đang đuổi theo ả!"
Cuối cùng cũng có người nhận ra điều bất thường. Những người xung quanh lập tức nhìn theo hướng tiếng hét. Giữa đám đông đang tháo chạy là một người phụ nữ dáng mảnh khảnh, tóc dài. Cô ta chạy đến đâu, con tang thi áo đen liền giết chóc đến đó, nhưng lần nào cũng chừa cô ta lại.
Hạ Chi Tình hoảng loạn vô cùng. Tại sao lại như vậy? Tại sao nó cứ bám theo mình không buông?
Sau khi tránh xa cô ta, mọi người mới nhìn rõ hơn. Con tang thi áo đen thấy xung quanh không còn ai thì đứng khựng lại, dáng vẻ như đang suy nghĩ.
Tang thi giờ cũng biết suy nghĩ sao?
Mọi người lạnh sống lưng, không dám nghĩ tiếp.
Quảng trường hỗn loạn. Văn Tiêu Tiêu đứng giữa đám đông, liếc nhìn con tang thi áo đen.
Đôi đồng tử đen kịt của hắn như nuốt trọn ánh sáng. Chỉ cần nhìn vào đã thấy lạnh buốt, tim như bị nhấc lên khỏi lồng ngực, trôi dạt trong làn nước sâu không đáy.
Tiểu đội đi huyện Nghi của nhóm Tần Lẫm cuối cùng đã về đến căn cứ Nhạc Thành. Các trạm phòng thủ ở cổng gần như trống không, không còn cảnh người xếp hàng như trước, cả căn cứ vắng lặng tiêu điều.
Tiến vào bên trong, mọi người càng thấy nặng nề. Phố xá đổ nát, khắp nơi là xác chết chất chồng, máu nhuộm đỏ mặt đất.
Vất vả lắm mới đến được cổng bệnh viện Nhạc Thành, họ phát hiện cả tòa nhà đã sụp đổ hoàn toàn, tình hình còn nghiêm trọng hơn những nơi khác. Mặt đất lún xuống thành một hố lớn, đội vệ binh đang liên tục dọn dẹp xác chết của người lẫn chuột biến dị.
"Người ở trong bệnh viện đi đâu rồi?"
Tần Lẫm chặn một binh sĩ lại, giọng nói mang theo vẻ gấp gáp hiếm thấy. Trong lòng anh vẫn ôm một tia hy vọng rằng mọi người đã kịp di tản.
"Lúc chúng tôi đến thì nơi này đã sập rồi. Mặt đất lún quá nặng, chúng tôi không tìm thấy ai còn sống." Người lính trẻ lắc đầu, thấy sắc mặt Tần Lẫm trầm xuống liền nói thêm: "Các anh thử đến quảng trường trước trung tâm chỉ huy xem. Người sống sót đều tập trung ở đó."
"Cảm ơn anh." Tần Lẫm đáp lại.
"Đến quảng trường xem sao. Tiêu Tiêu và mọi người chắc không sao đâu." Tống Ngôn Thâm cắt ngang bầu không khí nặng nề. Trong hoàn cảnh này, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Vì quá sốt ruột, cả nhóm định rời đi ngay. Đúng lúc đó, bốn người lính khiêng một chiếc hòm kim loại khổng lồ đi ngang qua.
Chiếc hòm quá nặng nên họ trượt tay, một tiếng "rầm" vang lên, bụi đất mù mịt. Lúc Tần Lẫm quay đầu lại, anh nghe thấy tiếng động phát ra từ trong hòm.
"Rầm rầm rầm!"
Âm thanh vang lên liên hồi, khiến bốn người lính tái mặt, không ai dám lại gần.
Có lẽ vì chiếc hòm quá chắc chắn, dù bên trong có động tĩnh nhưng vẫn không bị phá. Cho đến khi một tiếng "tạch" vang lên, một mặt bên hòm bất ngờ bật ra.
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng dùng rìu! Đây là kim loại quý đấy!"
Tiến sĩ Nghiêm Lý bị nhốt quá lâu, giọng đầy bực bội.
Triệu Quân thản nhiên thu lại chiếc rìu nhỏ đầy vết mẻ, rồi từ trong hòm bò ra.
"Tiến sĩ Nghiêm, chú Triệu!"
Tô Gia là người đầu tiên lao tới, đỡ lấy Triệu Quân, vội hỏi: "Chú Triệu, cha mẹ cháu đâu? Tiêu Tiêu đâu?"
"Cha mẹ cháu không vào phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Nghiêm để trốn, còn Tiêu Tiêu..." Triệu Quân nhìn xuống phần đất sụt lún, vẻ mặt nặng nề.
Không khí chùng xuống.
"Đến trung tâm chỉ huy trước đã. Tiến sĩ Nghiêm cũng cần một nơi yên tĩnh để tiếp tục nghiên cứu."
Thấy mọi người im lặng nên Trương Kỳ lên tiếng, dẫn cả nhóm rời đi.
Vì đi xe nên tốc độ rất nhanh, chỉ hơn mười phút là họ đã đến trước tòa nhà trung tâm chỉ huy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=36]

