Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 32: Chuột biến dị hoành hành

Ngày cập nhật : 2026-04-04 11:26:11
Văn Tiêu Tiêu không có đồng hồ, hành lang bên ngoài lại sáng trưng, cô chẳng rõ mình đã trằn trọc bao lâu, cuối cùng không chịu nổi nữa mới thiếp đi.
"Chít chít~"
Văn Tiêu Tiêu bị tiếng chuột đánh thức. Ban đầu cô còn tưởng là đang mơ, nhưng ngay sau đó lại thấy ngực nặng trĩu, khó thở, khiến cô giật mình bừng tỉnh.
Một cục lông trắng muốt nằm ngay trên ngực làm cô hết hồn. Văn Tiêu Tiêu túm lấy con hamster, khó hiểu hỏi: "Tiểu Tuyết, sao mày vào đây được?"
Tiểu Tuyết đạp mạnh chân sau, nhảy khỏi người cô rồi chui tọt xuống gầm giường.
Văn Tiêu Tiêu cũng xuống giường, xỏ giày, kéo chiếc giường xếp trong phòng cách ly ra. Dưới sàn hiện ra một cái hang lớn đen ngòm.
"Tiểu Tuyết, hang này là do mày đào à?"
Tiểu Tuyết lắc đầu, chân nhỏ chỉ vào cái hang, kêu lên: "Chít chít!"
Văn Tiêu Tiêu gãi đầu, nói: "Chị không chui vào được đâu."
Vậy cái hang này...không phải do Tiểu Tuyết đào. Mà là của lũ chuột biến dị!!!
Văn Tiêu Tiêu hoảng hốt, vội chạy đến cửa nhấn nút đỏ báo động khẩn cấp. Không lâu sau, hai bác sĩ mặc áo blouse trắng chạy đến, đứng bên ngoài hỏi qua cửa.
"Có chuyện gì vậy?"
"Trong phòng tôi có một cái hang chuột." Trước khi trả lời, Văn Tiêu Tiêu đã nhanh tay tóm lấy Tiểu Tuyết giấu vào túi áo khoác.
Bị nhìn thấy chắc nó bị thiêu mất.
Nghe vậy, hai vị bác sĩ lập tức mở cửa kiểm tra. Sau khi kiểm tra, họ nhanh chóng đưa ra kết luận: bệnh viện Nhạc Thành đã bị chuột biến dị bao vây, phải lập tức di tản.
"Bên ngoài còn loạn hơn trong này, tạm thời ở lại vẫn an toàn hơn."
Tiến sĩ Nghiêm Lý, người phụ trách nghiên cứu virus trong cơ thể chuột biến dị, đẩy gọng kính, giọng trầm xuống.
Thế là những người đang bị cách ly cũng bắt đầu hỗ trợ bệnh viện kiểm tra các hang chuột. Quả nhiên, trong nhiều phòng cách ly và phòng bệnh đều phát hiện các hang lớn nhỏ khác nhau.
Vì không có dụng cụ chuyên dụng, họ chỉ có thể dùng ga giường, chăn và bàn ghế gỗ để tạm thời bịt lại.
Theo chân nhóm bác sĩ bận rộn suốt nửa ngày, Văn Tiêu Tiêu mới sực nhớ ra thời gian cách ly của mình vẫn chưa hết.
Tuy nhiên, nhiều người vào cùng đợt với cô đã được cho ra ngoài. Các bác sĩ giải thích: chỉ cần qua mười hai tiếng mà không có dấu hiệu biến dị thì xác suất an toàn lên đến 95,8%. Đúng là dân nghiên cứu, lúc nào cũng nói chuyện bằng số liệu.
Những người được thả ra đều khá hoang mang. Sau khi nghỉ ngơi một lát, họ cũng hỗ trợ lấp hang.
Văn Tiêu Tiêu đứng sau lưng Tiến sĩ Nghiêm Lý, quan sát ông liên tục cầm các lọ thí nghiệm khác nhau. Chất lỏng màu đỏ trong ống nghiệm được thêm một hoạt chất khác, rồi xảy ra phản ứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=32]

Sau vài lần biến đổi, màu sắc lại trở về như ban đầu.
Trong mắt Tiến sĩ Nghiêm thoáng hiện vẻ thất vọng.