Tình hình trên quảng trường không những không tốt hơn, mà còn hỗn loạn hơn.
"Chuyện gì vậy?"
Trương Kỳ gãi đầu. Bên ngoài quá đông người, tang thi bị đội vệ binh vây ở giữa nên họ không nhìn rõ được bên trong. Chỉ thấy những người sống sót đều đứng vây quanh, trên mặt hiện rõ sự căng thẳng.
Tần Lẫm dường như cảm nhận được điều gì đó, anh mở cửa xe bước xuống.
Đúng lúc này, con tang thi áo đen đột ngột vọt qua đám đông, bỏ lại đám tang thi phía sau, lao thẳng về phía cổng thành.
Chỉ trong thoáng chốc, Tần Lẫm cảm thấy cơ thể như bị đông cứng, không thể nhúc nhích. Đến khi đối phương biến mất, anh mới bừng tỉnh.
Là dị năng hệ Tinh thần!
Ngay khoảnh khắc chạm mắt, Tần Lẫm đã nhận ra. Đây là loại dị năng cực kỳ hiếm. Ngay cả ở kiếp trước, khi thống kê toàn bộ các loại dị năng thì trên toàn cầu cũng chỉ có ba người sở hữu, trong đó chỉ có một người gốc Hoa.
Thì ra là vậy.
Cuộc di chuyển bất thường của tang thi lần trước cuối cùng cũng có lời giải thích, ngay cả việc tín hiệu ở huyện Nghi bị chập chờn cũng là do năng lực hệ Tinh thần.
"Anh Tần Lẫm!"
Tiếng gọi quen thuộc khiến Tần Lẫm bừng tỉnh. Chưa kịp phản ứng, Văn Tiêu Tiêu đã lao tới, nhào vào lòng anh, va mạnh vào ngực anh. Lúc lao vào, trán cô còn đập trúng cằm anh.
Tần Lẫm ôm chặt lấy cô, một tay khẽ vỗ lưng.
"Anh không biết ở đây xảy ra chuyện gì đâu. Đến cả thây ma cũng kéo tới. Mọi người đi huyện Nghi không gặp nguy hiểm gì chứ?"
Văn Tiêu Tiêu rời khỏi lòng anh, quệt nước mắt.
"Bọn anh không gặp nguy hiểm. Con tang thi vừa rời đi hình như là là thây ma vương ở huyện Nghi."
Thảo nào lần này mọi việc lại thuận lợi đến vậy.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Hắn chạy tới đây làm gì vậy không biết.
Trong quảng trường, những con tang thi mới biến thành còn sót lại nhanh chóng bị dọn sạch. Ngoài việc trấn an người sống sót, Hạ Chi Tình cũng bị bắt giữ, căn cứ sẽ tiến hành thẩm vấn cô ta.
Tiến sĩ Nghiêm sau khi nhận được thiết bị liền lập tức bắt tay vào nghiên cứu. Ông cũng giải thích với Hàn Thành về đặc tính sợ ánh sáng của chuột biến dị, vì vậy Hàn Thành nhanh chóng cho lắp đặt đèn pha công suất lớn quanh quảng trường. Dù không thể tiêu diệt hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng có thể tạm thời giữ an toàn cho khu vực này.
Tô Gia sau khi lấy đồ từ không gian ra liền kéo lấy Văn Tiêu Tiêu, hỏi: "Tiêu Tiêu, em có thấy ba chị đâu không?"
Văn Tiêu Tiêu lắc đầu, rồi kéo Giang Nguyên lại: "Mắt cậu ta tinh lắm, để cậu ta giúp chị tìm."
Giang Nguyên: "..."
Này, dị năng này không phải để dùng kiểu đó đâu.
Nhưng khi thấy Tô Gia đưa qua một quả táo đỏ mọng, mắt cậu sáng lên, lập tức lao vào đám đông tìm người.
Đi được một đoạn, cậu mới sực nhớ ra: "Tôi chưa từng gặp ba mẹ chị ấy, vậy thì tìm thế nào?"
Văn Tiêu Tiêu hạ giọng: "Vậy cậu để ý kĩ, thấy cậu bé nào toàn thân mọc lông xám thì chính là họ."
Tô Vũ vẫn đang trong quá trình biến dị, không ai biết khi tỉnh lại cậu bé còn giữ được ý thức hay không, nên phải nhanh chóng tìm ra gia đình họ Tô.
Tần Lẫm và Tống Ngôn Thâm cũng tách ra tìm kiếm. Sau trận hỗn loạn do con tang thi áo đen gây ra, hơn mười nghìn người ban đầu giờ có lẽ chỉ còn lại vài nghìn, nên ai nấy cũng cảnh giác hơn. Thấy nhóm Văn Tiêu Tiêu tiến lại, họ đều co rúm vào một góc, có người thậm chí còn trùm kín đầu.
"Chú Tô có khi nào cố tình tránh chúng ta không?"
Văn Tiêu Tiêu kéo tay Tần Lẫm, nói nhỏ: "Em cứ có cảm giác chú ấy không muốn để Tô Vũ bị đưa đi nghiên cứu nên mới trốn."
Tần Lẫm khẽ nhíu mày: "Tốt nhất là không nên. Tô Vũ hiện giờ rất nguy hiểm."
Hai người lặng lẽ tăng tốc tìm kiếm.

Bình Luận

0 Thảo luận