"Thất bại rồi ạ?"
Đợi đến khi ông ngồi xuống, Văn Tiêu Tiêu mới dè dặt hỏi.
"Thiết bị ở đây không đủ chính xác, nhiều số liệu không thể phân tích được."
Tiến sĩ Nghiêm Lý đã bận rộn suốt hai ngày một đêm.
Nạn chuột ở Nhạc Thành tưởng như bùng phát đột ngột, nhưng thật ra đã tích tụ từ lâu. Thiệt hại mà chúng gây ra cho căn cứ gần như không thể ước tính.
Virus trên chuột biến dị không giống virus tang thi, nhưng đều là loại có thể phá hủy gen người để đồng hóa, cực kỳ nguy hiểm. Việc nghiên cứu thuốc giải gần như không thể.
Để hạn chế tốc độ sinh sản của chúng, điều Tiến sĩ Nghiêm Lý cần lúc này là một loại thuốc có thể tiêu diệt biến dị hiệu quả, nói đơn giản là thuốc diệt chuột.
Đây cũng là nhiệm vụ cấp bách mà căn cứ giao cho ông ngay từ đầu.
"Có việc gì cháu giúp được không ạ?"
Văn Tiêu Tiêu biết mình chẳng giúp được gì, nhưng vẫn hỏi.
Tiến sĩ Nghiêm Lý lắc đầu. Nếu không có thiết bị tinh vi hơn, thì dù có giỏi đến đâu cũng đành chịu thua.
"Có thể tìm được thiết bị phân tích phù hợp ở đâu ?"
Tần Lẫm bước tới, ánh mắt thâm trầm, giọng nói trầm ổn.
Nghiêm Lý ngẩng đầu nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, sự tự tin của đối phương khiến ông như thấy được tia hy vọng.
"Huyện Nghi. Ở đó có một viện nghiên cứu y học rất nổi tiếng. Nếu thiết bị trong đó chưa bị hỏng, thì vẫn có thể dùng được."
Giọng Tiến sĩ Nghiêm Lý bất giác trở nên gấp gáp.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
"Tiến sĩ, có quái vật ở huyện Nghi mà!" Văn Tiêu Tiêu không tài nào hiểu nổi, sao tác giả cứ nhắc đến huyện Nghi mãi.
Trái ngược với sự hoảng hốt của cô, Tần Lẫm lại rất bình tĩnh. Nghe xong lời Tiến sĩ Nghiêm, anh lập tức nói: "Để cháu đi xin lệnh từ căn cứ. Tình hình hiện tại rất nghiêm trọng, dù huyện Nghi nguy hiểm đến đâu cũng phải đi một chuyến."
Tiến sĩ Nghiêm nghe vậy liền gọi đến tòa nhà quản lý Nhạc Thành, nhưng đường dây đã hỏng, chỉ còn lại những tiếng "tút tút" kéo dài.
"Tôi sẽ ra ngoài."
Trước tình huống này, Tần Lẫm dứt khoát lên tiếng.
"Em cũng đi."
"Em ở lại đây." Tần Lẫm cắt lời, giọng kiên quyết. "Nghe lời nào."
Lần này, thái độ của anh khác hẳn, không còn dễ thương lượng.
Văn Tiêu Tiêu chỉ đành gật đầu. Mình ra ngoài cũng chẳng giúp được gì, ở lại còn đỡ vướng chân anh.
"Tôi cũng đi cùng. Việc vận chuyển thiết bị cần dị năng không gian của tôi."
Tô Gia cũng đứng dậy.
Lần này không ai phản đối.
Thế là nhóm gồm Tô Gia, Tần Lẫm, Tống Ngôn Thâm, Phương Lỗi và Trương Tuyết Hàng sẽ ra ngoài, liên lạc với trung tâm chỉ huy căn cứ. Nếu nhận được sự hỗ trợ từ Nhạc Thành thì tốt, nếu không, họ sẽ phải tự mình đến huyện Nghi.
"Tiến sĩ, nếu có thiết bị, bác có thể nghiên cứu ra thuốc đối phó với lũ chuột biến dị không?" Nếu làm được, khủng hoảng của Nhạc Thành có thể giảm đi đáng kể.
"Cần có thời gian."
Nghiêm Lý cũng mới chỉ bắt đầu nghiên cứu loại virus này. Muốn nhanh chóng tạo ra thuốc diệt chuột hiệu quả là gần như không thể. Nghĩ đến đó, ông không khỏi sầu lo.
Trong phòng nghiên cứu, nhiều người bị thương đang dần xuất hiện dấu hiệu biến dị. Tô Vũ là người được đưa tới sớm nhất, nên tình trạng cũng nặng nhất. Toàn thân cậu bé đã bị lông bao phủ, ngay cả trên mặt cũng không ngoại lệ. Thậm chí hai chiếc răng cửa cũng dài ra rõ rệt.
Càng lúc càng giống chuột.
Lý Phượng Chi và cha Tô túc trực bên cạnh, nhìn con trai thay đổi từng chút một, lòng dần tuyệt vọng.
"Bíp bíp bíp!"
Chuông báo động đỏ bất ngờ vang lên. Dù các cửa chính của bệnh viện đã bị phong tỏa, vẫn có chuột bò ra từ những hang chưa kịp lấp kín. Chúng chạy ra hành lang, cắn chết nhân viên y tế.
Chú Triệu đang ngồi cạnh Văn Tiêu Tiêu lập tức rút từ trong áo khoác da một cây rìu, rồi đi về phía hành lang tối om.
Văn Tiêu Tiêu sững người. Ông chú này đúng là lúc nào cũng đề phòng.
Triệu Quân quay lại rất nhanh, nhưng mang về tin xấu: "Bây giờ trong bệnh viện chỗ nào cũng có hang chuột. Tiếp tục ở lại đây rất nguy hiểm."
Tiến sĩ Nghiêm Lý nhìn mọi người xung quanh. Nạn chuột bùng phát quá đột ngột, nên số người bị cách ly và nhân viên y tế trong bệnh viện không nhiều.
"Tất cả theo tôi, di chuyển vào phòng thí nghiệm."
Sâu trong bệnh viện có một căn phòng mà Tiến sĩ Nghiêm thường dùng để nghiên cứu. Tường và sàn đều được đúc bằng hợp kim chắc chắn. Diện tích tuy không lớn, nhưng bên trong có sẵn thức ăn, nước uống và nhiều thiết bị, đủ để làm nơi trú ẩn an toàn.
Thê là mọi người lập tức di chuyển vào trong. Trước khi đi, Tiến sĩ Nghiêm yêu cầu khiêng theo những người biến dị trong buồng vô khuẩn.
"Đây đều là mẫu nghiên cứu quan trọng. Không được bỏ lại!"
Nghe thấy câu đó, Lý Phượng Chi đang bế con trai khẽ run lên. Mẫu nghiên cứu? Họ định lấy con trai mình làm thí nghiệm sao?
Trong suy nghĩ của bà, đã là đối tượng nghiên cứu thì chắc chắn sẽ bị mổ xẻ.
Không được, tuyệt đối không được!
Đang đi, bà bỗng khựng lại. Cha Tô đang đi phía trước, quay đầu thấy vợ mình mặt đầy hoảng hốt đang đứng yên một chỗ: "Phượng Chi, đi thôi, đứng ngây ra đó làm gì?"
Lý Phượng Chi túm chặt lấy ông: "Ông điên rồi à? Không nghe họ nói con mình là mẫu nghiên cứu sao? Lão mặc áo trắng kia định hại chết con mình đấy!"
Nghe vậy, cha Tô cũng thấy bất an. Ông chỉ là người làm nông, nên không hiểu mấy chuyện nghiên cứu hay khoa học. Nhưng những cảnh bác sĩ mổ xẻ trên tivi thì ông đã thấy không ít.
"Vậy giờ phải làm sao?"
Lý Phượng Chi nghiến răng: "Chúng ta đưa con ra ngoài!"
Hai người vừa giằng co, vừa dần tụt lại phía sau.
Hạ Chi Tình cũng đã được thả ra, nhưng vẫn luôn tránh né nhóm Văn Tiêu Tiêu. Lúc này, chị ta nhìn sang hai người kia đang lén lút đi chậm lại, rồi cũng chậm bước lại.

Bình Luận

0 Thảo luận